( 5 )
Mẹ của em trai nằm viện, bác sĩ ngày nào cũng tiêm tĩnh mạch Magnesium Sulfate để kiểm soát huyết áp. Mẹ rất lo lắng, lúc nào cũng quấn lấy bác sĩ mà hỏi: "Mấy loại thuốc này có ảnh hưởng gì đến thai nhi không ạ?"
Bác sĩ bảo không ảnh hưởng gì, chuyện dùng loại thuốc này để điều trị cao huyết áp cho sản phụ không phải ngày một ngày hai, cũng không phải chỉ có một hay hai người dùng, nếu có ảnh hưởng thì đã chẳng kê đơn cho cô.
Thế nhưng mẹ vẫn rất lo, thuốc men thì kiểu gì cũng có tác dụng phụ. Mấy người sản phụ kia xuất viện là chẳng ai quản nữa, kể cả con cái họ có bị ảnh hưởng hay không cũng chẳng ai hay biết. Nếu không theo dõi suốt vài chục năm thì không thể nào xác định được rốt cuộc có ảnh hưởng hay không.
Tuy nói là bị cao huyết áp, nhưng bản thân mẹ chẳng thấy có cảm giác gì. Mẹ không chóng mặt, không hoa mắt, ăn uống ngon miệng, thể lực cũng rất tốt, chỉ đến khi y tá đo huyết áp mới biết mình bị cao. Càng gần ngày dự sinh, huyết áp của mẹ càng cao, mỗi lần đo xong y tá lại không nhịn được mà kêu lên: "Lại tăng rồi!"
Mẹ bắt đầu nghi ngờ tác dụng hạ áp của Magnesium Sulfate, nếu hiệu quả thì tại sao huyết áp lại càng lúc càng cao? Nếu không hiệu quả thì tội gì phải đánh cược rủi ro với thai nhi?
Mẹ không chịu tiêm Magnesium Sulfate nữa, bảo với bác sĩ: "Vì huyết áp của cháu càng lúc càng cao, chứng tỏ thuốc này không có tác dụng, hay là đừng tiêm nữa ạ."
Bác sĩ vốn đã biết mẹ là một "cô học trò nghịch ngợm", vừa thấy mẹ giở chứng là lại mời "gia trưởng" ngay. Bác sĩ chỉ cần một cuộc điện thoại gọi bác sĩ Thành đến, bảo rằng "học trò" nhà anh lại không nghe lời rồi, anh đến quản lý đi.
Bác sĩ Thành gọi điện cho mẹ, hoặc tranh thủ chạy đến phòng bệnh khoa Sản, hỏi xem "học trò" lại đang làm mình làm mẩy gì. Mẹ kể nỗi lo lắng của mình cho "gia trưởng" nghe, "gia trưởng" nghe xong liền an ủi: "Huyết áp càng cao là vì thai càng lớn. Hiện tại chưa mất kiểm soát là nhờ đang tiêm thuốc, không thì huyết áp còn cao hơn nữa. Nghe lời bác sĩ đi, ngoan ngoãn tiêm thuốc, vài ngày nữa là sinh rồi, em không phải lo nữa."
"Học trò" xấu hổ cười một cái, ngoan ngoãn chấp nhận tiêm thuốc.
Bác sĩ liền cười mẹ: "Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, trị được người này thì có người kia trị lại. Tôi cũng nói y hệt như vậy, cô cứ không chịu tin, cứ phải để 'gia trưởng' nhà cô xuất mã." Sau đó lại cười bố: "Bác sĩ Thành cưng chiều vợ, đúng là hết chỗ nói."
( 6 )
Bác sĩ đến tham khảo ý kiến của bố mẹ, bảo rằng: "Ngôi thai bình thường, có thể sinh thường, nhưng huyết áp hơi cao, có thể cân nhắc sinh mổ, hai người tự quyết định đi. Nếu quyết định sinh mổ thì điền vào tờ phiếu này rồi ký tên."
