Ngày đầu năm mới 1996, trận tuyết lớn vừa ngớt được vài ngày lại bắt đầu rơi lả tả, khoác lên thành phố cổ kính Yến Kinh một lớp áo bạc trắng.
Thế nhưng, thời tiết giá rét cũng chẳng ngăn nổi bước chân của những người đi chơi. Tại các trung tâm thương mại hay cổng công viên treo bảng "Chào đón năm mới", đâu đâu cũng tràn ngập tiếng cười nói, không khí lễ hội rộn ràng khắp nơi.
"Anh ơi, anh ơi, em không treo lên được, anh giúp em với..."
Trong một căn tứ hợp viện ở công viên Cảnh Sơn, không khí đón Tết cũng náo nhiệt không kém. Lưu Lam Lam đang cầm mấy chiếc đèn lồng đỏ, định treo lên trước cửa, chỉ tiếc là cô bé quá thấp, cố mãi mà vẫn không với tới.
Thế hệ của Lưu Lam Lam đa phần đều là con một, con cái của bác cả và dì đều lớn hơn cô bé hơn mười tuổi, bình thường chẳng có anh chị em cùng trang lứa để chơi cùng. Từ khi Diệp Thiên và Vu Thanh Nhã đến, cô nhóc cứ bám riết lấy sau lưng, miệng gọi anh chị không ngớt.
"Lam Lam, để anh, cẩn thận kẻo ngã..."
Diệp Thiên nghe tiếng gọi của Lam Lam liền vén rèm bước ra ngoài. Thấy cô bé đang bê một chiếc ghế đẩu định trèo lên, cậu vội vàng bế cô bé xuống rồi tự mình treo đèn lồng lên.
Kể từ lần cùng Lưu Duy An trở về tứ hợp viện này, thân phận của Diệp Thiên đã được làm rõ. Khác với những trở ngại mà cậu từng lo lắng, mọi người, kể cả người dì hai vội vã từ Đông Thành đến nhà Diệp Đông Mai ngay trong đêm khi nghe tin, đều dành cho cậu sự yêu mến đặc biệt.
Phải biết rằng, nhà họ Diệp xưa nay vốn hiếm con trai, đến đời Diệp Đông Bình thì chỉ còn lại một mình ông là độc đinh. Nếu không phải vì chị cả Diệp Đông Lan vẫn còn giữ nỗi oán hận khó nguôi, thì hai người dì đã sớm tìm cách đưa người em trai này về từ lâu rồi.
Nay bỗng nhiên có thêm một đứa cháu trai ruột thịt, các bà các cô ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Ngay cả bà cụ vốn vẫn còn chút trách móc cha của Diệp Thiên, giờ nhìn đứa cháu này cũng thấy thuận mắt vô cùng.
Về phần chuyện tiền bạc, Diệp Thiên đều đẩy hết sang cho Vu Thanh Nhã, nói rằng đó là tiền bạn của cha Vu Thanh Nhã cho mượn. Diệp Đông Bình vẫn chưa biết chuyện dì nhỏ bị bệnh, Diệp Thiên định đợi kỳ nghỉ đông về nhà sẽ bàn bạc chuyện này với cha, đồng thời thuyết phục ông trở về Yến Kinh để xin lỗi bác cả.
Lý do này khá thuyết phục, đặc biệt là đã cho bà cụ một bậc thang để xuống nước, khiến bà rất hài lòng. Cũng nhờ vậy mà các bậc bề trên càng thêm yêu quý Vu Thanh Nhã.
Bác cả Diệp Đông Lan còn lấy một đôi khuyên tai vàng, nói là gia truyền của nhà họ Diệp, nhất quyết phải tặng cho Vu Thanh Nhã, khiến cô gái nhỏ cứ đỏ mặt suốt cả ngày.
"Lam Lam, để anh con nghỉ ngơi chút đi, đừng có quấn lấy anh ấy mãi..."
