Cục Bột Đần Độn Và Cô Bé Tinh Nghịch

Lượt đọc: 195 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5、Thuở nhỏ của Hoàng Mễ (2)

❊ ❊ ❊

Tuy nhiên, cách bà cố đọc tiếng Anh mang đậm phong cách Trung Quốc, có cả thanh điệu, phụ âm cuối thường được thêm một nguyên âm để các âm được đối đãi công bằng, không thể vì người ta ở cuối câu mà phân biệt đối xử được.

Phương pháp ghi nhớ bằng liên tưởng của bà cố đôi khi quá giàu trí tưởng tượng, quá sống động, thành ra lại có tác dụng "khách át chủ nhà", đôi khi chỉ nhớ được từ dùng để liên tưởng mà quên mất nghĩa thực sự của từ đó. Ví dụ như câu "Kim cẩu bối, kim cẩu bối, kim cẩu oa đắc vị", lúc mới hát, bà cố còn nhớ đó là bài "Jingle Bells" (Tiếng chuông ngân), hát nhiều rồi thì quên luôn cả tiếng chuông, chỉ nhớ là trong ổ đang nuôi một con chó.

Thế là một ngày nọ, bà cố đột nhiên cảm thán: "Chó ở Mỹ đúng là quý giá thật, bài hát Giáng sinh nào cũng hát về chó—"

Câu nói này làm mấy người tự xưng là từng học văn học Anh-Mỹ đều ngơ ngác, không dám thở mạnh, ai cũng thầm trách mình kiến thức nông cạn, sao lại không biết bài hát Giáng sinh nào hát về chó chứ? Thế mà còn dám bảo mình học văn học Anh-Mỹ?

May mắn thay, Hoàng Mễ hát lên câu "Kim cẩu bối", mọi người mới thở phào nhẹ nhõm: Hóa ra là vậy! Cứ tưởng là bỏ lỡ tình tiết lịch sử quan trọng nào chứ.

Cái từ "Đái Liễu Tỏa" này, đoán chừng là Hoàng Mễ học được từ vựng tiếng Anh từ bố mẹ hoặc bà nội, sau đó đem ra thể hiện trước mặt bà cố. Sau khi bà cố "điều tra nghiên cứu" đã phát hiện ra "Đái Liễu Tỏa" chính là khủng long lừng danh. Hai bà cháu thảo luận qua lại, thế là cùng nhau "sản xuất" ra cái từ "Đái Liễu Tỏa" này.

Mẹ Hoàng Mễ yên tâm, thích khủng long cũng chẳng sao, miễn là đừng rước một cô vợ khủng long về là được! Nhớ hồi nhỏ bạn của mẹ có cậu con trai cũng rất thích khủng long, vào một dịp sinh nhật, mẹ còn đặc biệt mua băng video khủng long để lấy lòng cậu chủ nhỏ, rất được yêu thích. Bây giờ con trai chúng ta cũng lớn rồi, lại thích khủng long, chúng ta phải nắm bắt cơ hội, thuận nước đẩy thuyền, dẫn dắt con bước vào thánh đường khoa học.

Ai bảo đời sau không bằng đời trước? Tình hình nhà chúng ta hoàn toàn là "nước sông Hồng cuộn sóng, sóng sau xô sóng trước", con trai còn làm nên trò trống hơn cả bố nó. Bố nó hồi nhỏ chỉ biết chăn bò đánh cá, chí lớn không có, nhìn con trai chúng ta xem, vừa lên sân khấu đã là khủng long, bề dày lịch sử biết bao nhiêu! Chỉ riêng kích thước thôi cũng đã gấp mấy con bò, mấy mẻ lưới của bố nó rồi.

