Cục Bột Đần Độn Và Cô Bé Tinh Nghịch

Lượt đọc: 165 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4. "Bánh Bao Ngốc" được luyện thành như thế nào (1)

❊ ❊ ❊

Chapter IV: "Bánh Bao Ngốc" được luyện thành như thế nào

Tuyệt chiêu của Bang chủ Hoàng (Loạt bài Bánh Bao Ngốc – Lời tựa và phần 1 - Tác giả: Hoàng Mễ)

Đầy màn hình lời hoang đường, một nắm mồ hôi chua mùi sữa; ai cũng bảo tác giả ngốc, ai ngờ là do di truyền.

Kể từ ngày mười bảy tháng Tám, sau khi thoát ly cơ thể mẹ và tuyên bố "độc lập nằm", tôi đã trở thành một nam nhi không đổi tên, không đổi họ - à không, là nam nhi không đổi tư thế nằm (tự xưng "nam tử hán" thì hơi có vẻ háo danh, tạm thời tự sáng tạo ra một từ như vậy đã). Tôi có cái tên tiếng Trung nghe rất oai là Hoàng Mễ, lại có cái tên tiếng Anh nghe còn oai hơn là Allan, nhưng chẳng hiểu vì sao bố mẹ tôi lại bỏ qua những cái tên vang dội như thế mà không gọi, cứ gọi tôi là "Bánh Bao Ngốc".

Mẹ tôi là người khởi xướng cái thói quen xấu này, bà đối xử với tôi y như cách bà đối phó với bố tôi vậy. Ngày nào cũng đặt cho tôi một cái tên, hôm nay gọi tôi thế này, ngày mai gọi tôi thế nọ, nhưng vạn biến bất ly tông, tên nào cũng kèm theo chữ "Ngốc": Bánh Bao Ngốc, Bé Ngốc, BB Ngốc, Con trai Ngốc, Ngốc Ngốc, Tiểu Ngốc, vân vân và mây mây.

Bố tôi là kiểu người nổi tiếng mềm yếu như bông, cũng lon ton chạy theo mẹ tôi mà gọi tôi là Bánh Bao Ngốc, Bé Ngốc...

Ông bà nội ngoại của tôi thì chẳng hùa theo, cũng không ngăn cản, điển hình cho phong cách "không can thiệp vào lối sống của người khác". Chỉ có cụ cố của tôi là kiên quyết phản đối, cụ sợ bố mẹ tôi cứ "Ngốc" này "Ngốc" nọ gọi tôi, sẽ biến tôi thành một đứa ngốc thật sự.

Rốt cuộc thì tôi ngốc ở điểm nào chứ? Chẳng phải chỉ là ăn sữa nhiều hơn một chút, sau khi ăn xong thích ngẩn người ra một lát thôi sao? Bố tôi bảo tôi như thế là "ăn ngốc", mẹ tôi bảo tôi là "trướng ngốc", thực ra là tôi đang suy ngẫm về một vấn đề mà hàng nghìn năm nay các triết gia vẫn chưa thể trả lời: Tôi là ai? Mà tôi chăm chỉ suy nghĩ vấn đề đó như vậy, chẳng phải là vì mẹ tôi đặt cho tôi quá nhiều tên, khiến tôi chẳng biết rốt cuộc mình là ai sao?

Bố mẹ tôi định nghĩa tôi bằng chữ "Ngốc", nhưng các kết quả nghiên cứu của tôi cho thấy chính họ mới là những kẻ ngốc thực sự. Tuy tôi chưa mọc cái răng nào, có thể coi là "miệng trống trơn", nhưng tôi không bao giờ nói dối, quan điểm của tôi đều có bằng chứng xác thực. Ở đây tôi xin liệt kê một vài sự việc để quần chúng nhân dân "mở rộng tầm mắt" tham khảo; còn về số liệu thống kê thì khô khan lắm, tôi không liệt kê ra đây nữa, đã trình lên Cục Thống kê Quốc gia lưu hồ sơ rồi.

