Tiêu Vân Tú liếc nhìn mấy người bọn họ, chẳng mảy may bận tâm đến ánh mắt ngưỡng mộ kia. Nếu nàng không phải là người từ thời hiện đại xuyên không tới, thì chắc cũng giống như những cô nương nhỏ này, khó mà tránh khỏi vận mệnh bi thảm bị đem bán đi.
"Sau này hãy coi nơi đây là nhà của các ngươi, không cần phải quá câu nệ. Ta cũng không phải người không nói lý lẽ, các ngươi đi đun nước rồi vào phòng tắm rửa cho sạch sẽ, sau đó hãy qua đây làm cơm. Ta còn có chút việc phải làm, các ngươi đi đi!" Tiêu Vân Tú đuổi hết bọn họ ra ngoài, dặn dò phải tắm rửa sạch sẽ, chỉnh đốn gọn gàng rồi mới được tới gặp nàng, như vậy nàng cũng dễ dàng phân phái nhiệm vụ hơn. Người đông thì khối lượng công việc cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, Tiêu Vân Tú cũng tiết kiệm được thời gian cho những việc vặt vãnh, còn có thời gian rảnh rỗi để nghiên cứu các món ăn mới, đó lại là một con đường kiếm tiền tốt.
Mọi người trong nhà lần lượt cáo lui đi ra, tới phòng bếp đun nước. Đối với vị chủ nhân là Tiêu Vân Tú, họ càng thêm phục tùng, nàng nói gì liền làm nấy.
Tiêu Vân Hiên cũng thong dong từ học đường trở về, phát hiện trong nhà lại có thêm mấy người, cứ ngỡ là người do vị tỷ phu Dạ Tinh Thần của mình để lại, bèn bước tới trước mặt Tiêu Vân Tú và Thẩm Hân Sênh: "Tỷ, sao nhà chúng ta lại có thêm mấy người nữa vậy? Có phải do tỷ phu để lại không?"
Tiêu Vân Hiên chỉ cảm thấy có nhiều người thì đặc biệt náo nhiệt. Trước kia chỉ có mấy người bọn họ sống trong viện này, vẫn hơi chút quạnh quẽ, dù sao thời gian nói chuyện với nhau cũng rất ít. Tiêu Vân Tú và Dạ Tinh Thần đều có vô vàn việc phải làm, Tiêu Vũ Xuyên thì phải giúp đỡ Tiêu Vân Tú, còn Thẩm Hân Sênh rảnh rỗi lại hay đi dạo ở hậu sơn mà không chịu dẫn theo cậu, thực ra cậu thấy rất buồn chán.
Tiêu Vân Tú nhướn mày, khóe miệng khẽ cười, không trả lời ngay câu hỏi của Tiêu Vân Hiên: "Đệ đoán xem?"
Thẩm Hân Sênh cũng không lập tức đưa ra đáp án, bước tới vỗ vỗ vai cậu. Cậu chắc chắn sẽ không đoán được người tỷ tỷ yêu quý của mình đã bắt đầu lo lắng cho chuyện hôn nhân của cậu rồi, không biết nếu biết được sự thật thì có thổ huyết hay không, nàng không nhịn được mà trêu chọc: "Đúng vậy! Đệ đoán đi chứ! Đoán đúng tỷ tỷ mời đệ ăn hồ lô ngào đường."
Tiêu Vân Hiên bĩu môi, cậu làm sao mà biết được, mình đâu phải là "bách sự thông", cũng chẳng phải thám tử đi nghe ngóng tin tức: "Không biết, không đoán."
Thẩm Hân Sênh đảo mắt: "Rất dễ đoán mà."
"Không đoán." Lần này Tiêu Vân Hiên không định nể mặt Thẩm Hân Sênh nữa, các nàng cứ thích trêu chọc cậu. Cậu trực tiếp quay đầu đi, không nhìn hai người Tiêu Vân Tú và Thẩm Hân Sênh nữa.
