Vạn vạn không ngờ tới, lần này trang viên nhà họ Nhược lại có thể sống sót sau đợt xâm lấn của sương mù trong mùa đông giá rét. Có thể thấy vị tiên quân mà họ mời về quả thật vô cùng lợi hại, thế là mọi người lũ lượt kéo đến bái kiến.
Họ được biết rằng, ngay sau khi tỉnh dậy, tiên quân đã thỏa thuận với hơn một trăm chủ trang viên vốn đang chờ sẵn ở đó, sau đó ngài liền một mình rời đi, nói là muốn tiến sâu vào SJS để tìm kiếm nguồn gốc của những làn sương mù kia.
Ngày trở về không định trước.
Mọi người đều đi công cốc, trong lòng vô cùng thất vọng. Biết thế này thì đã chẳng nghe lời người khác nói "Tiên quân này cũng chỉ là kẻ lừa đảo" mà đến ngay từ khoảnh khắc sương mù tan đi.
Giờ đây cũng chẳng biết tiên quân khi nào mới trở về. Nghe người trang viên nhà họ Nhược nói, vị tiên quân này hành sự không có quy luật, có khi mười mấy ngày là quay lại, hoặc cũng có thể vài tháng mới về...
Xem ra không thể đợi được nữa, đành phải ngậm ngùi ra về.
---❊ ❖ ❊---
Sâu trong SJS, khi Tố Tân mới đến Càn Nguyên Giới đã từng đi tra xét một lần, nên cũng có chút kinh nghiệm.
Lần này cô cũng làm theo cách cũ, để lại các lá bùa ấn. Tại mỗi vị trí đặt bùa ấn đều có vài bộ xương binh canh giữ, từng tầng từng tầng tiến sâu vào, tránh cho việc mình bị lạc đường khi quay trở lại.
Sau vài ngày phi nước đại, Tố Tân nhìn thấy trên đường chân trời đá trơ trọi, một lớp sương trắng đang lùi dần về phía sau.
Thấp thoáng thấy trong đó có những con ma quái đang nhe nanh múa vuốt bò ở rìa làn sương, giống như chúng không cam tâm thoái lui nhưng lại bị làn sương cuốn đi, buộc phải rời khỏi.
Tố Tân nheo mắt, khóe miệng khẽ nhếch một nụ cười. Mặc dù trận chiến mùa đông giá rét vừa qua khiến cô mệt bở hơi tai, không ít lần rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm.
Thế nhưng thu hoạch cuối cùng lại rất lớn. Ngoài việc đội quân bàn cờ được nâng cấp, trong Linh Nghiên còn có mấy chục vại lớn năng lượng tinh thuần, đây đều là những quân bài tẩy để cô thăng tiến sau này.
Bình thường thì đi đâu tìm được chuyện tốt như thế?
Giờ đây có cơ hội tốt như vậy, Tố Tân nhất định sẽ không bỏ qua.
Nghĩ đến đây, cô không khỏi tăng tốc bước chân.
Một ngày sau, Tố Tân cuối cùng cũng đuổi kịp tốc độ rút đi của làn sương.
Trước mặt cô, sương mù giống như những con sóng biển màu trắng cao chót vót, phía sau có một lực hút khổng lồ đang nuốt chửng chúng vào...
Trong đầu Tố Tân bỗng nảy ra một ý nghĩ—hơi thở.
Sự xuất hiện và rút đi của những làn sương này, cứ như thể có một con quái vật khổng lồ đang thở vậy.
Những con ma quái bị sương mù kẹp chặt, giống như đang dán mình trên một tấm kính.
Tố Tân lại không hề khách khí, tung ra tất cả các thủ đoạn của mình, Tiểu Thao, Linh Nghiên, đội quân bàn cờ... lao lên là một trận càn quét.
Trong niềm tin của cô, kẻ thù mãi mãi là tiêu diệt một tên thì sẽ bớt đi một tên.
Những con ma quái này vốn còn muốn săn mồi trong các trang viên của loài người, bị sương mù ép buộc mang đi, vốn dĩ đã không cam tâm.
Không ngờ lại có người tự dâng mình đến cửa... ồ nhầm, là chúng đã rời đi rồi mà, người này lại còn không buông tha, đuổi theo tận nơi, thật là quá đáng lắm rồi.
Nhưng không còn cách nào khác, chúng bị làn sương hạn chế, không tiện ra ngoài. Cho dù có ra ngoài thì thực lực cũng sẽ giảm sút nghiêm trọng, lại chẳng có bất kỳ nguồn năng lượng bổ sung nào, chỉ còn nước chịu làm thịt.
Nhớ lúc sương mù bao trùm cả thế giới, chúng oai phong biết bao, giờ đây cuối cùng cũng đến lượt chúng bị áp chế đánh đập.
Nhóm của Tố Tân giết chóc thỏa thích, cuối cùng cũng đến được khu vực cốt lõi của núi đá.
Một hố trời xuất hiện trước mặt, đường kính ít nhất cũng rộng vài vạn mét, nhìn không thấy điểm cuối.
Đến rìa hố, Tố Tân còn nhìn thấy những làn sương mù đó đang chầm chậm chìm xuống phía dưới.
Rào rào—
Một mảng đá lớn lỏng lẻo, lăn lông lốc xuống vực sâu.
Tố Tân vội vàng lùi lại một chút.
