Dạ Tinh Thần vẫn chưa nghĩ đến chuyện sau này, điều hắn đã quyết định thì tuyệt đối sẽ không thay đổi.
Tiêu Vân Tú vẫn còn đang băn khoăn, dù sao đây cũng là thời cổ đại, Dạ Tinh Thần lại là một vương gia, phủ đệ của hắn sau này chắc chắn sẽ không thiếu những người phụ nữ khác, nào là trắc phi, thị thiếp. Bản thân là người hiện đại, cô không thể chịu nổi cảnh tam thê tứ thiếp, chỉ muốn tìm một người một lòng một dạ với mình, không muốn chia sẻ tình yêu của chồng với bất kỳ người phụ nữ nào khác.
"Dạ Tinh Thần, tôi không dung thứ được việc có người phụ nữ khác bên cạnh anh. Dù anh nói tôi ích kỷ hay độc chiếm cũng được, cái tôi cần rất đơn giản: một đời một kiếp một đôi người. Nếu một ngày nào đó anh phản bội tôi, hoặc có quan hệ thân mật với người phụ nữ khác, xin lỗi, tôi sẽ chọn cách rời đi và chúc phúc cho anh." Lời lẽ của Tiêu Vân Tú đầy cứng rắn, trái tim và con người của phu quân cô chỉ có thể thuộc về riêng cô mà thôi.
Nếu dây dưa không rõ ràng với người phụ nữ khác, cắt không đứt gỡ không xong, cô sẽ dùng cách của riêng mình để tranh giành hạnh phúc thuộc về bản thân.
Dạ Tinh Thần nghe Tiêu Vân Tú nói muốn rời xa mình, bàn tay siết chặt hơn một chút: "Không cho phép nàng rời xa ta, cả đời này phải ở bên cạnh ta."
"Vậy anh phải đảm bảo bên cạnh mình sẽ không có thị thiếp, trắc phi nào cả, anh đảm bảo được không? Hôn nhân của anh không phải do anh quyết định, đừng quên anh là vương gia, là hoàng tử của quốc gia này, nhiều chuyện không đơn giản như anh nghĩ đâu. Một đời một kiếp một đôi người nghe thì đơn giản nhưng thực tế lại rất khó."
Tiêu Vân Tú lúc này hoàn toàn có thể thấu hiểu tâm trạng của Lãnh Tâm khi đó, người mình thích lại thích kẻ khác, thế mà cứ mở miệng ra là nói thích Lãnh Tâm, ha!
Đàn ông bây giờ đều một kiểu như nhau, chẳng biết trân trọng là gì. Nếu Dạ Tinh Thần dám nạp phi tử, cô hoàn toàn có thể rời xa hắn, đảm bảo cả đời này hắn cũng không tìm được cô. Lãnh Tâm đi qua đi lại trước mặt Phi Ưng mà hắn còn không phát hiện ra, huống chi là người khác.
Tiêu Vân Tú không nhịn được mà cảm thán mình đọc tiểu thuyết quá nhiều. Trước kia lúc nhàn rỗi, cô thích đọc vài cuốn tiểu thuyết để giết thời gian, không ngờ những đoạn văn miêu tả trong sách nay lại có phần giống hệt tình cảnh của mình.
"Ta đảm bảo, kiếp này chỉ cần một mình nàng. Nàng nghĩ những người phụ nữ khác có thể lọt vào mắt ta sao?"
Tiêu Vân Tú bĩu môi, ai mà biết được sau này có đột nhiên xuất hiện một mỹ nhân tiên nữ nào không. Bây giờ cô có trắng hơn một chút thì cũng chỉ tính là tiểu gia bích ngọc, người có nhan sắc khuynh quốc khuynh thành đâu phải là không có.
"Không nói nhảm với anh nữa, để tôi ngủ một lát, đến nơi thì gọi tôi dậy." Tiêu Vân Tú tựa vào lòng Dạ Tinh Thần, nhắm mắt chợp mắt.
Dạ Tinh Thần canh chừng Tiêu Vân Tú, nhìn gương mặt đang say ngủ, khóe miệng nở nụ cười ấm áp.
Chẳng bao lâu sau họ đã đến nơi, Phi Ưng ở phía trước lên tiếng: "Vương gia, đến nơi rồi ạ."
"Ừ." Dạ Tinh Thần không gọi Tiêu Vân Tú dậy mà bế ngang cô xuống xe ngựa.
Phi Ưng và Tần Phong đều ngẩn người, thảo nào trong xe ngựa không có động tĩnh gì, hóa ra là Vương phi đã ngủ thiếp đi.
Tần thị và Tiêu Vũ Nương ngồi xe bò của thôn trở về. Lý thẩm đã đợi sẵn ở sân nhà họ từ lâu, nhìn thấy Tần thị và Tiêu Vũ Nương, trong mắt bà ta lộ vẻ khinh bỉ: "Ôi chao! Hai người về đúng lúc lắm, chúng ta nói chuyện từ hôn đi."
Tần thị và Tiêu Vũ Nương đều giật mình, bị lời nói của Lý thẩm làm cho hoảng sợ, cả hai đồng thanh nói: "Từ hôn?"
Lý thẩm sau khi về nhà đã mắng cho Cố Tử Kiệt một trận, tiền đồ của con trai bà ta không thể bị hủy hoại trong tay Tần thị và Tiêu Vũ Nương này được. Bà ta nhướng mày: "Đúng, từ hôn."