Mẹ Hoàng Mễ lập tức đầy tham vọng vạch ra một "Kế hoạch bồi dưỡng nhà khoa học tương lai". Từ đó về sau, mẹ luôn chú ý vun đắp cho con trai niềm đam mê khủng long. Đến cửa hàng là phải dẫn con đến khu vực đồ chơi để con tự chọn khủng long. Bố Hoàng Mễ cũng rất kỳ vọng vào con, tìm mọi cách mua về đĩa DVD và sách khủng long, bản thân tự học trước, còn lên mạng nghiên cứu kỹ lưỡng mười tám đời tổ tông nhà khủng long, chỉ chờ con trai hỏi câu "mười vạn câu hỏi vì sao". Tiếc là con trai vẫn chưa biết đặt câu hỏi, nếu không, bố chắc chắn đã chuẩn bị chu đáo, hỏi một đáp một, hỏi mười đáp năm cặp.

Không biết có phải bố mẹ bồi dưỡng quá đà, hay là đi chệch hướng rồi mà cậu bé Hoàng Mễ đối với khủng long sớm đã đến mức tẩu hỏa nhập ma.

Trong nhà bày đầy đủ các loại khủng long với đủ kiểu dáng, chất liệu, đều là do cậu Hoàng Mễ chỉ huy, còn bố mẹ là hai vị "hừ ha tướng quân" cứ tíu tít chạy đi mua về. Hoàng Mễ đọc sách chỉ đọc sách khủng long, nghe chuyện chỉ nghe chuyện khủng long, xem DVD chỉ xem DVD khủng long, ngủ phải ôm con khủng long cưng nhất, đi đường phải ôm con khủng long ưng ý nhất, đi bơi phải đeo phao bơi hình khủng long, mặc quần áo chỉ mặc loại in hình khủng long, gọi "Hoàng Mễ" là cậu không đáp nữa, phải gọi là "Khủng long nhỏ", "Bé Đái Liễu Tỏa" thì cậu mới chịu thưa...

Chà! Đến lúc này mẹ Hoàng Mễ mới tin chuyện Diệp Công thích rồng là có thật, mà cái ông "khắc rồng", "điêu rồng" kia thì thấm thía vào đâu? Hoàng Mễ nhà chúng ta là "mặc rồng", "quần rồng" đấy!

Nếu bạn hỏi sau này lớn lên cậu có làm nhà khoa học gì không, cậu chẳng thèm quan tâm đâu, nhưng nếu bạn hỏi: "Lớn lên làm khủng long có tốt không?"

Cậu sẽ trả lời ngay: "Tốt!"

Bản thân cậu làm khủng long chưa đủ, còn bắt cả nhà làm khủng long, cách xưng hô của mỗi người đều thay đổi, ai cũng phải "Đái Liễu Tỏa", mẹ Đái Liễu Tỏa, bố Đái Liễu Tỏa, bà nội bà cố cũng đều Đái Liễu Tỏa.

Chỉ cần vào cửa nhà, mọi người đều phải đi như khủng long, nếu không sẽ không được Hoàng Mễ công nhận. Cụ thể mà nói, chính là phải ưỡn cổ thẳng đơ, kẹp chặt hai cánh tay trên, duỗi hai cẳng tay dưới ra, bước đi chân chữ bát, dáng vẻ nặng nề như cái đuôi quá khổ không vẫy nổi. Nếu thỉnh thoảng có thể ồm ồm gào lên một tiếng thì tốt nhất.

Kỳ lạ là bản thân cậu Hoàng Mễ lại không đi như thế, chỉ đứng đó giám sát mấy con khủng long già trong nhà. Ai mà quên đi kiểu khủng long là cậu sẽ lao đến ngay, hai tay đẩy đầu gối bạn, cố sức đẩy bạn về chỗ cũ, bắt làm lại từ đầu. Ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó, bạn muốn lười biếng, đi nửa bước khủng long cũng không được, nhất định phải đẩy về vạch xuất phát, làm lại từ đầu.

Có khi mẹ Hoàng Mễ muốn đi vệ sinh, bước đi khủng long hơi cẩu thả, kết quả bị cậu phát hiện, gây ra thảm họa, vệ sinh cũng chẳng đi được, bị bắt đẩy đi đẩy lại làm lại, một lần không được thì hai, hai lần không được thì ba...

