Tháng 12 năm 2005, tôi đến Toronto, nhà bố mẹ chồng tương lai để đón Giáng sinh. Bạn thân của tôi, Đường Tiểu Lâm và Carol cũng cùng tôi đến Toronto. Những ngày đó, ngoài việc đi chơi khắp nơi, chúng tôi cứ quấn lấy bố mẹ chồng tương lai và bà cố (bà ngoại của Hoàng Nhan) để nghe kể những câu chuyện thời thơ ấu của Hoàng Nhan.
Theo phong tục của thành phố K, sau khi một gia đình có đứa con đầu lòng, cách xưng hô của cả nhà đều gọi theo cách gọi của đứa trẻ này. Những đứa trẻ sinh sau cũng vậy, cả nhà vẫn gọi theo cách gọi của đứa con đầu lòng. Vì thế, khi Hoàng Nhan ra đời, cả nhà đều gọi cậu là "Em trai" theo cách gọi của anh trai cậu. Hoàng Nhan hồi nhỏ rất ngây ngô, thật thà, không nghịch ngợm nên cả nhà gọi cậu là "Cục bột ngốc".
Trong thời gian ở Toronto đón Giáng sinh, tôi đã viết lại những câu chuyện nghe được về thời thơ ấu của Hoàng Nhan và đăng lên blog của tôi trên Văn Học Thành. Ngay lập tức, nó đã thu hút rất nhiều độc giả, mọi người đều rất thích nghe những câu chuyện về "Cục bột ngốc" Hoàng Nhan hồi nhỏ. Cái tên "Cục bột ngốc" cũng trở thành biệt danh của Hoàng Nhan.
Phần này tập hợp những câu chuyện trong series "Em trai hồi nhỏ" mà tôi đã viết vào năm 2005.
(1)
Trước khi "em trai" được tạo ra, bố mẹ em đã nhận nuôi một cậu bé. Đó là một đứa trẻ mồ côi, mẹ mất vì ung thư, bố sau đó cũng tự sát. Sau khi nhận nuôi anh trai, vì sợ những lời bàn tán khiến đứa trẻ tổn thương, bố mẹ em đã chuyển cả nhà về phương Nam, trở về thành phố K - quê hương của mẹ, sống cùng bà nội trong căn nhà cũ của gia đình.
Bố mẹ em đã quyết định không sinh thêm con nữa, có một đứa con là anh trai là đủ rồi. Ai ngờ một ngày nọ, một con tinh trùng nghịch ngợm phá vỡ tầng tầng phong tỏa, chạy vào cơ thể mẹ, chui tọt vào quả trứng đang mỏi mắt chờ đợi kia, thế là "em trai" ra đời.
Mẹ biết tin thì rất lo lắng. Tuổi của mẹ cũng đã cao, gần đây lại không bồi bổ kỹ lưỡng, có lẽ cả tinh trùng và trứng đều không ở trạng thái tốt nhất. Bây giờ đã có một đứa con rồi, nếu sinh thêm đứa nữa, liệu có bị thiên vị không?
Bố mẹ bàn bạc rất lâu, muốn đến bệnh viện để bỏ, nhưng cả hai đều rất đau lòng, không quyết định được. Bà nội biết chuyện thì kiên quyết không đồng ý, nói: "Lớn tuổi thì đã sao? Người ta năm mươi tuổi còn sinh con, con mới hơn ba mươi, thì tính là gì chứ?"
Nghe mẹ nói sợ sau này không công bằng, bà nội tức giận: "Đó là lời gì vậy? Con nhà người ta là người, còn con mình thì không phải người à? Con không nhìn hai đứa trẻ tách biệt ra, thì có gì mà không công bằng? Như hai đứa con đây, người ta nói mẹ vợ nên đối xử với con rể tốt hơn con gái, mẹ nói đó là nói bậy, đều là con cái của mẹ, có gì tốt hơn hay không tốt hơn chứ? Đối xử với con rể tốt hơn, chứng tỏ vẫn là nhìn bằng con mắt khác, không bình đẳng."
