Trong lúc Tiêu Vân Tú đi tìm Thẩm phu tử, nhà nàng lại có kẻ lén lút lẻn vào.
Lần này, Tiêu Vũ Xuyên dẫn theo hai gã đồng bọn, một cước đạp văng cổng lớn nhà Tiêu Vân Tú.
Tiêu Vân Hiên lập tức chạy đến bên cửa sổ nhìn ra, sắc mặt trở nên khó coi.
Dạ Tinh Thần nằm trên giường sa sầm mặt mày, giữa ban ngày ban mặt mà dám tự tiện xông vào nhà dân, không sợ bị bắt quả tang hay sao.
Tiêu Vũ Xuyên chính là thấy Tiêu Vân Tú không có ở nhà nên mới to gan dẫn người đến trộm đồ, hắn đã thỏa thuận với mấy gã anh em là chia năm xẻ bảy, còn Tiêu Vân Hiên là kẻ nhu nhược vô dụng, chẳng đáng lo ngại, một mình hắn là đủ đánh gục đối phương mà không để gã phản kháng.
Tiêu Vân Hiên đi tới bên giường, khẽ nói với Dạ Tinh Thần: "Đại ca ca, nhà chúng ta có trộm, phải làm sao bây giờ?"
Dạ Tinh Thần cười nhạt: "Đừng sợ, có ta ở đây, đám người đó không thể đụng vào ngươi dù chỉ một sợi tóc."
Sau khi bàn xong chuyện đi học của Tiêu Vân Hiên, Tiêu Vân Tú đi về nhà. Lúc gần tới nơi, nàng thấy cổng nhà mở toang, trong lòng thầm nghĩ không ổn, tên trộm này thật không biết hối cải, xem ra lần này nếu không trị cho ra trò thì hắn thực sự coi nhà nàng là cái chợ rồi. Tiêu Vân Tú vội vã chạy xuống núi tìm thôn trưởng và lý chính trong thôn.
Đa số dân làng đều lên núi hái nấm rừng chưa về, nên trong thôn chẳng có mấy người.
"Thôn trưởng bá bá, con... nhà con có trộm, người nhất định phải phân xử công bằng giúp con. Tên trộm đó không phải mới tới một lần, lần trước sau khi phân gia không lâu hắn đã tới một lần rồi, con nghĩ không mất mát gì nên không nói. Không ngờ lần này lại nhân lúc con không có nhà mà tới trộm tiếp."
Sắc mặt thôn trưởng trở nên khó coi, bao nhiêu năm nay trong thôn chưa từng xảy ra chuyện trộm cắp.
Tiêu Vân Tú tiếp tục thêm mắm dặm muối: "Thôn trưởng, người nghĩ xem, lần này hắn dám công khai trộm nhà con, biết đâu lần sau lại có gan trộm nhà người khác hoặc nhà của người. Trộm chút đồ thì không sao, nhưng nếu truyền ra các thôn khác, người ta sẽ bàn tán thôn trưởng quản lý không nghiêm, làm mất mặt cả thôn thì không hay chút nào."
Thôn trưởng tức giận đập bàn: "Đi, ta phải đi xem kẻ nào to gan như vậy, dám hành trộm dưới mí mắt ta."
Tiêu Vân Tú cười lạnh trong lòng, Tiêu Vũ Xuyên, đã muốn tìm chết, muốn bị đuổi đi thì ta không ngại tiễn ngươi một đoạn, như vậy ngươi có thể nhanh chóng cút khỏi thôn này.
Thôn trưởng hầm hầm dẫn theo lý chính cùng vài người đi theo Tiêu Vân Tú về nhà nàng.
Tiêu Vũ Xuyên vào bếp lục lọi trước, gom hết đống gia vị Tiêu Vân Tú mới mua bỏ vào túi chuẩn bị sẵn, những thứ này đem ra trấn bán cũng đổi được chút tiền tiêu vặt, biết đâu trong nhà còn thứ gì giá trị hơn.
"Mấy huynh đệ, con nha đầu này đúng là phát tài rồi, gia vị thôi mà nhiều thế này. Gia vị này đến mẹ ta còn chẳng nỡ mua mà nó mua nhiều như vậy, chắc chắn bạc cũng không ít đâu. Tìm được bạc rồi anh em mình lại có thể tới trấn trên chơi một trận ra trò."
Tiêu Vũ Xuyên nói giọng đầy vẻ kẻ cả, cứ như thể hắn mới là chủ nhân của ngôi nhà này. Đúng lúc hắn định đạp cửa xông vào, Dạ Tinh Thần bảo Tiêu Vân Hiên tìm cho mình vài hạt óc chó, không sai một ly, hắn điểm huyệt mấy kẻ kia khiến đôi chân chúng vô lực ngồi bệt xuống đất.
"Ối chà! Ai... là kẻ nào ám toán lão tử."
Tiêu Vân Hiên mở cửa phòng, lạnh lùng nhìn ba kẻ đang nằm liệt dưới đất: "Tiêu Vũ Xuyên, ngươi chạy tới nhà ta làm gì? Lại còn dẫn theo người nữa."
Tiêu Vũ Xuyên tức tối: "Tiêu Vân Hiên, ngươi đã làm gì bọn ta?"
Tiêu Vân Hiên cười lạnh. Dạ Tinh Thần từng bảo sau khi ra khỏi phòng thì phải dọa dẫm, dù sao cũng phải tìm cách đuổi được bọn chúng, nếu không lần sau tên này lại tới tiếp.
"Sao, sợ rồi à? Ta tốt bụng nói cho ngươi biết, căn phòng này có oan hồn mẹ ta, bà ấy nói các ngươi đối xử tệ với ta và tỷ tỷ, bà ấy định tìm kẻ hại chết mình để đòi mạng."
