Cục Bột Đần Độn Và Cô Bé Tinh Nghịch

Lượt đọc: 195 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3, Nhật ký chào đời của Hoàng Mễ (2)

❊ ❊ ❊

Nhật ký chào đời của Hoàng Mễ (2): Thử một lần đi xe cứu thương

Bố tôi vừa nghe thấy "nước đổ rồi" liền lập tức bật dậy từ trên giường, lao vào phòng vệ sinh, bế xốc mẹ tôi lên rồi đi thẳng vào phòng ngủ. Mẹ tôi lo lắng kêu lên: "Cẩn thận! Cẩn thận! Anh có bế nổi không đấy?"

Bố tôi định nói: "Anh chẳng phải đang bế được đây sao?" Nhưng ông đã bắt đầu nhăn nhó, không còn hơi sức đâu mà đáp lời, chỉ cố dồn hết sức lực bế mẹ tôi đặt lên giường.

Mẹ tôi rất áy náy, cười hề hề hai tiếng: "Nặng quá phải không?"

Bố tôi khoe mẽ: "Em thì nặng nỗi gì? Có cộng thêm ba mươi tám cân nữa anh cũng bế được, chỉ là trong lòng đang ôm một quả bom nổ chậm nên hơi bị đe dọa chút thôi."

Đến khi nằm trên giường rồi, mẹ tôi lại kêu: "Mau lấy cái gì lót vào đi, cẩn thận làm bẩn giường!"

"Đến nước này rồi mà em còn lo ba cái chuyện đó." Bố tôi nói thì nói vậy, nhưng tay vẫn nhanh chóng lấy khăn tắm khô hay thứ gì đó lót vào, vì sợ mẹ tôi cố quá, tự xuống giường đi lấy mấy thứ này.

Bố tôi lót khăn xong xuôi, định đi gọi điện thoại. Mẹ tôi bảo: "Đừng vội, đừng vội, cẩn thận nhầm lẫn, biết đâu lại là "đám guys" nhà anh đấy..."

Bố tôi không tin: "Không đâu, sao lại có thể là "đám guys" nhà anh được? Chúng ta... lúc "giao lưu" xong, chẳng phải em đã đi vệ sinh một chuyến rồi sao? Chẳng lẽ đám đó vẫn chưa bị... dội xuống bồn cầu à?"

Mẹ tôi lý lẽ hùng hồn: "Sách viết rồi, đám "guys" của anh thông minh lắm, chúng mang theo một loại chất đông tụ, vừa vào là bám chặt vào bên trong, một lúc sau mới tan ra... chắc là để phòng những người như em, cứ "giao lưu" xong là đi vệ sinh ngay đấy."

Bố tôi không ngờ "đám guys" của mình lại thông minh tuyệt đỉnh đến thế, bèn tự mình đi kiểm tra thực tế, kết quả sờ vào đầy một tay nước, bố tôi lập tức phủ định lý thuyết "bám dính" của mẹ tôi: "Chắc chắn là vỡ ối rồi, nhiều thế này thì không thể là đám "guys" của anh được."

"Gọi bà Tố Phương dậy đi, bà ấy nhất định biết có phải vỡ ối hay không."

Bà Tố Phương là bà nội của tôi, bà ở cùng một căn nhà với bố mẹ tôi, những người khác ở căn nhà kia. Tuy nhiên, bà Tố Phương là "cú đêm", lại còn phải điều hành từ xa mấy nghiên cứu sinh ở trong nước, nên đêm nào cũng bận rộn đến tận khuya mới ngủ. Bố tôi bảo: "Thôi đừng gọi bà dậy, bà biết lại lo lắng. Hay là gọi điện cho bệnh viện đi, nghe nói vỡ ối trước rất phiền phức, nước ối chảy hết thì thai nhi sẽ bị thiếu oxy. Hay là anh gọi cho chị dâu nhé?"