1. Nước sôi tới rồi

Cụ cố đi vào phòng, bế tôi lên từ trong cũi, đang ê a nói chuyện phiếm, bỗng nghe có tiếng quát lớn: "Cụ cố, cẩn thận!" Cụ cố giật bắn mình, suýt chút nữa làm rơi tôi xuống đất. Cụ quay đầu lại nhìn thì thấy bố tôi vẻ mặt căng thẳng, mặt mũi vặn vẹo, giơ hai tay ra, chẳng biết có ý gì. Cụ cố trách móc: "Người dọa người, dọa mất hồn đấy. Anh kêu to thế, tôi còn tưởng anh đang bưng một chậu nước sôi tới chứ." Bố tôi bồn chồn nói: "Cụ cố, cụ... đứng không vững, hay là đừng bế nữa..." Cụ cố cảm thấy đây đúng là một sự sỉ nhục, tôi đứng đây đàng hoàng ngay ngắn, vững như bàn thạch thế này, sao lại nói tôi "đứng không vững"? Cụ cố không vui nói: "Đứng không vững cái gì? Bế một đứa trẻ, chẳng lẽ còn phải đứng tấn?" Nói đoạn, cụ cố muốn làm bộ điệu "đứng tấn". Bố tôi vội bước tới cướp lấy tôi từ tay cụ cố, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, vẫn còn sợ hãi nói: "Cụ cố ơi, không cần đứng tấn đâu, cụ cứ ngồi là được rồi." Mẹ tôi cười nhạo bố tôi: "Vốn dĩ cụ cố bế không sao, anh hét lên một tiếng như vậy, nhỡ đâu làm cụ cố hoảng sợ, để con rơi xuống đất thì sao."

Cụ cố rất đồng tình: "Nó từ nhỏ đã vậy rồi, hồi mẹ nó ngủ trưa trong phòng trong, nếu có ai gây ra một chút tiếng động, nó sẽ hét lớn một tiếng: 'Đừng làm ồn, mẹ con đang ngủ, cẩn thận đánh thức cô ấy đấy!' Thực ra lần nào cũng chính tiếng hét của nó đánh thức mẹ nó dậy."

2. Ngón tay bấm vào thịt rồi

Sau khi cái rốn của tôi lành lặn, tôi đã có thể tắm "nước chảy" rồi. "Tắm nước chảy" là tiếng lóng của thành phố K, ý nghĩa là có thể ngâm mình trong nước để tắm. Bà nội dùng một cái chậu đựng nước ấm để tắm cho tôi, bố mẹ tôi đứng bên cạnh quan sát, học hỏi kinh nghiệm.

Tôi là người rất chú trọng vệ sinh cá nhân, mỗi lần có người thay tã, rửa mông cho tôi, tôi đều rất hợp tác, phơi bày cái mông quý giá của mình ra để họ rửa, mặt mày vô cùng tận hưởng. Nếu tã của tôi bị ướt mà không có ai thay, tôi sẽ vô cùng tức giận. Tôi cho họ vài phút để xem họ có tự giác hay không, nếu qua vài phút mà vẫn chưa có ai đến hầu hạ thay tã cho tôi, thì tôi sẽ chẳng khách sáo mà gào lên ngay.

Theo cá nhân tôi thấy, cái việc tắm "nước chảy" này còn tận hưởng hơn cả rửa mông. Cảm giác nằm trong nước ấm khiến tôi không tự chủ được mà nhớ lại những ngày tháng còn ở trong bụng mẹ, nhiệt độ và độ ẩm ở đó cũng gần giống như thế này, ấm áp dễ chịu biết bao!

Tôi hận không thể ở lì trong chậu tắm cả ngày, tiếc là bà nội sợ tôi bị lạnh nên tắm loáng một cái là xong. Bố tôi trải một chiếc khăn tắm lớn lên giường, bà nội đặt tôi lên đó để lau khô. Bà nội gọi đó là "thấm khô", vì da tôi còn non, không thể dùng khăn chà mạnh được, chỉ có thể thấm nhẹ, chạm vào là thôi.

Đột nhiên bố tôi kêu thất thanh: "Mẹ, mẹ túm chặt quá rồi!"

Bà nội nói: "Không chặt, không chặt..."

Bố tôi chỉ vào một bàn tay của bà nội nói: "Còn nói không chặt, ngón tay của mẹ đều bấm vào thịt của Bánh Bao Ngốc rồi đây này..."

Bà nội gánh cái tội danh này, vô cùng oan ức: "Con mới là Bánh Bao Ngốc ấy! Ngón tay mẹ bấm vào thịt nó, mà nó còn ngồi im thế à? Chẳng phải đã gào ầm lên từ lâu rồi sao. Đó là nếp gấp trên chân nó..."