Bà nội trước đây là giáo viên tiểu học, nói chuyện rất chú trọng lý lẽ, bố mẹ em đều rất tôn trọng bà. Bố mẹ vốn dĩ cũng không muốn bỏ đứa bé, nghe bà nội nói vậy liền quyết tâm sinh bằng được.
Sau này, em trai luôn nói: "Mạng của con là do bà nội ban cho." Bố mẹ liền cười mắng em: "Đồ vô lương tâm này!" Em trai cãi lại: "Nếu không có bà nội thì làm sao có mẹ, chẳng phải là mạng của con do bà nội ban cho sao?" Bà nội nói: "Vậy sao con không nói mạng của con là do Người vượn Trung Quốc ban cho luôn đi."
(2)
Mẹ của em trai dạy học ở đại học, rất tin vào khoa học, tin vào sách vở, đã tìm rất nhiều sách về mang thai để đọc. Bố thì cứ trêu mẹ, nói rằng chỉ hiểu biết nửa vời mới là nguy hiểm nhất, đừng tự làm mình hoảng sợ.
Mẹ quả nhiên tự khiến mình hiểu biết nửa vời, sợ đến mất vía. Mẹ nghĩ, sách nói 35 tuổi là phụ nữ mang thai lớn tuổi, mình bây giờ cũng chẳng còn xa tuổi 35, liệu có sinh ra đứa trẻ bị thiểu năng không?
Bố nói làm sao có chuyện đó được? Tỉ lệ sinh con bị thiểu năng là rất nhỏ. Nếu em thực sự lo lắng, có thể đến bệnh viện chọc ối kiểm tra. Mẹ đến bệnh viện kiểm tra thì không sao, nhưng vẫn hơi lo, hối hận vì không sinh con sớm hơn. Nếu vì lớn tuổi mà sinh ra một đứa trẻ thiểu năng, chẳng phải là hại con sao?
Mẹ nói: "Hầy, nếu đứa bé này là con gái, đợi nó lớn lên, mình nhất định sẽ bảo nó, nhất định phải sinh con sớm, để đỡ phải lo lắng sợ hãi."
Giai đoạn đầu mang thai, mẹ bị dị ứng da vài lần, cố chịu đựng không uống thuốc rồi cũng qua. Sau này đọc sách thấy, nếu phụ nữ mang thai giai đoạn đầu bị bệnh sởi, có thể dẫn đến thai nhi bị hở hàm ếch. Mẹ lại lo lắng, hỏi bố: "Nếu đứa bé này bị hở hàm ếch thì phải làm sao?"
Bố cười nói: "Anh đã bảo hiểu biết nửa vời hại người mà? Dị ứng da chỉ là nổi mề đay, không phải bệnh sởi, đừng tự làm mình hoảng hốt, coi chừng làm đứa bé sợ thành đứa nhát gan đấy. Cho dù có là hở hàm ếch cũng không sao, lớn lên một chút, phẫu thuật là được."
Sách nói, nôn nghén vào sáng sớm thường bắt đầu khoảng 45 ngày sau khi mang thai. Mẹ nói, "em trai" đúng là đúng giờ thật, đúng 45 ngày là mình bắt đầu nôn. Nhưng mình không nôn vào buổi sáng, mà nôn vào buổi tối, có lẽ là "em trai" thương mình ban ngày phải lên lớp, nôn nghén khó chịu sẽ ảnh hưởng đến tiết dạy, nên để mình tan làm về rồi muốn nôn sao thì nôn.
Nhưng "em trai" làm mẹ nôn đến đảo điên cả người, mỗi lần nôn xong, cổ họng như bị dao cứa, nuốt nước bọt cũng đau. Mẹ đọc sách thấy nói nôn nghén sau ba tháng sẽ dần ổn định, nên đặt hy vọng vào ngày đó. Ba tháng trôi qua, mẹ thực sự không nôn nữa.