Mẹ Hoàng Mễ tức đến mức suýt phát cáu, bố Hoàng Mễ lại rất hả hê: "Hề hề, trên đời này chỉ sợ người con trai nghiêm túc thôi!"

Thương cho mẹ Hoàng Mễ ở nhà bị con trai ép buộc, đi quen kiểu khủng long rồi, có lúc đến cơ quan cũng quên mất hình tượng, lại đi bộ kiểu khủng long, làm đồng nghiệp ngơ ngác không hiểu chuyện gì, cứ tưởng mẹ Hoàng Mễ bị "nhọt mông".

Amy: Hoàng Mễ "mài tèng"

Xin lỗi nhé, tôi lại làm "bẫy tiêu đề" một lần nữa. Nếu bạn bị tiêu đề lừa mà vào đây, thì giờ thoát ra vẫn còn kịp đấy.

Rất có thể đa số mọi người đều đoán ra, cái "mài tèng" này không phải là "bán đau", mà là cách đọc "my turn" (đến lượt con) theo phong cách của bà cố.

Bà cố dạy tiểu học nhiều năm, dỗ dành trẻ con rất có nghề. Bà nội tuy xuất thân dạy đại học, nhưng sau khi di cư sang Canada đã học thêm một tấm bằng về dỗ dành trẻ con, nên cả hai đều là những "chuyên gia" dỗ trẻ, tuy lý thuyết dỗ trẻ của hai người người Đông kẻ Tây nhưng nguyên tắc cơ bản thì nhất quán.

Hai "chuyên gia" đều cho rằng trẻ con không nhất thiết phải đến trường mẫu giáo, nếu có điều kiện thì ở nhà tốt hơn. Ở nhà là chiến thuật "người theo người", dù sao vẫn tốt hơn là ở mẫu giáo theo kiểu "một chọi N" thất thế, ít nhất cũng giảm được mấy trận ốm, bớt vài vết cào xước trên mặt, ít bị người ta cắn cho mấy miếng.

Mỹ cho phép giáo dục tại gia (homeschooling), vừa khéo hàng xóm của chúng tôi lại có trường hợp như vậy. Bố đi làm kiếm tiền, mẹ ở nhà dạy con, hai cậu con trai nhà họ từ nhỏ đến lớn chưa từng đi học một ngày nào (kể cả mẫu giáo), tất cả đều là cha mẹ tự "dạy tại gia". Hai đứa trẻ đó có vẻ khá thành đạt, cao lớn, khỏe mạnh, phát triển toàn diện, đối nhân xử thế rất lễ phép, thường xuyên thấy chúng cắt tỉa bãi cỏ nhà mình, làm bố Hoàng Mễ nhìn mà ngưỡng mộ lắm.

Không biết thành tích của hai đứa trẻ đó có tốt không, đoán là không tệ. Nếu quá kém, cha mẹ chúng chắc chắn đã gửi đến trường để "lò luyện" lại rồi. Đã homeschooling đến tận cấp ba mà không phải đến trường "luyện lại", chắc là thành tích vẫn ổn. Hơn nữa người Mỹ cũng không coi trọng điểm số con cái như người Hoa. Nghe nói người Hoa ở Mỹ rất sát sao việc học của con, thi cử phải tranh hạng nhất, tranh điểm tuyệt đối, thi được hạng nhì là không vui, thiếu một điểm cũng không vui, con không đậu vào trường Ivy League thì cảm giác như không ngẩng mặt lên được vậy. Nhưng người Mỹ có vẻ hơi tùy hứng, không quá bận tâm con mình đậu trường nào, nhất là giai đoạn đại học, cứ học đại học là được. Nếu con cái muốn học, có thể nỗ lực trong đại học rồi thi vào trường tốt để học cao học.