Bố tôi nhìn kỹ lại, đúng là như vậy, thế là xấu hổ vô cùng, liên tục xin lỗi.

Cụ cố nghe thấy chuyện, "xì" một tiếng cười khẩy, nói với bố tôi: "Mẹ nó bảo con ngốc, thế bản thân nó chẳng phải cũng là một Bánh Bao Ngốc sao? Hồi con còn nhỏ, ta tắm cho con, mẹ con cứ tưởng ta véo mông con bầm tím một miếng..."

3. Tuyệt chiêu

"Hội người thân" nhà tôi đông đảo, ai cũng muốn bế tôi, có khi tôi ngủ rồi, họ vẫn không nỡ đặt tôi xuống. Bố tôi rất lo lắng việc "cưng chiều thế hệ cháu" của đông đảo ông bà sẽ làm tôi hư, nên đã lập ra "ba chương ước pháp", mời ông bà ít bế tôi lại.

Mọi người đều nhiệt liệt hưởng ứng: "Đúng đúng, trẻ con không nên nuông chiều quá." Sau đó lại hỏi nhau: "Tôi bế không nhiều lắm nhỉ?"

Bố tôi nhìn tình hình này, biết rằng chỉ nói "ít bế" thôi là không đạt được hiệu quả mong muốn, vì người nhà đông, cho dù mỗi người chỉ "ít bế" một chút, nhưng tích tiểu thành đại, cuối cùng vẫn thành "bế nhiều". Huống chi thế nào là "ít bế", mỗi cá nhân đều có định nghĩa riêng, thế là bố tôi chỉ thị thêm: Không đến mức vạn bất đắc dĩ, xin mọi người đừng bế Hoàng Mễ.

Mấy chữ "vạn bất đắc dĩ" rất có trọng lượng, mấy vị lão tướng sau khi nhận lệnh của Bang chủ Hoàng, không dám làm càn.

Một ngày nọ, tôi ăn no uống đủ, ngủ thiếp đi trong lòng mẹ, bố tôi liền đặt tôi vào cái cũi nhỏ. Nhưng tôi đã quen với việc có người bế ngủ rồi, nay bị "đối xử lạnh nhạt" như vậy, tôi giận lắm, lập tức khóc òa lên. Tôi khóc không có bài bản gì cả, thường là khúc dạo đầu còn chưa xong, đoạn cao trào đã ập tới, khóc thẳng một mạch lên cao trào luôn.

Ông nội nghe tiếng khóc của tôi cứ như bị ai véo một cái, cảm thấy đã đến mức "vạn bất đắc dĩ" rồi, liền bước tới muốn bế tôi.

Bố tôi nghiêm khắc ngăn lại: "Ông nội đừng bế! Hễ khóc là bế, nó sẽ càng thích khóc hơn."

Bà nội xông vào phòng muốn bế tôi, bố tôi ngăn cản: "Bà nội đừng bế, để nó khóc một lúc, có thể rèn luyện dung tích phổi."

Bà Tố Phương nghe tiếng khóc cũng tới cứu giá, lao lên bế thốc tôi dậy.

Bố tôi khẩn khoản: "Bà ơi, đặt nó lại đi, cái thói quen bắt người ta bế mới chịu ngủ này nhất định phải sửa..." Bố tôi nói với mọi người: "Mọi người đi làm việc đi, con có tuyệt chiêu..." Ông bà nghe nói bố tôi có tuyệt kỹ, đều tự thấy không bằng, đành bực dọc tản ra như chim muông. Mẹ tôi thấy các vị lão tướng lần lượt thất bại, cũng không góp vui nữa, chỉ nằm một bên, hứng thú xem Bang chủ Hoàng có tuyệt chiêu gì để dỗ nín thiếu bang chủ. Bố tôi suy xét: "Chuyện gì đây? Vừa mới uống sữa, chắc chắn không phải là đói; tã cũng mới thay xong, chắc chắn không phải bị ướt; vậy... còn có thể vì nguyên nhân gì? Đau bụng?" Mẹ tôi xúi giục: "Lên mạng mà tìm kiếm (research) đi, chắc chắn tìm được câu trả lời." Bố tôi biết mẹ tôi đang đùa mình, phân bua: "Đừng nói anh ngốc thế..." Bố tôi nhịn vài giây, rồi bế tôi ra khỏi cũi, đi lại loanh quanh, vừa vỗ vừa dỗ, vừa hát vừa múa, kết hợp cả kiểu cũ lẫn kiểu mới, cuối cùng cũng dỗ được tôi nín khóc. Bố tôi đắc ý, mẹ tôi cười khà khà: "Bang chủ Hoàng, đây là tuyệt chiêu của anh đấy à? Vừa nãy mấy lão tướng chẳng phải đều muốn dùng chiêu này sao? Sao anh lại chiêu nào cũng chặn được, đuổi họ đi hết vậy?" Bố tôi lúng túng một lát, rồi hiên ngang đáp: "Anh chặn hết chiêu của họ rồi, thì chiêu của anh chẳng phải trở thành tuyệt chiêu rồi sao?"