Bác dâu vốn có ý định sang Mỹ để "chỉ đạo chiến dịch", nhưng bác ấy khá bận, lại không chắc tôi ngày nào mới ra đời, nên bố tôi bảo bác đừng sang nữa. Bác dâu nói bác ấy luôn trong trạng thái "on call", bảo bố tôi có việc gì thì cứ gọi cho bác.

Mẹ tôi cảm thấy lại có nước chảy ra, biết rằng dù bố tôi có giỏi giang đến đâu cũng không thể tạo ra nhiều "guys" đến thế, liền giục: "Không cần làm phiền bác dâu nữa, chắc chắn là vỡ ối rồi, gọi trực tiếp cho bệnh viện đi."

Bố tôi gọi điện cho bệnh viện, chỉ nghe ông tự giới thiệu gia môn, lại "á" vài tiếng, rồi nói: "Dĩ nhiên là vợ tôi chứ không phải tôi."

Mẹ tôi buồn cười, nhưng vừa cười là nước lại chảy ra, sợ quá đành ngậm miệng lại.

Bố tôi trả lời vài câu hỏi, mặt không biến sắc tim không đập nhanh, nói: "Nước đổ như trút!" Bên kia hình như bị dọa cho giật mình, bố tôi lại trả lời vài câu nữa rồi cúp máy, nói với mẹ tôi: "Đi thôi, chúng ta đến bệnh viện."

Mẹ tôi bảo: "Nghe nói trước khi đến bệnh viện tốt nhất nên tắm rửa..."

"Bây giờ làm gì còn thời gian tắm rửa? Với lại tối qua chẳng phải tắm rồi sao?"

"Thế ít nhất cũng phải ăn chút gì đó chứ? Nghe nói vào phòng sinh rồi là không được ăn gì nữa..."

Bố tôi kiểm tra tình hình nước chảy, nói: "Hình như là mưa rào, giờ tạnh rồi. Bé yêu thế nào?"

"Hình như không sao, vẫn cử động nhiệt tình lắm."

Bố tôi dùng một cái ống nghe bằng gỗ, ra dáng lắm, nghe tim thai của tôi, đối chiếu với đồng hồ đếm một chút rồi bảo: "Nhịp tim tốt lắm, ăn chút gì đó chắc là kịp đấy."

Lúc bố tôi đi chuẩn bị đồ ăn, mẹ tôi lén lút bò dậy đi tắm. Nhưng đã lâu rồi bà không tự tắm, nên ngay cả việc mở vòi nước cũng hơi lóng ngóng, không cúi được người xuống, thêm vào đó bố tôi là hình mẫu tiết kiệm nước, vặn vòi nước chặt không biết bao nhiêu mà kể, mẹ tôi vặn mãi không ra. Đang cố hết sức vặn thì bị bố tôi phát hiện, không khỏi mắng yêu: "Em đúng là đồ cứng đầu cứng cổ!"

"Cứng đầu cứng cổ" là tiếng địa phương quê bố tôi, ý chỉ loại người tính khí bướng bỉnh, khó chiều. Bố tôi lải nhải: "Người cứng đầu thì hay bị đòn, bò cứng đầu thì phải cày nhiều, em có biết không?"

Nhưng bố tôi cũng chỉ là muốn miệng mồm nhanh nhảu chút thôi, chứ trong nhà, mẹ tôi là cái đùi, còn bố tôi là cánh tay. Cánh tay này cũng không tranh cãi với mẹ tôi nữa, vội vàng giúp mẹ tôi mở nước, tắm qua loa cho mẹ tôi rồi lại bế mẹ tôi về giường.

Sau khi mẹ tôi ăn sáng xong, bố tôi để lại mảnh giấy nhắn cho bà Tố Phương, cầm "túi đồ sinh nở" rồi dìu mẹ tôi lên xe. Lúc đó vừa đúng giờ đi làm buổi sáng, các trục đường giao thông chính trong thành phố đều rất đông đúc, thế là họ quyết định đi đường cao tốc vành đai. Mặc dù phải đi vòng một nửa vòng tròn, quãng đường dài gấp đôi, nhưng không có đèn giao thông, khả năng tắc đường thấp, nhanh hơn đi xuyên qua nội thành.