Đại học ở Mỹ cũng khá nhiều, nếu tính cả các trường cao đẳng cộng đồng hệ hai năm, ba năm, thì đại học nhan nhản khắp nơi, tràn lan như rác. Nghe nói học sinh trung học trước khi thi SAT sẽ thi một bài PSAT, dùng để xét học bổng, đoán là điểm bài thi đó sẽ được gửi đến các trường đại học, nên sau khi thi xong PSAT, học sinh bắt đầu nhận được rất nhiều hồ sơ tuyển sinh của các trường, đều là những trường có điểm tương đương với điểm PSAT của học sinh. Nghe nói nhiều người nhận được hồ sơ của mấy chục trường, nên chỉ cần muốn học đại học là sẽ có trường để học.

Có lý thuyết dỗ trẻ của bà cố và bà nội làm nền tảng, lại có ví dụ điển hình của hàng xóm ngay trước mắt, bố mẹ Hoàng Mễ không ép buộc gửi cậu bé đến nơi như nhà trẻ (daycare), mà cứ để ở nhà dỗ dành. Để Hoàng Mễ "hòa nhập", bố mẹ dắt con đi khắp khu dân cư, không dắt Hoàng Mễ "đi ra ngoài" thì cũng mời bạn nhỏ "vào trong", cuối tuần thì đến trung tâm thương mại chơi với một đám "lít nhít" (little people), thời gian còn lại Hoàng Mễ chơi với bà cố và bà nội.

Lý thuyết dỗ trẻ của bà cố và bà nội tuy Đông Tây khác biệt nhưng có một điểm rất trùng khớp, đó là khi chơi với trẻ nhỏ, nhất định phải "hạ" mình xuống tầm của trẻ, không được bày bộ dạng "người lớn", không được cái gì cũng nhường trẻ, mà phải bình đẳng với trẻ, cái gì cần tranh thì tranh, cần cướp thì cướp, cần ầm ĩ thì ầm ĩ, cần giằng co thì giằng co. Phải làm cho trẻ cảm thấy bạn là một bạn chơi, một đứa trẻ, một đối thủ cạnh tranh, chứ không phải một phụ huynh, một người giám hộ.

Thế nên ở nhà thường xuyên nghe thấy ba đứa trẻ gọi "Mài tèng!", "Mài tèng!". "Mài tèng" của Hoàng Mễ chắc chắn là học từ bà nội, còn "mài tèng" của bà cố chắc chắn là lấy từ tay "thương lái trung gian" Hoàng Mễ, được bà cố "vận dụng ngoại ngữ vào thực tiễn" nên biến thành "mài tèng".

Tuy nhiên cái "mài tèng" này có vẻ chẳng có ý nghĩa liên tưởng gì, không giúp ích nhiều cho trí nhớ. Bà cố thường nhớ được vế sau lại quên vế trước, nhất là còn có một từ "your turn" phải nhớ, bà cố có chút "rối loạn", thường quên mất cái nào là "đến lượt tôi", cái nào là "đến lượt bạn", thế nên cứ cấp bách quá là bà lại thốt ra: "Tôi tèng!", "Tôi tèng!"

Rất kỳ lạ là Hoàng Mễ, người luôn đi theo tiếng Anh của bà cố, lại có lập trường kiên định trong câu nói này, cậu kiên quyết nói "Mài tèng" chứ không nói "Tôi tèng". Cậu hiểu được câu "Tôi tèng", "Bạn tèng" của bà cố, nhưng cậu không nói theo như thế. Cậu rất điềm tĩnh nhìn bà cố đấm ngực dậm chân gào thét "Tôi tèng! Tôi tèng!", cậu như thể sợ bà cố bị "tèng" (đau) thật, trên mặt lộ ra vẻ "người lớn không chấp trẻ con", miệng hào phóng buông một câu: "Okee—, your turn!"

Câu "mài tèng" của Hoàng Mễ thích dùng nhất vào những việc cậu không đủ sức làm. Mặc dù là một đứa trẻ nhỏ xíu, thực sự chẳng có việc gì là "đủ sức làm", nhưng những việc cậu yêu cầu "mài tèng" lại quá sức, thường làm cả nhà không biết làm sao.