Ngước mắt quan sát xung quanh, cô phát hiện đá xung quanh hố trời đều rất lỏng lẻo, dù không có người giẫm lên thì thỉnh thoảng vẫn có đá và lớp đất trượt xuống dưới.
Tố Tân chợt động tâm, cái hố trời này đang không ngừng mở rộng sao?
Cô nghiêng đầu nhìn Tiểu Thao đang đậu trên vai mình, tên nhóc này đã quét sạch vẻ dữ tợn đáng sợ của Thao Thiết vừa rồi, trở nên vô cùng ngoan ngoãn và đáng yêu.
Tiểu Thao biết trong lòng Tiểu Tố Tố đang nghĩ gì, tỏ vẻ không chút bận tâm, lười biếng nói: "Muốn đi thì đi thôi, dù sao ta cũng đi cùng nàng mà..."
Nói xong, thân hình nó khẽ động, lướt đến trước mặt Tố Tân, biến thành dáng vẻ Thao Thiết, nằm phục xuống đất.
Tố Tân ngồi lên, Tiểu Thao từ từ đứng dậy, sau đó nhẹ nhàng bay vào trong hố trời.
Tố Tân từng có kinh nghiệm đi Cửu U, nên đối với các đường hầm vực sâu cũng có sự chuẩn bị tâm lý nhất định.
Càng xuống sâu, áp lực dù là từ không gian hay hơi thở đều ngày càng mạnh, buộc phải điều chỉnh tâm thái và làm tốt công tác phòng hộ, vì vậy tâm trạng cô luôn rất bình tĩnh.
Động tác của Tiểu Thao trông có vẻ thong dong, nhưng thực tế tốc độ hạ xuống lại rất nhanh.
Phải mất gần hai tiếng đồng hồ mới chạm tới đáy hố, một lớp sương mù nhàn nhạt đang chảy về một hướng.
Tố Tân lần theo làn sương này tìm kiếm, phát hiện sau khi tất cả sương mù biến mất, ở trung tâm xuất hiện một khu vực hình tròn vẫn còn phủ đầy sương trắng, bằng phẳng với mặt đất xung quanh, không còn giảm đi, nhưng cũng không có dấu hiệu tràn ra ngoài.
Tiểu Thao: "Cái này... xem ra quả thực là có người cố ý làm."
Tố Tân chỉ vào khu vực sương trắng đầy ắp phía trước, hỏi: "Ý ngươi là cái hố này? Là cái gì? Chẳng lẽ nơi này thông đến Ma Giới?"
Cô quan sát trái phải, rìa hố không có dấu vết nhân tạo đào bới... nhưng với thủ đoạn của người tu luyện, hoàn toàn có thể dùng linh lực để cắt sắt như bùn.
Bốn vách tường, vòm trần và đá dưới đất của cả hang động đều vô cùng nhẵn nhụi, giống như bị nước mài qua vậy.
Trông nó như một bong bóng đột nhiên xuất hiện giữa lòng trái đất.
Ít nhất cô không nhìn ra dấu hiệu bị con người phá hoại ở đây.
Tiểu Thao nói: "Nàng còn nhớ căn cứ phòng thủ ở vị diện Alpha lúc trước không?"
Tố Tân gật đầu, tất nhiên là nhớ, nơi đó quả thực là một địa ngục trần gian. Ý nghĩa của nó trên con đường tu luyện của cô cũng vô cùng sâu sắc.
Tố Tân không hiểu tại sao lúc này Tiểu Thao lại nhắc đến căn cứ phòng thủ đó, nó có liên quan gì đến làn sương trước mắt, bèn nhìn đối phương dò hỏi.
Tiểu Thao nói: "Cái này... là có người cố ý đào một đường hầm ở rìa vị diện này, kết nối đến căn cứ phòng thủ của vị diện... Nếu ta đoán không lầm, căn cứ tương ứng với nơi này có lẽ đã bị Ma tộc chiếm đóng rồi."
Tố Tân vô cùng chấn động, nhớ lại lúc trước chính mình cảm nhận được sự xâm lược của dị tộc trong căn cứ đó, đáng sợ biết bao. Không ngờ ở đây lại là nội ứng ngoại hợp, cố ý thả dị tộc vào.
Tố Tân chợt nhớ tới lúc trước khi Nhược Vân giới thiệu tình hình Càn Nguyên Giới với cô, từng nhắc đến việc thái độ của thành quách đối với làn sương mùa đông giá rét hàng năm vô cùng "mập mờ".
Những kẻ này, thật sự đáng ghét!
Tố Tân vô cùng tức giận, đồng thời cũng cảm thấy nặng nề, cảm nhận được sự căng thẳng và áp lực khó hiểu, hỏi: "Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?"
Tiểu Thao: "Bây giờ, vì căn cứ phòng thủ vị diện đó đã trở thành căn cứ của dị tộc rồi, bây giờ đi qua đó... rất nguy hiểm. Cách duy nhất là phong ấn nơi này lại một lần nữa." Đợi sau này mạnh mẽ hơn, thời cơ chín muồi rồi hãy tính tiếp.
"Phong ấn lại?" Tố Tân không biết gì về trận pháp.
Tiểu Thao: "Mặc dù ta không biết làm thế nào để thiết lập lại một phong ấn hoàn chỉnh, nhưng ta nhớ những phù văn này đều là thực thể sống, chỉ cần bổ sung các nguyên liệu tương ứng vào là được."
Nghe những lời của Tiểu Thao, Tố Tân cảm thấy an tâm hơn một chút.