Mẹ nói với bố: "Anh xem, vẫn phải đọc sách thôi, sách nói sau ba tháng không nôn nữa, quả nhiên là không nôn nữa thật. Bé cưng của em cái gì cũng làm theo sách cả."
(3)
"Em trai" giống như thuốc tăng cân vậy, vừa "rắc" xuống là mẹ như quả bóng phồng to lên, không chỉ bụng lớn, mà toàn thân, chỗ nào cũng càng ngày càng béo.
Bố nói trong thời kỳ mang thai nếu cân nặng tăng quá nhanh, thường sẽ gây rắc rối, thai nhi quá lớn khó sinh, không khéo còn có thể là chứng nhiễm độc thai nghén, gây nguy hiểm cho cả mẹ và con, phải kiểm soát chế độ ăn uống, kiểm soát lượng muối nạp vào. Nhưng mẹ là một "sâu muối", thức ăn nhạt là không ăn nổi, lại thích nhất ăn đồ muối chua, kim chi. Bây giờ vì con, đành phải cố gắng chịu đựng vậy.
Mọi người thấy bụng mẹ to đùng, đều bảo là song thai. Mẹ vừa mừng vừa lo, mừng là bỗng nhiên có tới ba đứa con, lo là song thai tranh giành dinh dưỡng, sẽ khiến một đứa không phát triển tốt.
Mẹ vẫn đi làm, mẹ mặc một chiếc áo rộng thùng thình của bà nội, tự mình xẻ phía trước quần, chèn một miếng vải lớn ở giữa, coi như là quần bầu. Mỗi khi vào lớp, mẹ đứng sau bàn giáo viên, không đi lại lung tung, lúc viết bảng cũng nhanh chóng xoay người, không ai thấy cái bụng của mẹ. Học sinh của mẹ vẫn không biết cô mang thai, đều tưởng dạo này cô Giang béo lên.
Còn vài tuần nữa là đến ngày dự sinh, mẹ phải nhập viện vì huyết áp tăng nhanh, đã bị cái gọi là nhiễm độc thai nghén. Mẹ nằm viện, lúc đầu còn hơi ngượng, khi bác sĩ đến khám, cứ muốn đợi khi những người nhà là nam giới đi hết rồi mới dám vén bụng cho bác sĩ xem. Sau này phát hiện ra điều đó hoàn toàn là không thể, vì những người nhà nam giới kia không chỉ không chịu ra ngoài phòng bệnh, mà còn xúm lại, quan sát bụng mẹ, đoán xem là trai hay gái.
Bệnh viện mẹ nằm là bệnh viện thực hành của trường y, thường xuyên có sinh viên đến thực tập quan sát, một số là sinh viên đến từ "thế giới thứ ba", chủ yếu là người da đen. Cái bụng của mẹ trở thành giáo cụ thực tập của sinh viên, thường là giáo viên sờ trước một cái, sau đó giảng giải cho sinh viên, rồi sau đó có rất nhiều sinh viên lần lượt tiến lên sờ thử. Sờ xong kết quả giống như giáo viên nói thì coi là thành công, nếu không thì phải sờ lại lần nữa.
Mẹ nói, mỗi khi người da đen tiến lên sờ, "em trai" lại cựa quậy ở bên trong, không biết là vì nó biết đây là người nước ngoài, hay là do mẹ căng thẳng, nhịp tim đập nhanh hơn khiến "em trai" cũng kích động theo.
Mẹ nói đùa: "Lúc đó mình rất lo, sợ người ta bảo "em trai" có khuynh hướng phân biệt chủng tộc, nên muốn nói với sinh viên đó rằng 'the baby likes you' (đứa bé thích bạn), nhưng lại sợ sinh viên Trung Quốc bảo "em trai" sính ngoại, đành không nói gì cả."
