"Tâm Nhi, sau này vẫn là gọi ta là Vân Tú đi! Thẩm Vân Vân đã chết rồi, hiện tại đứng trước mặt ngươi chỉ là một nha đầu thôn quê Tiêu Vân Tú mà thôi, chỉ vậy thôi."
"Ài! Tâm Nhi, bạch mã hoàng tử của ngươi là ai thế? Khi nào thì mang đến cho ta xem một chút, nói không chừng ta còn có thể giúp được gì đó cũng nên!" Tiêu Vân Tú nhướng mày, trêu chọc Lãnh Tâm.
Khóe miệng Lãnh Tâm không nhịn được co giật: "Ái chà! Bạch mã hoàng tử gì chứ, sao ta nghe không hiểu gì cả!"
Tiêu Vân Tú chỉ cười nhạt. Nha đầu này thế mà lại không thừa nhận trong lòng nàng đã có người, ôi chao! Thất sách rồi!
Lãnh Tâm cũng hiểu rõ, nếu người khác biết trong cơ thể các nàng đang trú ngụ linh hồn của một thế giới khác, thì dù là ai cũng sẽ không tin, thậm chí còn coi họ là kẻ thần kinh có vấn đề, như vậy thì không ổn chút nào.
"Được rồi! Vân Tú, Vân Tú nhỏ của ta, ngươi mau đứng dậy đi xem vị đại soái ca Dạ của nhà ngươi đi! Hắn vẫn chưa tỉnh đâu! Không biết sẽ hôn mê bao lâu, hôm qua Hàn Tiêu Tiêu nói nếu Dạ Tinh Thần không muốn tỉnh lại thì cả đời này cũng sẽ cứ như vậy mà chìm vào giấc ngủ." Lãnh Tâm nói dối một câu nhỏ, ánh mắt hơi né tránh khi nhìn biểu cảm của Tiêu Vân Tú.
"Sao lại nghiêm trọng đến vậy, chẳng phải ngươi vừa nói độc của hắn đã giải rồi sao, sao vẫn hôn mê bất tỉnh, ngươi đừng dọa ta có được không."
Tiêu Vân Tú có chút lo lắng, vội vàng đứng dậy xỏ giày rồi chạy bước nhỏ xuống lầu.
Lãnh Tâm nhìn Tiêu Vân Tú chạy xuống, lập tức đuổi theo: "Vân Tú, ngươi đi chậm thôi, ngươi vẫn còn rất suy yếu đấy!"
Tiêu Vân Tú cũng không quản được nhiều như vậy, đẩy cửa phòng Dạ Tinh Thần ra. Vừa hay lúc đó Dạ Tinh Thần đang tắm rửa, khi Tiêu Vân Tú vào phòng, Phi Ưng rất nhanh nhẹn lách ra ngoài, đóng cửa lại rồi kéo cả Lãnh Tâm rời khỏi đó, để lại không gian riêng cho hai người họ trò chuyện.
Dạ Tinh Thần nghe tiếng đóng cửa, khóe miệng mỉm cười, nhanh nhẹn mặc quần áo vào.
Tiêu Vân Tú vì lo lắng cho an nguy của Dạ Tinh Thần nên vội vàng chạy tới bên giường. Nàng mở to mắt, trên giường lại trống trơn không có lấy một bóng người, người đâu rồi? Chẳng lẽ độc rắn chưa giải nên đã hóa thành máu loãng rồi sao?
Đúng lúc đó, Dạ Tinh Thần lặng lẽ ôm lấy nàng từ phía sau, tựa đầu lên bờ vai nhỏ nhắn của nàng, phả hơi nóng vào cổ nàng.
"Đừng cử động, để ta ôm một chút, thật tốt vì ta vẫn còn sống. Còn có thể ôm nàng thế này, ông trời đối với ta thật sự không tệ chút nào."
Tiêu Vân Tú căng thẳng thần kinh, nàng không nghe nhầm đấy chứ! Dạ Tinh Thần đang ôm nàng, đang nói chuyện với nàng.
Tiêu Vân Tú xoay người lại, thâm tình nhìn Dạ Tinh Thần, dùng tay chạm vào mặt hắn, sờ thử, ấm áp, hắn vẫn còn sống, thật sự không bỏ rơi nàng, nước mắt không nghe lời cứ thế trào ra.