Mẹ không biết đọc ở đâu, bảo rằng trẻ sinh mổ không đi qua đường sinh tự nhiên, "vèo" một cái đã bị lôi ra khỏi bụng mẹ, sau này tính tình sẽ nóng nảy, nên mẹ kiệt lực chủ trương sinh thường.
Nhưng bố lo mẹ bị cao huyết áp, sợ xảy ra chuyện, nên đề nghị sinh mổ. Hai người thương lượng một lúc, bố đành nhượng bộ, bảo thôi được rồi sinh thường vậy, nhưng anh vẫn sẽ điền vào tờ phiếu này, chỉ cần phát hiện vấn đề là lập tức chuyển sang sinh mổ ngay.
Tờ phiếu đó liệt kê đủ loại tai nạn có thể xảy ra, đọc lên cứ như thể lần này cầm chắc cái chết: gây mê có thể gặp tai nạn, phẫu thuật có thể gặp tai nạn, truyền máu có thể gặp tai nạn, đủ thứ tai nạn không sao kể xiết. Bố cầm bút, nửa ngày không đặt bút xuống được, bảo: "Bình thường lúc bảo người nhà bệnh nhân ký tên, chưa bao giờ thấy nhiều nguy hiểm thế này, sao hôm nay tay cứ bủn rủn thế nhỉ?"
Mẹ cũng xem qua một chút, bảo: "Sợ cái gì chứ? Chỉ cần con không sao, em chẳng sợ gì cả. Ký đi, ký đi, anh không dám ký thì để em giả chữ ký anh."
Bố thở dài rồi ký tên, an ủi mẹ: "Viết thì lúc nào cũng phải viết cho đáng sợ một chút, nhưng sẽ không có vấn đề gì đâu, sinh mổ là ca phẫu thuật rất bình thường mà. Khoa Sản là khoa hạnh phúc nhất bệnh viện, các khoa khác toàn thu nhận người bệnh, còn khoa Sản thì toàn thu nhận người khỏe mạnh, sinh con chỉ là một quá trình tự nhiên, đừng sợ."
Mẹ bảo với bố: "Em không sợ, nhưng anh phải hứa với em, nếu thật sự đến lúc chỉ được chọn giữ mẹ hoặc con, anh nhất định phải giữ con, nếu anh không đáp ứng điểm này, em sẽ..."
"Sẽ không đến mức đó đâu..."
Mẹ bướng bỉnh nói: "Em đang nói trường hợp vạn nhất, vạn nhất đến lúc đó, anh nhất định phải giữ con, em đã sống vài chục năm rồi, mùi vị cuộc sống đều nếm trải cả rồi, nhưng con còn chưa chào đời, không thể để nó chưa ra đời đã chết yểu được. Anh phải hứa với em câu này, nhất định phải giữ con, nếu không, anh có giữ được em, em cũng... không sống nổi đâu..."
Bố bảo: "Hai mẹ con đều phải giữ được, nếu không thì..."
( 7 ) Đến ngày sinh, những cơn đau từng đợt ập đến, mẹ luôn cố nhịn không kêu la, mẹ bảo mình là giáo viên, cứ la hét ầm ĩ hình như không hay cho lắm, hơn nữa mẹ nhìn thấy em trai đang liều mạng muốn đến thế giới này, mẹ rất vui mừng, rất cảm động, nghĩ đến một sinh mạng nhỏ bé, ngoan cường đến thế, đang phấn đấu vì quyền lợi sinh tồn của chính mình, mẹ chỉ muốn phối hợp, ủng hộ nó, để nó thuận lợi chào đời nhanh nhất có thể. Mẹ bảo cái khó chịu thực sự không phải là cảm giác đau đớn, mà là cảm giác nặng trịch, căng tức, như thể em trai đang dùng nội tạng của mẹ làm dù, đang ra sức kéo tuột xuống dưới. Đầu em trai rất to, sinh một lúc lâu vẫn chưa ra được, mẹ sợ em trai bị kẹt trong đường sinh, lại sợ bác sĩ dùng kìm sản khoa làm tổn thương con, liền bảo bác sĩ thôi cứ sinh mổ đi. Bác sĩ bảo: "Cô đừng có chỉ huy bừa bãi, ở đây là tôi quyết định, cô còn sức thì cứ rặn đi." Sau đó em trai cuối cùng cũng chào đời, mẹ rặn quá sức, hai mắt sung huyết, đỏ lừ. Mẹ hỏi bác sĩ: "Con tôi không phải là... Thỏ thần đấy chứ?" Bác sĩ bảo: "Đứa bé thì không phải Thỏ thần, nhưng cô đã thành mắt thỏ rồi." Bác sĩ bế em trai cho mẹ xem: "Nào, Thỏ mẹ, xem con trai cô đi, chắc chắn là một gã không yên phận, tóc xoăn tít, để kiểu 'móng hổ', nếu đeo thêm kính râm nữa thì diễn phim xã hội đen khỏi cần hóa trang luôn..."