(4)
Có một lần, lại có khá nhiều sinh viên đến thực tập, một nữ bác sĩ cầm một thiết bị giống như cái đài nhỏ đưa cho sinh viên xem, nói là một thiết bị rất tiên tiến, có thể nghe được nhịp tim thai, cao cấp hơn loại ống gỗ nghe tim thai thông thường.
Nữ bác sĩ đó giảng giải một chút rồi bắt đầu làm mẫu. Cô ấy đặt thiết bị đó lên bụng bên trái của mẹ, nhịp tim của "em trai" vang lên rất lớn trong phòng thông qua thiết bị đó. Nhất thời mọi người xôn xao, có người ngạc nhiên vì nhịp tim của "em trai" đập dồn dập, có người trầm trồ vì sự kỳ diệu của thiết bị đó.
Sau đó, nữ bác sĩ nói: "Bây giờ tôi đặt thiết bị này sang phía bên kia, sẽ không còn tiếng động như vậy nữa, vì tim thai nhi không nằm ở phía này." Cô ấy nói xong liền đặt thiết bị sang phía bên kia, kết quả là ai cũng nghe thấy tiếng tim đập rất to, giống hệt vừa nãy, cũng dồn dập y như vậy.
Nữ bác sĩ ngỡ ngàng, ai nấy đều ngỡ ngàng. Nữ bác sĩ nói: "Thật là quỷ quái mà!" Sinh viên cũng xì xào bàn tán, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Một lúc lâu sau, nữ bác sĩ mới miễn cưỡng giải thích: "Có lẽ là - truyền qua nước ối chăng, nhưng - tôi chưa bao giờ gặp trường hợp này - chẳng lẽ là song thai?"
Nữ bác sĩ đuổi hết sinh viên đi, gọi bác sĩ siêu âm đến làm siêu âm cho mẹ. Khi mang thai hơn sáu tháng đã làm một lần siêu âm nhưng không nói là song thai, nên bây giờ mẹ cũng hơi hoảng, không biết đã xảy ra chuyện gì.
Bác sĩ siêu âm kiểm tra cho mẹ, vừa quan sát màn hình vừa càu nhàu: "Muộn quá rồi, bây giờ thì còn nhìn thấy gì nữa? Tay chân quấn hết vào nhau rồi, tôi nhìn làm sao được?"
Mẹ càng hoảng sợ hơn, xem ra đứa bé này có vấn đề rồi, đến bác sĩ siêu âm còn không nhìn rõ, hơn nữa lại có hai nhịp tim thai. Mẹ vừa lau lớp gel siêu âm trơn tuột trên bụng, vừa dỏng tai nghe bác sĩ siêu âm và nữ bác sĩ kia thì thầm ở hành lang.
Bác sĩ siêu âm nói: "— Không nhìn thấy đầu — có mấy cái tay chân —"
Nữ bác sĩ nói: "— Hai nhịp tim thai —"
Mẹ gần như sợ ngất đi, vội vàng chạy ra ngoài hỏi xem chuyện gì đang xảy ra. Hai bác sĩ đều nói: "Không sao, không sao, rất tốt." Nhưng mẹ kiên quyết không tin, vội vàng đi tìm bố.
Bố an ủi mẹ: "Sẽ không sao đâu, đừng tự dọa mình nữa. Nếu em không yên tâm, để anh tìm trưởng khoa phụ sản đến kiểm tra giúp em nhé."
Trưởng khoa phụ sản là một ông lão gầy gò, ông ấy sờ bụng mẹ rồi khẳng định chắc nịch: "Không sao, mọi thứ đều bình thường. Không phải song thai, đầu đã lọt xuống khung chậu rồi."
Mẹ không tin lắm, đôi bàn tay của người này lại chuẩn hơn cả hai cái thiết bị kia sao?