"Á... phi! Ngươi bớt... bớt nói bậy đi."
Dạ Tinh Thần lại dùng nội lực tung ra một chưởng phong, cây đào ngoài sân đung đưa dữ dội.
Tiêu Vũ Xuyên bắt đầu sợ hãi, mồ hôi lạnh toát ra, nổi hết cả da gà, chỉ thiếu chút nữa là sợ đến mức tè ra quần. Hắn không nhịn được nuốt nước bọt, cơn gió quái đản này từ đâu ra, chẳng lẽ thực sự là mẹ của Tiêu Vân Hiên?
"Tần di, là con Vũ Xuyên đây! Cầu xin người mau quay về địa phủ đi! Sau này mỗi năm con đều đốt tiền giấy cho người."
Tiêu Vân Hiên mặt lạnh tanh, hét lớn vào mặt Tiêu Vũ Xuyên đang ngồi dưới đất: "Tiêu Vũ Xuyên, ngươi đủ rồi đó! Nếu không phải tại các ngươi thì mẹ ta đã không chết, tất cả là tại các ngươi, chính các ngươi đã hại chết bà ấy!"
Tiêu Vũ Xuyên có chút chột dạ, chuyện năm xưa hắn biết một ít, nhưng chẳng liên quan gì tới hắn cả! Tất cả là do mẹ hắn cùng mấy gã đàn ông khác làm chuyện tốt, hại mẹ Tiêu Vân Tú bị Tiêu Đại Toàn hiểu lầm rồi hành hạ đến chết, chuyện bệnh chết chỉ là lời nói dối với họ mà thôi.
"Ngươi đừng có nói bậy, cái mạng tiện nhân của mẹ ngươi thì liên quan gì tới ta." Tiêu Vũ Xuyên cứng miệng ngồi trước cửa đối chất với Tiêu Vân Hiên.
"Chà! Nhà ta náo nhiệt thật đấy nhỉ!"
Tiêu Vân Tú dẫn theo thôn trưởng bất ngờ xuất hiện tại cổng nhà. Từ xa họ đã nghe thấy cuộc đối thoại giữa Tiêu Vân Hiên và hắn, tên trộm này đúng là hắn, tự mình đưa cửa tới chịu tội thì đừng trách nàng.
Ban đầu thôn trưởng còn hơi nghi ngờ chuyện nhà Tiêu Vân Tú có trộm, không ngờ lại là thật, ông giận không chỗ nào trút: "Nói, mấy kẻ các ngươi tới nhà Tiêu nha đầu làm gì? Nếu không cho ta một lời giải thích hợp lý, ta tống cổ tất cả các ngươi lên quan phủ."
Mấy kẻ đang nằm liệt dưới đất nghe tới chuyện quan phủ, hai gã đi cùng Tiêu Vũ Xuyên lập tức sợ hãi: "Đều là Tiêu Vũ Xuyên dẫn chúng con tới, không liên quan tới chúng con. Hắn nói muội muội hắn phát tài rồi mà không chia cho hắn chút nào, nên... nên mới tự ý tới lấy."
Một gã mặc áo trắng trông có vẻ nho nhã cũng bắt đầu sợ hãi, dù sao cũng là Tiêu Vũ Xuyên xúi giục bọn chúng tới nhà Tiêu Vân Tú trộm đồ, gã nuốt nước bọt: "Đều là do Tiêu Vũ Xuyên, hắn dẫn chúng con tới."
Tiêu Vũ Xuyên lúc này mới phản ứng kịp là mình bị anh em bán đứng: "Các ngươi... các ngươi nói bậy."
"Chính ngươi nói tiền Tiêu Vân Tú kiếm được đều là để cho ngươi dùng, còn nói chia năm xẻ bảy, bọn ta lúc đầu không muốn tới, nếu không phải vì chia năm xẻ bảy thì bọn ta đã chẳng tới đây."
Sắc mặt Tiêu Vân Tú lúc này đen như đít nồi. Tiền nàng kiếm được khi nào lại thành của Tiêu Vũ Xuyên rồi? Đúng là chó không đổi được tật ăn phân, vẫn cái thói đó.
"Thôn trưởng bá bá, báo quan đi ạ! Dù Tiêu Vũ Xuyên là người nhà họ Tiêu, nhưng con không thể dung túng cho kẻ trộm cắp như vậy. Hôm nay hắn trộm nhà con, ngày mai không biết chừng lại trộm nhà người khác, truyền ra ngoài thì danh tiếng của thôn chúng ta coi như hủy hoại." Tiêu Vân Tú liếc nhìn thôn trưởng, nếu hôm nay tha cho hắn, ngày mai hắn sẽ trộm tới nhà họ.
Tiêu Vũ Xuyên, thiên đường có lối ngươi không đi, lại cứ muốn qua cầu Nại Hà, đường xuống địa ngục đi cũng nhanh thật đấy! Đã muốn trộm, vậy thì ta tiễn ngươi vào đại lao mà trộm cho thỏa thích! Dù sao cũng chẳng phải anh em ruột thịt gì, cùng lắm chỉ là người anh họ khác chi, chẳng liên quan nửa xu tới nàng.
"Tiêu Nhị Nha, ngươi nói nhăng nói cuội cái gì. Ta thèm vào trộm đồ nhà ngươi chắc, cái nơi rách nát như quỷ này của ngươi, ta còn chẳng thèm tới."
"Đã không phải tới trộm, vậy ngươi nói xem ngươi tới làm gì?"
Tiêu Vũ Xuyên suy nghĩ một chút, lắp bắp: "Ta... ta tới thăm các ngươi thôi."