Dạ Tinh Thần cưng chiều đưa tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt Tiêu Vân Tú, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Nha đầu ngốc, sao ta có thể bỏ mặc nàng được chứ! Chúng ta còn chưa thành thân, ta sao có thể chết được. Hơn nữa, ta còn muốn nàng sinh cho ta một đàn con đáng yêu nữa đấy!"
"Phụt... ngươi coi ta là lợn à! Sinh một đàn, có cần thành lập một đội bóng rổ luôn không? Xì!" Tiêu Vân Tú bật cười trong nước mắt, cũng chỉ có Dạ Tinh Thần mới có thể hài hước đến mức này.
Dạ Tinh Thần mỉm cười, ôm chặt Tiêu Vân Tú vào lòng, sợ rằng một ngày nào đó sẽ mất đi nàng. Tiêu Vân Tú cũng tựa đầu vào ngực Dạ Tinh Thần, hai tay vòng qua ôm lấy eo hắn.
Lãnh Tâm thì dán tai vào cửa nghe những gì bên trong nói. Phi Ưng cạn lời, vừa rồi đã kéo nàng đi rồi mà vẫn không sợ chết chạy tới nghe lén, nếu bị Vương gia biết, nha đầu này có bị phạt không đây? Xem ra lại là mình phải chịu tội thay cho nàng rồi.
Tiêu Vân Tú làm dấu tay ra hiệu im lặng với Dạ Tinh Thần, thì thầm vài câu: "Suỵt! Ta đi xem thử, có người đang nghe lén ngoài cửa."
Dạ Tinh Thần nhướng mày, nghe lén ư, hừ hừ... Tất nhiên hắn biết ngoài cửa có người đang nghe lén, ngoài cái kẻ không sợ chết là Lãnh Tâm ra thì hắn không đoán được ai lại rảnh rỗi thích làm cái trò này đến thế.
Tiêu Vân Tú buông Dạ Tinh Thần ra, rón rén tiến lại gần cửa.
Lãnh Tâm thắc mắc, vừa rồi trong phòng còn nghe được cuộc trò chuyện của hai người họ, sao bây giờ lại im bặt rồi? Ôi chao! Đoạn đối thoại vừa rồi thật là cảm động quá đi! Khi nào thì Phi Ưng mới nói với nàng những lời cảm động như vậy nhỉ, nàng cũng muốn sinh con cho Phi Ưng lắm rồi. Cùng nghe lén với Lãnh Tâm còn có Tiêu Vân Hiên, bị Lãnh Tâm kéo tới đây nghe lén cùng. Còn Tiêu Vũ Xuyên thì đang cùng Phi Ưng ngồi uống trà ở bên cạnh.
Khi Lãnh Tâm đang lén lút dán tai vào cửa, Phi Ưng nắm tay thành nắm đấm đặt bên miệng nhắc nhở: "Khụ khụ..."
Lãnh Tâm trực tiếp lườm Phi Ưng một cái, ho cái gì mà ho chứ! Nàng vẫn dửng dưng tiếp tục dán tai vào nghe lén.
Tiêu Vân Tú nhân đà kéo phắt cửa phòng ra, Lãnh Tâm và Tiêu Vân Hiên vì theo quán tính mà ngã nhào vào trong phòng Dạ Tinh Thần: "Ái da!"
Tiêu Vân Tú khoanh tay trước ngực, khóe miệng mỉm cười nhìn hai kẻ đang ngã dúi dụi: "Nghe có hay không? Đều đã nghe được những gì rồi?"
Lãnh Tâm ngẩng đầu nhìn Tiêu Vân Tú đang mỉm cười, trong lòng cảm thấy tê dại vì xấu hổ, nàng làm vẻ đáng yêu với Tiêu Vân Tú: "Hì hì... chúng ta đi ngang qua, đi ngang qua thôi... Hai người cứ tiếp tục, tiếp tục đi, ta vừa rồi định làm gì nhỉ! À! Đúng rồi, ta tìm Phi Ưng, đi trước đây, bái bai!"
Lãnh Tâm nhanh chóng đứng dậy, bỏ mặc đồng đội Tiêu Vân Hiên, chạy cực nhanh, tiện thể lôi luôn cả Phi Ưng chuồn mất.