Lên đến đường cao tốc, thấy đường sá quả nhiên rất thông thoáng, dù xe cộ đông đúc nhưng vẫn có thể chạy khoảng sáu mươi dặm một giờ. Bố mẹ tôi không khỏi đắc ý, cảm thấy mình liệu sự như thần. Vài phút sau, họ không còn đắc ý nổi nữa, xe phía trước chạy ngày càng chậm, cuối cùng dừng hẳn lại.

Mẹ tôi hoảng hốt: "Tắc đường rồi! Xảy ra chuyện gì vậy? Phải tắc bao lâu?"

Bố tôi nhìn thấy trực thăng đang bay lượn trên đầu, biết đó là máy bay chuyên trinh sát tình hình giao thông mặt đất, bèn nảy ra ý hay, điều chỉnh radio trên xe sang đài địa phương, nghe kênh "Reliable Traffic Jam" (Tắc đường đáng tin cậy). Chương trình đang báo cáo tình hình tắc đường trong thành phố, chỉ nghe thấy chỗ này tắc, chỗ kia tắc, đúng là một thành phố "năng suất" sản sinh ra tắc đường. Vụ tắc đường mà bố mẹ tôi gặp phải hình như do phía trước xảy ra tai nạn giao thông, đã đóng hai làn đường, nhưng chương trình không nói bao lâu mới thông.

Bố tôi hậm hực: "Chết tiệt! Đều tại cái tên chương trình này cả, cái vụ "Traffic Jam" này đúng là "Reliable" (đáng tin cậy) thật đấy."

Mẹ tôi an ủi: "Không sao đâu, bây giờ không chảy nước nhiều nữa, bé yêu cũng không sao, vẫn đang cử động đấy thôi. Dù sao chúng ta có chạy đến bệnh viện kiểu này thì chắc chắn cũng bị đuổi về thôi — chẳng bằng cứ ngồi trên xe chơi một lúc."

Bố tôi đặt tay lên bụng mẹ tôi, sờ một lúc, thấy tôi không động tĩnh gì, lo lắng hỏi: "Sao bé yêu không cử động nữa?" Bố tôi hối hận vô cùng: "Anh xin lỗi, hôm nay thực sự không nên... làm lần đó..."

"Chắc là không liên quan đến lần đó đâu nhỉ? Lúc bà ngoại sinh mẹ cũng là vỡ ối trước, chắc là di truyền rồi..." Mẹ tôi vừa nói đến đây liền hoảng sợ: "Tiêu rồi, tiêu rồi..."

"Sao thế? Sắp sinh rồi à?"

Mẹ tôi rên rỉ: "Không phải sắp sinh, mà là... sắp đi ngoài rồi..."

"Đi tiểu hay đi đại tiện?"

"Cả hai!"

Bố tôi thầm kêu một tiếng "toang rồi", sao lại quên mất chuyện này chứ! Đến giai đoạn cuối thai kỳ, mẹ tôi cả ngày lẫn đêm đều muốn đi tiểu, nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng là mẹ tôi mỗi sáng đều phải đi đại tiện một lần, bất kể bận rộn thế nào, sấm sét đánh cũng không đổi. Thế nên sáng sớm để không bị muộn giờ làm, mẹ tôi luôn giục bố tôi đưa đi làm sớm, sau khi điểm danh xong là thong dong vào nhà vệ sinh của công ty. Nếu cuối tuần phải ra ngoài, bố tôi đều đợi mẹ tôi giải quyết xong chuyện này mới xuất phát, nếu không, mẹ tôi chắc chắn sẽ bắt bố tôi lái xe đến cây xăng nào đó hoặc nhà vệ sinh của Wal-mart trên đường đi.

Điểm kỳ lạ nhất ở mẹ tôi là khi ở nhà, hoặc quanh đó có nhà vệ sinh để đi, bà hoàn toàn không buồn đi, nhưng chỉ cần vừa lên đường, nhất là đến chỗ trước không có toilet, sau không có nhà vệ sinh, là bà lại cuống cuồng muốn đi vệ sinh.