Trong nhà vọng ra tiếng của Diệp Đông Mai. Tuy là đang quở trách con gái, nhưng giọng điệu lại tràn đầy sự vui vẻ. Gia đình họ... đã lâu lắm rồi mới có được sự náo nhiệt và hạnh phúc đến thế.
Sáng sớm nay, cả gia đình bác cả và dì hai đều đã đến nhà Diệp Đông Mai. Cộng thêm Diệp Thiên và Vu Thanh Nhã, cả gian trong gian ngoài đều chật kín người. Ngoại trừ Diệp Đông Bình không có mặt, thì người nhà họ Diệp coi như đã tề tựu đông đủ.
Chồng của Diệp Đông Lan đã qua đời từ năm năm trước. Cô con gái của bà lấy chồng ở Tế Nam, hiện bà sống một mình tại Yến Kinh, nhưng thường xuyên làm tình nguyện viên cho văn phòng khu phố nên cuộc sống cũng khá phong phú.
Dì hai của Diệp Thiên tên là Diệp Đông Trúc, vợ chồng dì đều là giáo viên trường trung học Tây Thành, hiện vẫn chưa nghỉ hưu. Họ có một người con trai đã kết hôn và sinh được một cậu con trai nhỏ mới chập chững biết đi, cả nhà cũng đều có mặt đông đủ.
Thú thật, dù khung cảnh này khiến Diệp Thiên cảm thấy rất ấm áp, nhưng cậu cũng hơi không quen. Cậu vốn quen sống một mình từ nhỏ, giờ bị cả một nhà vây quanh hỏi han đủ điều, trong lòng cậu đã bắt đầu nảy sinh ý định muốn "đào tẩu".
"Diệp Thiên, đừng làm nữa, vào ăn cơm thôi..."
Rèm cửa vén lên, một người đàn ông tráng kiện ngoài ba mươi tuổi gọi Diệp Thiên. Anh ta tên Lục Sâm, là anh họ của Diệp Thiên, tốt nghiệp chuyên ngành pháp y, hiện đang làm việc tại một cơ quan liên quan thuộc Cục Công an thành phố, một công việc khá danh giá.
"Anh họ, em tới ngay đây. Lam Lam, đi ăn cơm thôi..."
Diệp Thiên gật đầu, dẫn Lam Lam vào trong nhà. Trên bàn đã bày biện đủ món, bốn món nguội, hai món mặn hai món chay, ngoài ra còn có tám món nóng, bày đầy cả một bàn.
Lục Sâm lấy một chai rượu trắng, lần lượt rót cho cha mình và Lưu Duy An, rồi quay sang hỏi Diệp Thiên: "Tiểu Thiên, uống chút không?"
"Dạ uống chút ạ..."
Diệp Thiên gật đầu. Cậu từ nhỏ đã không ít lần uống rượu cùng cha, hương vị rượu Nhị Oa Đầu đã ngấm sâu vào máu thịt, uống một hai cân đối với cậu chẳng thành vấn đề.
Sau khi uống rượu, không khí trên bàn tiệc tự nhiên trở nên náo nhiệt hơn. Đừng thấy Lưu Duy An hiền lành, tửu lượng của ông thực sự rất khá. Đến cuối cùng, cả Lục Sâm và cha anh đều không chịu nổi, phải nhờ Diệp Thiên ra mặt giảng hòa.
Sau bữa ăn, điều khiến Diệp Thiên kinh ngạc là Lục Sâm, cha anh và cả Lưu Duy An đều tự giác dọn dẹp bàn ăn. Điều này ở các gia đình bình thường tại Yến Kinh không phổ biến lắm, đàn ông làm việc nhà thường bị coi là mất mặt.
Quay lại nhìn ba người dì, họ đều coi đó là chuyện đương nhiên. Diệp Thiên không khỏi cười khổ, thảo nào cha cậu làm việc nhà lại tháo vát đến thế, hóa ra có mấy người chị như vậy thì không chăm chỉ cũng không được.