Mẹ nhìn thấy một nhóc con quấn trong khăn trắng, tóc vừa đen vừa xoăn, ướt sũng như bôi nửa cân kem dưỡng da, hai bên mai dài thượt, trông y hệt xã hội đen trong phim.
( 8 )
Lần đầu em trai được đưa đến bên mẹ để bú là vào một buổi sáng sớm. Trước đó y tá đã thông báo, bảo các bà mẹ mới hãy rửa sạch đầu ti, nói là bảo bối nhỏ của các cô sắp được đưa đến bú sữa rồi.
Mẹ kích động không sao tả xiết, rửa đầu ti hết lần này đến lần khác, hận không thể cho vào nước sôi luộc khử trùng. Mẹ sợ mình không biết cho bú, lại sợ em trai không biết bú. Mẹ nằm trong một phòng sinh tập thể, bên trong có bảy tám sản phụ, mẹ là người rất sĩ diện, sợ nhất là mình hoặc em trai thua kém người ta.
Bố cũng đợi ở đó, ngóng trông mòn mỏi, sốt ruột không chịu được.
Những đứa trẻ sơ sinh đó đều được quấn trong khăn nhỏ, trông như những cái nem rán. Y tá một tay bế mấy đứa, đi đến bên giường, một tay túm khăn, nhấc cái "nem rán" nhỏ đó đưa cho mẹ chúng. Mẹ nhìn mà thót tim, sợ cái khăn lỏng ra, đứa bé sẽ rơi xuống đất.
Đến khi y tá bế em trai đưa cho mẹ, mẹ như tiếp thánh chỉ, cung kính bế lấy, ngồi ngay ngắn trên giường, lộ ra một bên ngực, làm theo tư thế xem trong sách, đặt miệng em trai vào đầu ti.
Chưa kịp đưa đầu ti vào miệng em trai, em trai đã tranh giành bú lấy, một hơi ngậm chặt lấy đầu ti, mắt còn chẳng buồn mở, cứ thế ngậm chặt một cách chuẩn xác, đúng là "thần điêu". Cái miệng nhỏ của em trai động đậy, bắt đầu mút mạnh. Mẹ cảm động đến rưng rưng nước mắt, cảm thấy con trai mình sao mà thông minh, tháo vát thế, chẳng cần dạy dỗ gì đã biết bú sữa.
Bố ở bên cạnh cũng nhìn đến kích động vạn phần, liên tục hỏi: "Có sữa không? Nó bú được gì chưa?"
Mẹ gật đầu lia lịa, bảo: "Chắc chắn là bú được rồi, chắc chắn bú được rồi, em có thể nghe tiếng nó nuốt sữa ực ực đấy."