Bố tôi cẩn thận hỏi: "Liệu có phải là... đau đẻ không? Nghe nói lúc sắp sinh cũng có cảm giác này..."

Mẹ tôi khẳng định chắc nịch: "Không phải đau đẻ, không phải đau đẻ, bụng em không đau chút nào, chỉ là muốn đi ngoài thôi..."

"Vậy thì cứ đi trên xe đi..."

"Sao mà được? Để người ta cười cho à..."

"Ai cười chứ? Chỉ có mình anh biết thôi, anh có cười em đâu."

"Sợ nhất là anh biết đấy, người khác biết thì em lại chẳng sao." Mẹ tôi cảm thán, "Em nhớ nhà vệ sinh công cộng ở Trung Quốc quá! Ven đường là có rồi..."

Qua một giây, mẹ tôi lại cảm thán: "Ôi, nếu mà ở Việt Nam thì tốt biết mấy! Mặc cái quần ống rộng, ngồi xổm xuống đất là giải quyết được rồi..."

Bố tôi nhìn chiếc váy bầu mẹ tôi đang mặc: "Váy này của em chẳng phải còn tiện hơn quần ống rộng của người Việt Nam sao?"

"Đông người thế này, em vừa ngồi xuống là người ta biết em đang làm gì ngay..."

Bố tôi nhìn sang hai bên đường cao tốc, chỉ về phía bên phải: "Bên kia là rừng cây, anh đưa em qua đó... giải quyết nhé..."

Mẹ tôi cũng nhìn qua một cái: "Sao mà được? Xa thế này, người trên đường nhìn thấy hết."

"Anh che cho em?"

"Không được không được! Đã nói rồi, sợ nhất là để anh nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của em."

Bố tôi nảy ra sáng kiến: "Gọi xe cứu thương đi, để xe cứu thương chở em đến bệnh viện đi vệ sinh..."

"Gọi xe cứu thương chở em đi vệ sinh? Anh điên rồi à!"

"Tất nhiên anh sẽ không nói với họ là chở em đi vệ sinh rồi."

"Đường đông thế này, có khi xe cứu thương còn không lách tới được, anh bảo mấy chiếc xe này nhường đường kiểu gì?"

"Xe cứu thương không được thì họ tự nhiên sẽ phái trực thăng tới thôi."

Mẹ tôi do dự: "Trực thăng á? Bảo hiểm y tế có chi trả không?"

"Nó không trả thì anh trả." Bố tôi không nói hai lời, dùng di động gọi ngay xe cứu thương.

Mẹ tôi thấy bố tôi đã gọi rồi nên cũng không khách sáo nữa, nhất tâm chờ xe cứu thương đến chở cô đi vệ sinh, không khéo còn có thể là trực thăng nữa chứ. Chỉ sợ họ phát hiện ra nguyên nhân thực sự thì tiêu đời, chắc chắn sẽ lên tivi và báo chí: "Trực thăng chở phụ nữ châu Á đi vệ sinh", không khéo còn lên cả internet, lên cả diễn đàn Văn Học Thành, thì mất mặt lắm!

Bố tôi gọi điện xong, thấy mẹ tôi cứ nhấp nhổm trên ghế, liền an ủi: "Không sao đâu, xe cứu thương sắp đến rồi. Em bây giờ đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, phân tán sự chú ý đi, cảm giác buồn đi ngoài sẽ không còn cấp bách thế nữa đâu..."

Mẹ tôi bứt rứt hỏi: "Có phải em rắc rối lắm không? Anh có thấy phiền vì em không?"

"Xì, đứa nào dám chê vợ anh rắc rối, anh bẻ gãy chân nó..." Bố tôi nghi hoặc hỏi, "Chẳng phải anh là chồng em sao? Sao em còn sợ anh nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của mình? Bộ dạng nhếch nhác của em không phải để cho anh xem thì cho ai xem?"