"Diệp Thiên, lại đây, dì có chuyện muốn nói với con..."
Đàn ông đi dọn dẹp, dì hai của Diệp Thiên bảo vợ Lục Sâm là Vân Hi đưa trẻ con và Lam Lam ra ngoài chơi. Vu Thanh Nhã thấy tình hình này cũng xin phép ra ngoài.
"Dì, có chuyện gì thế ạ?"
Diệp Thiên theo vào gian trong, thấy bác cả và dì nhỏ đều đang ngồi trên giường, cậu vội kéo ghế ngồi xuống cạnh giường rồi lên tiếng: "Dì nhỏ, không phải lại chuyện tiền bạc đấy chứ? Con đã nói rồi, số tiền đó không cần mọi người bận tâm đâu..."
Sau khi biết tiền của Diệp Thiên là vay từ Vu Thanh Nhã, mấy người dì của cậu liền nảy sinh tâm tư. Ngoài Diệp Đông Mai thực sự không còn cách nào khác, thì chị cả và dì hai thời gian này đều đang tìm cách xoay xở tiền bạc.
Nghe Diệp Thiên nói vậy, Diệp Đông Lan lắc đầu: "Tiểu Thiên, không được đâu. Trước Tết gần như đã gom đủ 20 vạn rồi, đến lúc đó con phải trả lại cho người ta. Nhà họ Diệp chúng ta không thể chiếm tiện nghi của người khác..."
"Chiếm tiện nghi gì chứ? Bác cả, chiếc vòng đó vẫn đang đeo trên tay chị ấy kìa. Hơn nữa, là con tặng mà, mấy bác đừng bận tâm chuyện này nữa, cứ lo chuyện dì nhỏ phẫu thuật sau Tết đi..." Diệp Thiên lắc đầu, dùng vài câu lái sang chuyện khác.
Sau khi Diệp Đông Mai nhận được hai mươi vạn đó, Lưu Duy An đã liên hệ với bệnh viện ngay ngày hôm sau. Sau một hồi thương thảo và kết nối, người có thận tương thích với Diệp Đông Mai đã đồng ý thực hiện ca phẫu thuật ghép thận sau Tết Nguyên đán.
Trong khoảng thời gian này, việc Diệp Đông Mai cần làm là hồi phục cơ thể ở trạng thái tốt nhất, cố gắng giảm thiểu phản ứng đào thải sau khi phẫu thuật để có thể hòa hợp thuận lợi.
Thấy Diệp Thiên nói chuyện như người lớn, mấy người dì đều bật cười. Diệp Đông Lan lên tiếng: "Tiểu Thiên, chuyện này không phải con cần lo. Vấn đề tiền bạc cứ để đó đi, bác có chuyện khác muốn nói với con..."
"Chuyện khác ạ? Bác cả, bác cứ nói đi..." Diệp Thiên ngồi thẳng người lại.
"Tiểu Thiên, bác không biết Đông Bình đã từng kể với con về chuyện của mẹ con chưa?"
Lần này nhắc đến em trai, Diệp Đông Lan hiếm khi không nổi giận. Bà đã biết từ miệng Diệp Thiên rằng Diệp Đông Bình bao năm qua vẫn sống một mình, nỗi oán hận đối với em trai về cơ bản cũng đã tan biến.
"Chuyện của mẹ con ạ? Cha chưa bao giờ nhắc đến. Bác cả, bác biết những gì ạ?" Giọng Diệp Thiên dù rất bình tĩnh nhưng trong mắt lại lộ ra một tia khao khát.
Nghe Diệp Thiên nói vậy, ba chị em nhìn nhau, cuối cùng bác cả của Diệp Thiên lên tiếng: "Tiểu Thiên, con cũng không còn nhỏ nữa, chuyện này không nên giấu con. Đông Bình không nói thì để bác kể cho con nghe... Cụ cố của con từng là một quan chức cấp cao của chính phủ Bắc Dương. Sau khi Dân quốc thành lập, cụ cũng từng giữ chức vụ công tại Yến Kinh, khi đó nhà họ Diệp có thể nói là vô cùng vẻ vang..."