Một lúc sau, mẹ có tâm trí quan sát cả phòng sinh, mới phát hiện ra bà mẹ nào cũng đang cúi đầu nhìn "cái nem rán" trong lòng, ông bố nào cũng đang nghển cổ nhìn ngó, mà mấy cái "nem rán" đó dường như đều đang cắm cúi làm việc, chẳng phân biệt được ai tiến bộ, ai lạc hậu. Mẹ hơi xấu hổ bảo với bố: "Xem ra trẻ con bú sữa là bản năng rồi, lúc nãy còn tưởng em trai đặc biệt thông minh..."
( 9 )
Bố của em trai nghe người ta nói cá diếc giúp lợi sữa, liền mua rất nhiều cá diếc, hầm cho mẹ ăn. Không biết là công của cá diếc, hay bản thân mẹ vốn đã nhiều sữa, tóm lại, sữa của mẹ như nước sông Trường Giang, cuồn cuộn không dứt, làm mẹ tưởng sữa mẹ tỉ lệ thuận với tuổi tác.
Bố hỏi: "Có cần lợi sữa nữa không?"
Mẹ liền đùa rằng: "Lợi, lợi, lợi hết mức rồi!"
Sữa của mẹ gọi là "sữa kinh", tức là khi em trai bú một bên, bên kia của mẹ cũng sẽ tự động tiết sữa theo, chặn cũng không được. Mỗi lần em trai ngậm một bên đầu ti, mẹ lại thấy như thể nó kéo một sợi dây, từ đầu ti này dẫn đến đầu ti kia, một cảm giác nóng ran theo sợi dây đó truyền đến đầu ti bên kia, thế là cả hai đầu ti đều tiết sữa.
Mới đầu, bố dùng một cái cốc hứng dưới đầu ti bên kia, chẳng mấy chốc đã hứng đầy một cốc. Bố hỏi anh trai có uống sữa không, anh trai cầm lấy, nếm một ngụm, bĩu môi bảo: "Nhạt lắm, con muốn uống bên kia cơ, bên đó chắc chắn ngọt, vì em trai bú nhiệt tình như thế mà."
Mẹ liền đổi bên, bảo bố hứng một cốc nhỏ cho anh trai uống. Anh trai uống một ngụm, vẫn thấy nhạt, liền không chịu uống nữa, bảo: "Chẳng bỏ đường gì cả, có gì ngon đâu?" Anh trai liền tìm ít đường cho mẹ ăn, bảo: "Mẹ ơi, mẹ ăn ít đường đi, ăn đường rồi thì sữa của mẹ mới ngọt được. Em trai bây giờ ngốc lắm, nó chẳng nếm ra vị đâu, đợi nó thông minh như con rồi, nó sẽ không chịu uống sữa của mẹ nữa đâu."
Mẹ liền ăn đường, khen anh trai thông minh, tốt bụng.
Sau này thấy không ai uống chỗ sữa đó, mẹ liền lấy một chiếc khăn chườm chặn vào bên sữa đang trống, em trai bú bên này, khăn chườm sẽ thấm bên kia. Mỗi lần giặt khăn chườm, lúc nào cũng vắt ra được nửa chậu sữa trắng xóa.
( 10 )
Hồi đó nhà em trai như mở hai xưởng hóa chất, một xưởng biến phế thành bảo, biến gà vịt cá thịt thành sữa, xưởng kia thì biến bảo thành phế, biến sữa thành nước tiểu. Công việc em trai cần mẫn làm từ sáng đến tối, ngoài ngủ ra, chỉ làm mỗi việc "hóa sữa thành tiểu".
Bà nội bảo sữa phụ nữ có hai loại, một loại là "sữa đài sen", tức là hình dạng giống đài sen, đầu ti to, ống dẫn sữa to, rất tiện cho trẻ con bú. Loại kia gọi là "sữa túi", dài dài, nhão nhão, như cái túi, hơn nữa đầu ti nhỏ, trẻ con rất khó ngậm, ngậm được rồi cũng khó mút ra sữa.
Amy lần này đến còn dẫn theo hai cô bạn gái, ba người không nhịn được mà trốn trong nhà vệ sinh tự kiểm tra xem mình thuộc loại nào.
