Tiêu Đại Toàn ngồi ở cửa lớn, thấy Tần thị trở về, trên mặt lộ vẻ giận dữ: "Đêm hôm khuya khoắt đi đâu đó?"
Tần thị đi thẳng qua người ông ta, liếc nhìn một cái đầy khinh bỉ: "Lão nương thích đi đâu thì đi, không đến lượt ông quản." Nói xong bà ta đi thẳng vào nhà, để lại Tiêu Đại Toàn đứng ở cửa hậm hực. Người đàn bà này quả nhiên càng ngày càng không coi ông ta ra gì.
Tiêu Đại Toàn đóng cửa lớn chuẩn bị về phòng ngủ, đẩy cửa ra mới phát hiện Tần thị đã cài chốt, căn bản không vào được. Ông ta dùng sức đập cửa, giận dữ quát: "Cái loại đàn bà chết tiệt kia, mau mở cửa cho lão tử!"
Tần thị này thế mà lại không cho ông ta vào phòng ngủ, thật là vô pháp vô thiên.
Tần thị đang ngồi trước bàn trang điểm trong phòng, đeo chiếc trâm bạc mà Trương Đại Ngưu tặng mình, đâu còn thời gian để ý đến Tiêu Đại Toàn ngoài cửa. Bây giờ bà ta nhìn Tiêu Đại Toàn càng lúc càng chán ghét, chưa nói đến chuyện nằm chung giường: "Hôm nay ông đi sang phòng bên cạnh mà ngủ đi. Dù sao con gái ông cũng dọn đi rồi, không muốn ngủ phòng đó thì có bản lĩnh thì đến nhà con gái con trai ông mà ngủ! Nhà bọn nó còn tốt hơn cái căn nhà bùn đất cũ nát này nhiều."
Hừ! Đồ già không chết, còn muốn ngủ chung phòng với bà sao, nằm mơ đi! Sau này đừng hòng Tiêu Đại Toàn bước chân vào căn phòng này.
Tiêu Đại Toàn tức đến mức nghẹn họng. Tần thị không mở cửa, ông ta đành phải sang căn phòng trước đây Tiêu Vân Tú từng ở. Giường chiếu trong phòng vẫn còn đó do Tiêu Vân Tú nhờ người chuyển đồ đạc cũ về, nếu không đêm nay ông ta thật sự không có chỗ ngủ. Đúng là tự làm tự chịu.
Tiêu Đại Toàn nằm trên giường trằn trọc khó ngủ, nghĩ lại trước kia đối xử với Tiêu Vân Tú và Tiêu Vân Hiên thật sự quá đáng, chắc bây giờ bọn chúng hận ông ta lắm nhỉ!
Vào lúc bọn chúng cần giúp đỡ nhất lại xa lánh bọn chúng, ai!
Phía bên kia, Lãnh Tâm cùng Phi Ưng, Lãnh Tiểu Lộ đã hợp quân với ám vệ do Dạ Tinh Thần phái tới.
Trên đường đi, Tiêu Vân Hiên không hề sợ hãi, lại còn hỏi đông hỏi tây, tính cách giống như Đường Tăng, lải nhải không ngừng khiến tai bọn họ sắp chịu không nổi. Tên cầm đầu đám áo đen không nghe nổi nữa, trực tiếp đánh ngất Tiêu Vân Hiên, hừ lạnh một tiếng: "Nói nhảm quá nhiều, giờ thì yên tĩnh hơn rồi."
Một tên áo đen thắc mắc: "Đại ca, chúng ta bắt thằng nhóc thối này về, con nhỏ đó thực sự sẽ đến sao? Nếu không đến thì làm sao? Vậy thằng nhóc này là giết hay thả?"
Tên áo đen cầm đầu giáng cho kẻ hỏi mấy cái vào đầu: "Đồ ngu, tất nhiên là giết rồi. Chỉ có người chết mới không tiết lộ bí mật, hiểu chưa, hiểu chưa!"
Tên áo đen nọ ôm chỗ bị đánh đau, mặt đầy vẻ ấm ức, bĩu môi. Hắn không biết mới hỏi mà! Đại ca ra tay cũng quá ác rồi! Tội nghiệp cái đầu của hắn.
Bọn chúng thấy Lãnh Tâm và Lãnh Tiểu Lộ không đuổi theo, liền giảm tốc độ, sai người khiêng Tiêu Vân Hiên tiến về phía "Điêu Lan Tiểu Trúc" nơi Chiêu Dương Quận chúa đang ở.
Khi bọn chúng đến nơi, Tống Ti Huyên đã bắt đầu đi ngủ. Vừa đúng lúc tỳ nữ thân cận của Tống Ti Huyên tắt nến trong phòng định về phòng mình nghỉ ngơi, liền thấy đám áo đen khiêng Tiêu Vân Hiên đã bị đánh ngất trở về.
"Yến Hỉ cô nương, Quận chúa đã ngủ chưa?"
"Ừm! Mộc thống lĩnh tìm Quận chúa có việc gì? Đêm hôm khuya khoắt lại còn khiêng một người? Chẳng lẽ là cô nương đã đắc tội Chiêu Lan Quận chúa kia?"
Mộc thống lĩnh không nhịn được nhíu mày, đã ngủ rồi thì thằng nhóc không sợ chết mà bọn chúng bắt về phải xử lý thế nào đây.
"Yến Hỉ cô nương có thể vào trong bẩm báo với Quận chúa một tiếng, nói là Mộc mỗ có việc tìm Quận chúa, liên quan đến người phụ nữ mà Quận chúa muốn bắt, mong Yến Hỉ cô nương chịu khó giúp đỡ." Mộc thống lĩnh mỉm cười, tiến lên đưa cho Yến Hỉ một thỏi vàng.