Việc cậu thích "mài tèng" nhất là cắt cỏ, chỉ cần bố Hoàng Mễ nói từ "mow" (cắt) hoặc "lawn" (bãi cỏ) thôi, Hoàng Mễ dù ở cách xa vạn dặm cũng nghe thấy, ngay lập tức bỏ việc trong tay, tíu tít chạy theo bố đi cắt cỏ. Sau khi được bố kiên nhẫn bày tỏ lý lẽ, nhất là để Hoàng Mễ đích thân nghe thấy tiếng ồn của máy cắt cỏ, và cho cậu tự mình trải nghiệm độ rung lắc dữ dội của tay cầm máy cắt cỏ, cậu mới chịu miễn cưỡng nhượng bộ, không đòi nắm máy cắt cỏ nữa. Nhưng mỗi lần khởi động máy, nhất định không được thiếu "mài tèng" của vị đại gia này, nếu không cậu sẽ bĩu môi lẩm bẩm "mài tèng" suốt cả buổi.

Chúng tôi mua cái máy cắt cỏ gọi là "tự hành" (self-propelled), có thể đỡ tốn sức, tránh cho bố Hoàng Mễ bị mệt. Mỗi lần trước khi khởi động, phải ấn vài cái vào cái núm cao su hình bán cầu ở phần trước máy cắt cỏ, chắc là để bơm xăng cho động cơ. Việc này được Hoàng Mễ tiếp quản, mỗi lần đều đích thân chạy đi ấn cái núm bán cầu đó.

Thương cho mấy ngón tay bé xíu của cậu, dốc hết sức bình sinh ra ấn, mỗi lần ấn là ngón tay lún sâu vào trong núm, như sắp gãy rời ra, làm chúng tôi đứng ngoài xem mà toát mồ hôi hột. Nhưng cậu vẫn say sưa, miệng hô "One—two—three", "One—two—three", tay ấn loạn xạ, cho đến khi bố Hoàng Mễ kinh ngạc kêu lên: "Được rồi! Được rồi! That's enough! Ấn nữa là hỏng động cơ đấy!" Cậu vẫn không nỡ dừng tay, có lần ấn chết cả động cơ thật.

Đến khi bố cậu đến khởi động máy cắt cỏ, cậu lại sợ đến mức vùi đầu vào đũng quần mẹ, cậu sợ nghe tiếng nổ vang dội đột ngột đó, cứ phải đợi máy cắt cỏ "phạch phạch phạch" đi xa rồi, cậu mới dám thò đầu ra, kiểu Diệp Công thích rồng, đứng từ xa ngắm nghía.

Ngoài ra, như hút bụi, thanh toán ở siêu thị, đi thang máy, bật điều hòa, v.v., tất cả đều không thể thiếu "mài tèng" của Hoàng Mễ.

Cách đây không lâu, bố Hoàng Mễ đi công tác xa và dài ngày. Lúc bố không có nhà, Hoàng Mễ dùng một con khủng long xấu xí lạ thường để thay thế bố, cậu lấy một chiếc tất của bố mặc vào cho con khủng long, mỗi tối đặt giữa hai mẹ con, chiếm vị trí của bố. Hoàng Mễ thì ngủ ngon lành, nhưng mẹ Hoàng Mễ tỉnh dậy nửa đêm luôn bị con vật xấu xí đó làm cho giật mình, lén ném xuống gầm giường, sáng ra lại phải kịp thời nhặt lên đặt lại chỗ cũ, nếu không khi bố mẹ gọi điện về, đến lúc Hoàng Mễ "mài tèng", cậu sẽ mách lẻo rằng: "Bố ngã, mẹ ngã".

Xét thấy mẹ Hoàng Mễ chưa bao giờ ngã cả, đoán là ý cậu nói: "Bố ngã rồi, là mẹ làm bố ngã xuống đất". Bố Hoàng Mễ đắc ý lắm, nói: "Amy, giờ anh đã cài một tên KGB bên cạnh em rồi, em làm việc xấu gì anh đều biết hết..."