Bà nội lại nói nhìn xương chậu của con gái là biết có "khả năng sinh đẻ" hay không, ba người liền lập tức nhờ bà nội "xem xương chậu" cho mình. Bà nội lịch sự nhìn ba người một cái, ậm ừ bảo: "Đều sinh đẻ được, đều sinh đẻ được cả."
Buồn cười thật! Sau này gọi điện cho em trai, kể chuyện này cho nó nghe, nó rất ngượng ngùng, lầm bầm một câu: "Mấy chuyện các bà các mẹ này mà các chị cũng tin à?"
Quay lại chuyện chính, mẹ của em trai là kiểu sữa đài sen, sữa rất nhiều, thường là vừa mới vạch áo ra, chưa kịp đưa đầu ti vào miệng em trai, sữa đã bắn tung tóe ra ngoài, bắn đầy mặt em trai. Lúc em trai bú, mẹ phải dùng hai ngón tay kẹp đầu ti để khống chế lưu lượng, không thì nó nuốt không kịp, bị sặc vào họng mất.
Mẹ rất nhanh đã đúc kết ra một phương pháp cho bú tùy cơ ứng biến. Mới đầu mẹ phải ngồi cho bú, sau này học được cách nằm cho bú, nằm nghiêng phải thì cho bú bên phải; nằm nghiêng trái thì cho bú bên trái. Sau nữa thì học được cách nằm nghiêng một bên, không cần đổi hướng, vẫn có thể cho bú luân phiên cả hai bên.
Em trai luôn ngậm bú một hồi, thường là bú đến ngốc cả người mới ngừng mút, nằm đó ngẩn ngơ. Sau đó ngài ấy sẽ đi một bãi nước tiểu lớn, mẹ lại lau rửa mông nhỏ cho nó, bôi phấn vào những chỗ nếp gấp, thay tã lót sạch sẽ. Cái quy trình này vừa làm xong, ngài ấy lại đói, thế là lại khai tiệc.
Mẹ xem trong sách, bảo rằng không cần hạn chế thời gian và lượng sữa của trẻ, phải thuận theo tự nhiên, trẻ muốn ăn lúc nào thì cho ăn lúc đó; trẻ muốn ăn bao nhiêu thì cho ăn bấy nhiêu. Chắc chắn còn có những phương pháp hướng dẫn khác, nhưng cách nói này cực kỳ phù hợp với khuynh hướng tự do của mẹ, thế nên mẹ nghe vào liền coi như thánh chỉ, mọi thứ cứ thuận theo em trai, nó muốn ăn mấy bữa thì ăn mấy bữa, muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.
Em trai là người rất "devoted" (chuyên tâm), bú sữa mẹ thì chỉ bú sữa mẹ, cái khác không chịu ăn gì cả, bình sữa vừa đưa vào miệng đã bị cái lưỡi nhỏ của nó đẩy mạnh ra ngoài. Dùng thìa cho ăn nước trái cây cũng cứ cho vào là nhổ, lòng đỏ trứng không chịu ăn, cháo loãng không chịu ăn, cho ăn cái gì nhổ cái đó. Bố mẹ đều sốt ruột, bảo cứ đà này dinh dưỡng chắc chắn không theo kịp, cai sữa thôi. Quyết định cai sữa này bắt đầu thực hiện từ mấy tháng tuổi, mãi đến tận hơn một tuổi mới cưỡng chế thành công.
Bản thân em trai từng kể, nghe mẹ kể lại, Hoàng Nhan bú sữa mẹ đến hơn một tuổi, vẫn không chịu cai, mẹ bất lực, đành phải bôi thuốc tím lên đầu ti để dọa Hoàng Nhan. Hoàng Nhan nhìn thấy, không bú nữa, cũng không khóc lóc, chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, làm mẹ đau đứt từng khúc ruột, suýt nữa lại cho bú tiếp.
Lịch sử tình cảm của Hoàng Nhan dạt dào, sâu sắc đến mức độ nào, từ đó có thể thấy được đôi chút.