"Ai cũng không cho xem. Muốn giữ ấn tượng tốt trong lòng anh mà, tất nhiên chỉ muốn thể hiện mặt tốt đẹp trước mặt anh thôi..."

"Lúc yêu đương còn có chút dè dặt thì còn nói được, giờ đã thành người một nhà rồi, còn khách sáo như thế, chẳng phải sống rất khổ sở sao?"

"Thế anh ở trước mặt em có chút nào dè dặt không?"

"Anh dè dặt gì chứ? Anh ăn uống ngủ nghỉ, có thứ gì mà phải giấu em?"

"Đó là vì anh ăn uống ngủ nghỉ đều rất phong lưu phóng khoáng, có gì mà phải giấu em chứ?" Mẹ tôi nói đùa, "Thực ra anh trước mặt em vẫn rất dè dặt, ít nhất em chưa bao giờ nghe thấy anh... "thông hơi" bao giờ."

Bố tôi buồn cười: "Em xem, em xem, đến cả cách dùng từ cũng thận trọng thế này! Có cần bây giờ anh "thông hơi" một cái cho em nghe không?"

Mẹ tôi cười ngất: "Sao? Khí của anh là muốn là có ngay được à?"

"Vận khí, vận khí, khí là có thể vận ra được mà." Bố tôi lo lắng hỏi, "Em sợ xấu hổ thế, lát nữa lúc rặn đẻ có đuổi anh ra ngoài không đấy?"

"Em sao nỡ đuổi anh ra ngoài? Đó là khoảnh khắc tráng lệ nhất đời người phụ nữ, muốn sinh trong tuần này là vì sợ anh không nhìn thấy thôi. Nhưng nếu lúc đó em đau đến hồ đồ, lớn tiếng mắng nhiếc anh, anh không được giận đấy nhé. Em nghe nói sản phụ đau quá, toàn lôi chồng ra mắng thôi."

"Em mắng anh, anh mới thấy vui. Anh chỉ sợ lúc đau em nói thật, mắng người khác thì anh mới khổ."

Mẹ tôi đấm bố tôi một cái: "Được lắm, anh còn có suy nghĩ này hả?"

Bố tôi vội vàng thanh minh: "Đây không phải đang thuận lời em mà nói thôi sao? Đã bảo từ lâu rồi, hồi trước cứ tưởng em đã kết hôn với Tiểu Côn, anh đã chuẩn bị tinh thần làm bố dượng rồi, chỉ cần em đồng ý ly hôn rồi tái giá, anh đảm bảo sẽ đối tốt với mấy đứa nhỏ của Tiểu Côn."

Mẹ tôi vui vẻ: "Cái miệng này của anh, khéo mồm quá, bịt nửa bên mồm cũng có thể nói người chết sống lại được. Lát nữa em đau, anh nhớ nói mấy lời êm tai nhiều vào, nếu anh có thể khiến bụng em bớt đau, thì coi như anh có bản lĩnh."

"Nếu anh có thể khiến cơn đau đẻ biến mất bằng miệng lưỡi, anh còn dạy học làm gì? Thay thế thuốc gây tê màng cứng vào bệnh viện làm cho rồi, chắc chắn kiếm bộn tiền." Bố tôi đột nhiên nói, "Chúng ta đánh xe vào lề đường đi, lát nữa xe cứu thương đến, anh còn tiện đi cùng."

Mẹ tôi lúc này mới nhớ ra chuyện xe cứu thương, tiện thể cũng nhớ ra lý do gọi xe: "Tiêu rồi, tán gẫu với anh một hồi, em lại không muốn đi vệ sinh nữa rồi. Làm sao bây giờ? Gọi điện bảo xe cứu thương đừng đến nữa nhé."

"Lâu thế này rồi, xe cứu thương chắc chắn xuất phát từ lâu rồi. Kệ nó đi, xa xỉ một lần, thử một lần cảm giác đi xe cứu thương."

[TÊN_MỚI]

素芳 = Tố Phương

小昆 = Tiểu Côn

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ngải Mễ