Ngày bố Hoàng Mễ về, mẹ dắt Hoàng Mễ đi đón ở sân bay, lúc ngồi chờ ở sảnh, mẹ còn lo sợ tí nữa con trai lại vớ lấy một gã xấu xí mà gọi "Bố". Đang lo lắng thì nghe tiếng Hoàng Mễ hét lớn: "Bố—"

Âm thanh to đến mức, lại còn là kiểu tiếng Anh pha tiếng Trung lộn xộn, làm kinh động cả những người xung quanh. Mẹ còn chưa nhìn thấy bố đâu, con trai đã lao tới rồi, vẫn cái dáng "tâm có thừa mà lực không đủ" đó, đầu và thân trên cứ chúi về phía trước, trong khi chân cẳng cứ như không theo kịp, người cứ như một dấu gạch chéo ngược (backslash), xiêu vẹo lao về phía trước. Mẹ sợ hãi đuổi theo, bố cũng hoảng hốt quăng cả đồ trên tay, tiến lên đón con trai.

Chỉ thấy Hoàng Mễ như cầu thủ bóng đá, dùng một động tác giả lách qua bố, lao thẳng đến trước va-li của bố, miệng hô "Mài tèng", "Mài tèng", tay chộp lấy va-li, làm bố sợ quá vội lao tới, giữ chặt va-li, tránh cho con trai đẩy một cái là cả va-li đổ ập lên người.

Sau một phen hú vía, mẹ cũng lao đến, bố Hoàng Mễ da mặt mỏng, nên cái ôm thắm thiết hứa từ trước với mẹ ở nơi công cộng đành lược bỏ, chỉ ôm một tay vào mẹ, lại còn giả vờ như vô tình. Mẹ chưa kịp hoàn hồn sau phen hú vía, chỉ lo giám sát Hoàng Mễ, sợ cậu lại làm ra trò "mài tèng" nguy hiểm nào nữa, quả nhiên phát hiện Hoàng Mễ buông va-li ra, ngẩng đầu lên hét lớn: "Mài tèng! Mài tèng!"

Mẹ chưa kịp phản ứng xem cậu đòi "mài tèng" cái gì, thì phát hiện chiếc váy dài cạp chun của mình đang tuột xuống, sợ quá lấy hai tay túm chặt, kéo mạnh lên, lại nghe thấy bố thì thầm: "Con trai, nhẹ tay chút, đừng làm tuột cả quần của bố!"

Hóa ra con trai đang đòi bế, bố vội giữ chặt quần, bế con trai lên, hai bố con ôm nhau cười lớn.

Về đến nhà, Hoàng Mễ như báu vật tìm lại được, gót theo gót, chân theo chân đi theo bố, tấc không rời, ngay cả lúc bố đi vệ sinh cũng không tha, đứng canh ngoài cửa hỏi: "Pee or poo?" (Đi tiểu hay đi ị?)

Bà nội, bà cố đều có ý riêng mà đến mời Hoàng Mễ đi chơi với họ, nhưng Hoàng Mễ không mắc lừa, kiên quyết không đi, nhất định phải canh chừng bố. Bố ra ám hiệu với mẹ, mày đưa mắt, nhưng cuối cùng vẫn không có cơ hội. Đợi đến tối đi ngủ, Hoàng Mễ vẫn không buông tha bố mẹ, đòi mẹ đọc sách kể chuyện dỗ cậu ngủ.

Đó là cuốn sách kể chuyện đã đọc vô số lần, cốt truyện đã sớm được Hoàng Mễ thuộc nằm lòng, nhưng đêm nào cậu cũng muốn nghe câu chuyện đó. Nếu bạn đọc sai một chữ, cậu sẽ phát hiện ngay, bàn tay nhỏ vỗ cái "bộp" vào sách, quả quyết nói: "No! Again!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ngải Mễ