Yến Hỉ cười nhạt, nhận lấy thỏi vàng, bỏ vào túi thơm bên người, dù bỏ vàng vào cũng không nhìn ra bên trong đựng vật gì: "Mộc thống lĩnh thật là người biết việc, hết lòng vì Quận chúa, Quận chúa nhất định sẽ khen ngợi thống lĩnh. Cứ đợi đó, tôi vào thử xem."
Yến Hỉ nói xong liền vào trong nhà. Đẩy cửa phòng Tống Ti Huyên, thắp đèn rồi đi đến bên giường: "Quận chúa, Mộc thống lĩnh đã mang người mà người muốn về rồi. Mộc thống lĩnh nói muốn gặp người, có tiếp kiến không ạ?"
Tống Ti Huyên mở mắt, trong mắt không nhìn ra vui hay giận, bình thản như không. Xem ra hôm nay Mộc thống lĩnh cũng đã tốn công sức, nếu không sao bắt được con nhóc hoang dã kiêu ngạo đó: "Bảo hắn đợi một lát, bản Quận chúa thay y phục rồi ra gặp hắn, để hắn đợi ở thư phòng trước đi."
"Vâng, thưa Quận chúa. Nô tỳ đi nói với Mộc thống lĩnh ngay." Yến Hỉ hành lễ với Tống Ti Huyên rồi lui ra.
Ngay sau đó, Tống Ti Huyên đứng dậy, tùy ý khoác lên mình một bộ váy màu hồng, tóc tai xõa tung, ánh mắt còn vương chút mơ màng chưa tỉnh, xỏ giày đi ra ngoài.
Yến Hỉ thông báo cho Mộc thống lĩnh và những người khác đợi ở thư phòng. Thấy Tống Ti Huyên ăn mặc tùy ý từ trong phòng đi ra, bọn họ đồng loạt cúi đầu quỳ một chân hành lễ: "Thuộc hạ tham kiến Quận chúa."
Tống Ti Huyên đi thẳng đến nằm xuống sập quý phi, Yến Hỉ đưa cho nàng một chiếc gối mềm để tựa. Nàng lạnh lùng nhìn đám áo đen đang quỳ trên đất, giọng không mặn không nhạt cất lời: "Đứng lên đi! Người các ngươi bắt đâu? Mang lên đây cho bản Quận chúa xem."
Mộc thống lĩnh ra lệnh cho người ném Tiêu Vân Hiên đã bị đánh ngất xuống đất, tiện thể phun một ngụm trà vào mặt cậu ta.
Đám áo đen lần lượt đứng dậy. Tống Ti Huyên nằm trên sập quý phi lạnh lùng nhìn đám người trước mặt, ngước mắt nhìn Tiêu Vân Hiên đang bị trói, trên mặt hiện lên vẻ giận dữ. Bắt con nhỏ tiện nhân Lãnh Tâm mà lại mang về cho nàng cái thứ gì thế này, đúng là một lũ ăn hại: "Đây là người các ngươi bắt về cho bản Quận chúa đấy à?"
Tiêu Vân Hiên từ từ tỉnh lại, ngẩn người. Đây là đâu? Phát hiện trên sập quý phi đang nằm một mỹ nhân tuyệt sắc nghiêng nước nghiêng thành. Lại nhìn đám áo đen bắt mình, ai nấy đều sợ hãi người trên sập quý phi.
Tiêu Vân Hiên đảo mắt vài vòng, lập tức đổi sang dáng vẻ đáng thương, cố nặn ra vài giọt nước mắt: "Tỷ tỷ xinh đẹp, mấy vị đại thúc này vốn định bắt con nhỏ hoang dã Lãnh Tâm, cháu đã bảo là bọn họ bắt nhầm người rồi, nhưng bọn họ nói bắt cháu về nộp mạng cũng như nhau, chỉ cần mang một người về cho tỷ tỷ xinh đẹp xem là qua chuyện."
Tống Ti Huyên hơi nheo đôi mắt diễm lệ, lạnh lùng nhìn Mộc thống lĩnh: "Hắn nói có thật không? Đây là cách các ngươi làm việc đấy à, tùy tiện tìm một kẻ để lấp liếm bản Quận chúa, lá gan thật lớn!"
Tống Ti Huyên vỗ mạnh vào tay vịn bên cạnh sập quý phi, lũ ăn hại này càng ngày càng biết cách tìm lý do để đối phó với nàng.
Mộc thống lĩnh run rẩy trong lòng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, trừng mắt nhìn Tiêu Vân Hiên đang giả vờ ngây thơ, đáng thương trên đất: "Thằng nhóc thối, ngươi nói bậy bạ gì trước mặt Quận chúa đấy!"
"Tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ nhìn xem, đại thúc này hung dữ quá, còn quát cháu nữa."
Khóe miệng Tống Ti Huyên khẽ cong lên một đường khiến người trong phòng đều ngẩn ngơ. Đẹp quá!
Thằng nhóc này miệng thật ngọt, nhưng thân phận mình là thế nào, sao có thể xưng huynh gọi đệ, làm chị em với kẻ bình dân này được, đừng hòng! Nếu không phải vì muốn khai thác thông tin, nàng mới không hạ thấp thân phận mà nói chuyện với nó.
"Đệ đệ nhỏ, nói cho tỷ tỷ xinh đẹp nghe xem, bọn họ còn nói những gì?"