Hai người nhất thời lúng túng, nhìn nhau cười. Xem ra nhóc con này còn có chút tính khí trẻ con đấy!
Tiêu Vân Tú cũng không nỡ dày vò tâm hồn non nớt yếu ớt của đệ đệ mình nữa: "Được rồi, những người đó là hạ nhân mà tỷ tỷ đệ hôm nay mua về để hầu hạ đệ đó. Sau này đệ có thể an tâm hưởng thụ niềm vui làm đại thiếu gia rồi."
Tiêu Vân Hiên trợn tròn mắt, tỷ tỷ cậu mua hạ nhân, cậu nuốt khan một cái: "Tỷ, tỷ lấy đâu ra bạc vậy?"
Tiêu Vân Tú đứng dậy, tiến lại gần Tiêu Vân Hiên, ghé sát vào cậu rồi chỉ tay về phía Thẩm Hân Sênh: "Tất nhiên là do mỹ nữ Thẩm đây tự bỏ tiền túi giúp ta mua rồi. Tính là tỷ tỷ đệ vay của nàng ấy, một trăm lượng bạc đó là phải trả đấy, đợi sau này tỷ tỷ đệ kiếm được bạc nhất định sẽ trả."
Thẩm Hân Sênh rất đắc ý nhìn hai chị em nhà họ Tiêu: "Thế nào, bây giờ đã biết ta tới đây là có lợi cho đệ rồi chứ gì?"
"Tất nhiên rồi, ai bảo tỷ là tỷ tỷ kết nghĩa của muội chứ! Tỷ không chịu giúp muội thì còn ai tốt bụng giúp muội nữa, đúng không?" Tiêu Vân Tú thực sự cho rằng kiếp trước mình chắc đã thắp hương khấn vái nhiều lắm mới gặp được người chị em tốt cùng chung hoạn nạn như Tâm Nhi.
Ngoài cửa, Tiêu lão gia tử và Nghiêm thị đang vội vã chạy tới, theo sau là anh em nhà họ Tiêu. Trong lòng họ vô cùng căng thẳng, vẫn chưa biết lát nữa Tiêu Vân Tú có dễ nói chuyện để bảo mấy đứa con không nên thân kia hay không, Tiêu lão gia tử hoàn toàn không nắm chắc trong lòng.
Tiêu lão gia tử gõ gõ vào cổng lớn nhà Tiêu Vân Tú. Lúc này trời vẫn chưa tối hẳn, Tiêu Vân Tú cũng không vội nấu cơm tối, giờ đã mua hạ nhân rồi, cứ để bọn họ dọn dẹp xong rồi đi nấu là được, mình chỉ việc chờ đợi thôi, bằng không số bạc kia chẳng phải uổng phí sao?
Tiêu Vân Hiên nghe thấy tiếng gõ cửa định đi mở thì bị Tiêu Vân Tú gọi lại: "Để bọn họ đi mở là được rồi. Đệ mau đi ôn lại sách vở đi, lát nữa để thư đồng tỷ mua về đọc sách cùng đệ, như vậy đệ cũng sẽ không thấy cô đơn nữa."
Tiêu Vân Hiên lại một lần nữa sững sờ. Thư đồng, cả đời này cậu còn không dám nghĩ mình sẽ giống như mấy vị công tử nhà giàu ở trong trấn hay trong huyện, có thư đồng, hạ nhân đi theo.
"Tỷ, tỷ đang nói đùa đấy à! Tỷ còn mua cho đệ cả thư đồng nữa, tỷ trêu đệ đấy à!"
Tiêu Vân Tú bĩu môi không vui, nhướn mày: "Không tin thì thôi."