Ai muốn gả cho người tai lông?

(Loạt bài Bánh Bao Ngốc - Phần 2 - Tác giả: Hoàng Mễ)

Lúc tôi chào đời, tóc rất dài, ướt sũng, không biết là do vừa chui ra từ đường sinh nở, hay là do bác sĩ y tá vuốt ve vài cái, tóm lại là khi tôi được đặt lên ngực mẹ, tóc tôi đều xoay theo chiều kim đồng hồ, nên mẹ tôi bảo tôi là "tóc xoắn ốc".

"Tóc xoắn ốc" có lẽ là kiểu tóc nam thịnh hành nhiều năm về trước, tất nhiên là kiểu tóc của những gã con trai không lo làm ăn, du thủ du thực, nghe đâu là học theo bọn xã hội đen trong phim Hồng Kông. "Tóc xoắn ốc" chính là để tóc dài, bôi thật nhiều gel vuốt tóc hoặc kem dưỡng tóc các loại, rồi xoay mạnh theo một hướng, xoay đến khi tóc thành hình như cơn lốc mới thôi. Hồi đó đại lục không có chỗ uốn tóc, nên những cái "tóc xoắn ốc" đó đều là xoắn bằng cách làm cứng, ngủ một giấc là mất, hôm sau phải xoắn lại từ đầu.

Bố tôi lúc sinh ra cũng là một "tóc xoắn ốc", bác sĩ nói anh ấy đóng vai "A Phi" không cần hóa trang. Mẹ tôi từng nghe bà nội và cụ cố mô tả về cái "tóc xoắn ốc" của bố tôi, nên cũng có chút khái niệm. Khi nhìn thấy tôi lúc mới chào đời, bà liền khẳng định chắc nịch rằng đó chính là "tóc xoắn ốc". Sau này ông bà nội nhìn thấy tôi, cũng bảo là giống hệt bố tôi lúc mới sinh.

Ngoài "tóc xoắn ốc", tôi cũng giống bố tôi có "móng hổ". "Móng hổ" cũng là cách gọi của nhiều năm về trước, cùng thời với "tóc xoắn ốc", thực ra chính là phần tóc dài ở hai bên mai, dân dã gọi là "mai tóc dài".

Tóc tôi vừa đen vừa dài, ai cũng hỏi mẹ tôi lúc mang thai tôi đã ăn gì, lúc mang thai có cảm giác bị "ợ nóng" không.

Mẹ tôi lúc mới mang thai quả thực có cảm giác "ợ nóng", cứ như có giấy nhám thô ráp đang mài trong dạ dày, lại như trong ngực bị nhét một nắm cỏ khô, rất khó chịu, nhưng sau đó thì không còn cảm giác này nữa. Bà cũng không biết là đã ăn món gì mà khiến tôi mọc nhiều tóc như vậy, có thể là do di truyền, cũng có thể là vì lúc mang thai bà rất thích ăn lạc, hồ đào, hạt óc chó, hạt dẻ các loại. Bà ăn lạc lúc thì không rang không chiên, cứ thế bốc từng nắm ăn sống. Bà còn ăn rất nhiều hạt dẻ rang đường, là loại hạt dẻ đã rang chín, bóc vỏ, đóng trong túi kín.

Tôi sinh ra chưa được mấy ngày, cụ cố đã gợi ý cạo trọc đầu cho tôi, dân dã gọi là "cạo tóc máu", tức là cạo trọc lốc cho em bé trong tháng đầu, sau này tóc sẽ vừa dày vừa đen, nếu không cạo thì sau này tóc sẽ thưa thớt. Không biết lời này có đúng không, dù sao thì thành phố K có phong tục này.