Những lời của Diệp Đông Lan kéo dài suốt hơn nửa tiếng đồng hồ, câu chuyện bà kể cũng khá khúc chiết và kỳ lạ. Cho đến khi bà cụ kể xong, Diệp Thiên vẫn chưa hoàn hồn.
Hóa ra nhà họ Diệp mà ba chị em nhắc đến không phải là hạng vô danh. Trong lịch sử cận đại Trung Quốc, họ từng để lại những dấu ấn không thể xóa nhòa, đặc biệt là cụ cố của Diệp Thiên, từng là một nhân vật có tiếng dưới trướng Tổng thống Viên năm xưa.
Mẹ của Diệp Thiên có một người chú, chính là chú ruột của Tống Hạo Thiên. Trước thời Dân quốc, người này đi theo Tôn tiên sinh, khi Tổng thống Viên xưng đế thì bị phe Bắc Dương bắt giữ.
Nhà họ Tống khi đó là một gia tộc lớn cắm rễ sâu ở kinh thành. Con cháu dòng chính bị bắt, họ lập tức nhờ người bỏ tiền chạy chọt, cuối cùng tìm đến cụ cố của Diệp Thiên, dâng tặng rất nhiều tài vật.
Khi đó cụ cố của Diệp Thiên đã nhận lời, chuẩn bị đứng ra dàn xếp. Ai ngờ vị Tổng thống đó lại ra một tờ mật lệnh điều cụ đến Hà Nam. Đến khi cụ quay lại Tứ Cửu Thành, thì chú của Tống Hạo Thiên đã bị chém đầu.
Nhận tiền mà không làm việc, chuyện đó ở cái thời loạn lạc ấy là chuyện thường tình. Cụ ông nhà họ Diệp khi đó cũng không để tâm, nhưng nhà họ Tống không phải gia đình nhỏ bé, dù không lập tức đến nhà họ Diệp đòi lý lẽ, nhưng mối thù này... xem như đã kết.
Người ta vẫn nói "sông có khúc, người có lúc", ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Sau khi đất nước giải phóng, nhà họ Tống nhờ từng giúp đỡ đảng cầm quyền trong thời chiến nên đã tránh được vài cuộc vận động đầu những năm năm mươi.
Nhưng nhà họ Diệp thì không may mắn như vậy. Quá trình làm việc cho chính phủ Bắc Dương và chính phủ Dân quốc của cụ ông trở thành một vết nhơ lớn. Cộng thêm sự thúc đẩy của nhà họ Tống, cụ ông khi đã bảy tám mươi tuổi lại bị tống giam, chưa kịp đợi kết quả cuối cùng thì vài tháng sau đã uất ức mà qua đời.
Như vậy, nhà họ Tống và họ Diệp coi như kết mối thù sâu đậm. Chỉ là nhà họ Tống năm đó làm về công nghiệp, ngay cả trong thời kỳ khó khăn vẫn có thể phát triển lớn mạnh.
Còn nhà họ Diệp thì không, mấy chục năm đều dựa vào cụ ông chống đỡ. Cụ ông mất đi, cả gia tộc tan đàn xẻ nghé. Ông nội của Diệp Thiên cuối cùng chỉ có thể vào nhà máy làm công nhân. Gia tộc từng hiển hách một thời xem như hoàn toàn lụi bại.
Tuy nhiên, dù nhà họ Diệp đã suy tàn, nhưng ân oán giữa hai nhà thì không ai quên. Đây cũng là lý do chính khiến Diệp Đông Bình và mẹ Diệp Thiên khi đến với nhau đều chịu sự chỉ trích từ cả hai phía gia đình.