Tần thị bước lên phía trước: "Lão nương không đồng ý! Cố Tử Kiệt nhà bà và Vũ Nương nhà ta đã có quan hệ vợ chồng, sao có thể từ hôn? Các người làm vậy thì sau này Vũ Nương nhà ta còn gả cho ai được nữa."
Tần thị có chút ép người, dù sao Tiêu Vũ Nương bằng mọi giá không thể từ bỏ mối hôn sự này, nếu không gả được cho Cố Tử Kiệt thì sau này chỉ có thể gả cho người đã qua một đời vợ, hoặc những gã đàn ông thô kệch tuổi đã lớn.
Tiêu Vũ Nương siết chặt hai tay, nhìn Lý thẩm với vẻ đầy thù hận, đôi mắt đỏ hoe chớp chớp, mím môi, mang theo vẻ đáng thương, quỳ xuống trước mặt Lý thẩm: "Lý thẩm, Vũ Nương biết mình không xứng với Tử Kiệt ca, nhưng con thực lòng yêu Tử Kiệt ca, cầu xin người hãy thành toàn cho chúng con!" Nói đoạn, cô ta dập đầu ba cái trước mặt Lý thẩm.
Lý thẩm đảo mắt khinh bỉ, làm bộ làm tịch, phỉ nhổ! Còn muốn gả cho Tử Kiệt nhà bà ta ư, đúng là nằm mơ.
"Con gái con lứa mà đã leo lên giường đàn ông, không thấy xấu hổ à? Nhà họ Cố chúng ta không cần loại con dâu tác phong không tốt, làm chuyện bại hoại thuần phong mỹ tục như ngươi. Tiêu Vũ Nương, ngươi chết cái lòng đó đi! Hôn sự này, nhà họ Tiêu các người không từ cũng phải từ."
Hôm nay Lý thẩm quyết tâm sắt đá một phen. Dù sao cũng là Tiêu Vũ Nương tự cam chịu sa đọa, làm chuyện bại hoại, thì trách được ai? Còn trẻ mà đã biết leo lên giường đàn ông, sau này thành thân chẳng phải sẽ cắm sừng lên đầu Tử Kiệt nhà bà ta sao!
Không được, loại con dâu không biết giữ mình như vậy tuyệt đối không thể lấy.
Tiêu Vũ Nương bị Lý thẩm chê bai từ đầu đến cuối. Vốn dĩ bà ta đã không vừa mắt mối hôn sự này, sau này Tử Kiệt nhà bà ta là người phải đi thi cử công danh lợi lộc, làm sao có thể để Tiêu Vũ Nương làm chậm trễ tiền đồ.
Sau này có hối hận cũng không kịp.
Sắc mặt Tiêu Vũ Nương thay đổi liên tục, đen kịt như đáy nồi, hai tay nắm chặt thành quyền, cố nén cơn giận trong lòng. Mụ già chết tiệt này, chờ sau khi mình gả qua đó xem mình hành hạ bà già nhà ngươi thế nào.
Tiêu Vũ Nương cúi đầu nức nở: "Lý thẩm, người không thể đối xử với con như vậy, biết đâu trong bụng con đã có cốt nhục của Tử Kiệt ca rồi."
Tần thị chống nạnh không sợ Lý thẩm: "Đứa con trong bụng con gái ta là cốt nhục của nhà họ Cố các người đấy. Bà định để cháu nội mình lưu lạc đầu đường xó chợ, hay bắt nó gọi người khác là cha? Lý thị, sao lòng bà lại đen tối thế hả?"
Cố Tử Kiệt chạy đến, nhìn thấy Tiêu Vũ Nương đang khóc dưới đất, trên trán có vết bầm, khẽ nhíu mày rồi hét lớn: "Mẹ, sao mẹ có thể đối xử với Vũ Nương như vậy? Cho dù trước kia Vũ Nương có không tốt thế nào đi nữa, cô ấy sẽ sửa đổi mà! Mẹ hãy cho Vũ Nương một cơ hội đi! Con đã nói là con sẽ cưới cô ấy, mẹ đừng nghe mấy lời đồn thổi của người trong thôn nữa."
Cố Tử Kiệt đỡ Tiêu Vũ Nương đang quỳ dưới đất dậy: "Đứng lên đi, dưới đất lạnh, không tốt cho sức khỏe đâu. Đã có quan hệ vợ chồng, anh sẽ không bỏ mặc em, sẽ cưới em về nhà."
Trong mắt Tiêu Vũ Nương tràn đầy cảm động, nghe thấy lời hứa của Cố Tử Kiệt, lòng cô ta vui mừng khôn xiết, kích động gật đầu.
Lý thẩm tức đến dậm chân: "Nghịch tử, nghịch tử, đồ nghịch tử này! Hừ! Sau này có hối hận thì đừng trách lão nương không ngăn cản con phạm sai lầm."
Lý thẩm tức giận bỏ đi khỏi sân nhà họ Tiêu.
Tần thị vui vẻ nhìn Cố Tử Kiệt đến giải vây: "Hai đứa cứ tâm sự đi, ta đi nấu cơm đây, Tử Kiệt ở lại ăn cơm trưa nhé." Tần thị nói xong liền đi thẳng vào bếp, chỉ cần Tiêu Vũ Nương gả được cho Cố Tử Kiệt là bà ta cũng thấy yên tâm hơn nhiều.
Dạ Tinh Thần và những người khác cũng đã trở về nơi ở lưng chừng núi, Dạ Tinh Thần bế Tiêu Vân Tú đang ngủ say về phòng cô, đặt lên giường, cởi giày, đắp chăn cẩn thận, rồi ngồi bên mép giường nhìn cô, lòng tràn đầy hạnh phúc.