Những nha hoàn, tiểu tư mới được mua về nghe thấy tiếng gõ cửa đều muốn đi ra mở. Trần Phú Quý là người đàn ông trung niên lớn tuổi nhất, chất phác tự giác đi ra mở cửa. Mở cửa ra liền thấy Tiêu lão gia tử đang chống gậy, Nghiêm thị đứng bên cạnh, sau lưng hai vị lão nhân gia còn có mấy người nữa. Nhìn cách ăn mặc của họ, chắc là người trong thôn, chắc chắn có chuyện gì tìm Tiêu Vân Tú nên ông lịch sự hỏi một tiếng: "Xin hỏi các vị tìm ai?"
Tiêu lão gia tử liếc nhìn Trần Phú Quý, gương mặt lạ hoắc sao lại ở nhà cháu gái mình, hơn nữa còn là một người đã có tuổi: "Sao ngươi lại ở trong nhà Nhị Nha, ngươi là người thế nào?"
Trần Phú Quý nghĩ ngợi, Nhị Nha chắc chắn là nhũ danh của tiểu thư: "Tôi là quản gia ở đây, tôi tên Trần Phú Quý, là hạ nhân tiểu thư mua về hôm nay. Không biết mấy vị tìm tiểu thư nhà chúng tôi có việc gì?"
Tiêu lão gia tử nghe xong liền biết là hạ nhân do cháu gái mua về, càng không coi vào đâu, sắc mặt có chút nghiêm nghị, hắng giọng: "Đã là hạ nhân cháu gái ta mua về thì thôi vậy. Nhị Nha đâu, sao không tự mình ra đây?"
Tiêu lão gia tử có chút không vui. Tuy cha mẹ của hai chị em bọn chúng không còn nữa, nhưng người ông là ông đây vẫn còn sống sờ sờ, mua hạ nhân mà không thông báo cho ông một tiếng, để cho tên giữ cửa này xem thường thân phận, ông bắt đầu bày đặt uy phong: "Để chúng ta vào đi, còn đứng ngây ra ở cửa làm gì, mau tránh ra."
Tiêu Cần cũng bắt đầu làm bộ làm tịch. Đã là hạ nhân do cháu gái mình mua về, thì đương nhiên phải thấp hơn họ một bậc, liền giả vờ bộ dạng cao cao tại thượng, quát tháo với Trần Phú Quý: "Ngươi là hạ nhân mà không nhìn xem đây là ai à? Bảo cho ngươi biết, đây là ông nội, bà nội ruột của tiểu thư nhà ngươi đấy. Còn ta, là bác ruột của Tiêu Nhị Nha. Còn không mau lau sáng mắt mà nhận cho kỹ, mau để chúng ta vào."
Trần Phú Quý cũng có chút tức giận. Tiểu thư mua họ về còn chẳng hề mắng nhiếc họ nửa lời, mấy kẻ không đâu này tới đây quát tháo mình thực sự khiến ông không vui. Ông nén cơn giận trong lòng, gượng cười rồi mở cổng lớn: "Mấy vị mời vào trong nhà, tôi đi báo với tiểu thư ngay."
Trần Phú Quý đi vào nhà báo tin cho Tiêu Vân Tú trước, bước chân có chút nhanh: "Tiểu thư, tiểu thư, nhà có khách tới ạ."
Tiêu Vân Tú nhíu mày, thở dài không nói nên lời. Những người này đúng là lũ ruồi nhặng, dai như đỉa, giống như lũ ma cà rồng, sớm muộn gì cũng vắt kiệt máu của nàng, rồi họ sẽ không tới làm phiền nàng nữa.
"Đi mời vào đi, pha trà mời khách." Tiêu Vân Tú đứng dậy đi ra ngoài cửa, đích thân ra đón mấy vị "đại gia" nhà mình.
Khóe miệng ngậm cười, mang theo vẻ nịnh nọt: "Ông nội, bà nội, hai vị lão nhân gia sao lại rảnh rỗi tới nhà con vậy?" Tiêu Vân Tú mắt sắc còn nhìn thấy sau lưng Tiêu lão gia tử còn có mấy người nữa, trong lòng tức thì không vui nổi nữa.