Mẹ tôi cứ nghĩ đến cảnh phải để thợ cạo dùng dao cạo sắc bén cạo đầu mình là kinh hồn bạt vía, không đời nào chịu. Ông bà nội thì không can thiệp vào mấy việc này, chiều theo ý mẹ tôi.

Mẹ tôi biết cụ cố sùng bái các ấn phẩm, liền lôi bài viết trên mạng ra để thuyết phục cụ: "Cụ cố ơi, cụ xem, trên mạng nói rồi, trẻ con tốt nhất không nên cạo đầu, kẻo bị nhiễm trùng. Trên mạng còn nói lượng tóc bao nhiêu là do di truyền quyết định, cũng có liên quan đến dinh dưỡng và thói quen sinh hoạt sau này, chứ không liên quan đến việc có cạo tóc máu hay không..."

Mẹ tôi tìm là một trang web tiếng Anh, cụ cố chỉ nhìn thấy mấy chữ cái kiểu như "Yes", "Yeah"..., một từ cũng không biết. Nhưng cụ cố quả thực rất mê tín các ấn phẩm, trước đây là tin nhà xuất bản, giờ đến cả xuất bản trên mạng cũng tin, nên mẹ tôi vừa đưa bài trên mạng ra, cụ cố liền không nói được gì nữa.

Mẹ tôi thầm đắc ý, nghĩ thầm sau này không cần tìm trên mạng nữa, tự mình viết vài đoạn là có thể lừa được cụ cố, hoặc cứ tìm trang web tiếng Anh, mượn oai hùm dọa khỉ, là có thể khiến cụ cố sợ ngay.

Thế là tôi không phải cạo tóc máu, nhưng tóc tôi cũng thực sự dài quá mức, hơn nữa một khi đã không còn ướt sũng nữa thì chẳng còn nghe lời xoay theo chiều kim đồng hồ nữa, hơi có vẻ như cỏ dại mọc lung tung, nhìn trái nhìn phải đều giống một tù nhân chính trị nhỏ. Mẹ tôi luôn dùng tay chải tóc cho tôi, vì trên đỉnh đầu tôi còn một chỗ mềm mềm, có thể nhìn thấy chỗ đó đập phập phồng, mẹ tôi sợ dùng lược sẽ làm tôi bị thương.

Nhưng mẹ tôi cũng thấy tóc tôi dài quá, đâm vào cổ chắc chắn khó chịu lắm, nhất là lúc tôi bú sữa rất nhập tâm, có khi tóc cũng ướt đẫm mồ hôi, chẳng lẽ cứ bú một lần lại gội đầu một lần? Thế là mẹ tôi tự tay, dùng kéo nhỏ tỉa bớt tóc cho tôi.

Nào ngờ không tỉa thì thôi, vừa tỉa một cái, tai tôi lộ ra, làm mẹ tôi giật mình: Trên vành tai tôi mọc một ít lông, mảnh mảnh, tơ tơ, rất giống đám cỏ mọc bên rãnh nước trong núi, quanh năm bị nước chảy xói mòn, đều ngoan ngoãn đổ về một phía. Lông của tôi đều xuôi theo vành tai đổ xuống, nhìn từ xa chỉ thấy vành tai hơi đen, nhưng bị mẹ tôi vuốt ngược chiều một cái, đám lông đó đều dựng đứng lên, mỗi sợi dài tới tận một inch, có lẽ vì bình thường đổ xuống, lại có tóc dài che phủ nên không dễ phát hiện.

Mẹ tôi hoảng quá, vứt kéo sang một bên rồi gọi điện cho bố tôi. Bố tôi đang giảng bài cho sinh viên, cảm thấy điện thoại rung lên "vỗ mông" mình đầy thân thiết, không biết ai lại gọi điện cho mình vào lúc này, liền vội nói xin lỗi rồi chạy ra ngoài lớp học nghe máy.

Mẹ tôi hỏi: "Bánh Bao Ngốc, hồi nhỏ anh có mọc lông trên tai không?"

Bố tôi nghe thấy chỉ là chuyện mọc lông, thở phào nhẹ nhõm, nói: "Một đứa nhóc như tôi, làm sao mà tai mọc lông được?"

"Không mọc thì thôi, anh đi dạy tiếp đi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ngải Mễ