Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10880 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 100
nghỉ thêm

❊ ❊ ❊

Tần Trí Viễn dựa vào giường, gương mặt thoải mái, anh thở d.ốc khẽ cười nói: “Đêm tân hôn hôm đó không phải em còn nói anh nhanh sao?”

Ôn Như Ý bỗng chốc nghẹn họng, hình như nhất thời không có lời nào phản bác anh được, cô chỉ thở hồng hộc duỗi tay ra: “Tay em không cử động được nữa, anh xoa bóp cho em đi, nếu không ngày mai em không làm việc được.”

Khóe miệng Tần Trí Viễn mỉm cười, cuối cùng cũng cảm thấy mình đã lấy lại được một ván. Anh vui vẻ một tay ôm lấy cánh tay cô, tay kia nhẹ nhàng ấn xuống để cơ bắp của cô thả lỏng: “Không sao, trưa mai anh về tiếp tục trồng rau, tiện thể mang cơm về cho em.”

Ôn Như Ý lập tức cảnh giác, cảnh cáo anh: “Em nói cho anh biết, chỉ một lần này thôi, anh đừng muốn tiếp tục lấy chút ơn huệ đó để mua chuộc em.”

Tần Trí Viễn: ...

Não cô chuyển động nhanh thật.

Ngày hôm sau Tần Trí Viễn đi làm với tinh thần phấn chấn, tâm trạng anh rất tốt, buổi sáng lúc tập thể dục, vậy mà bất ngờ không luyện tập thêm, còn cho mọi người nghỉ ngơi thêm mười phút, đám đàn ông thô lỗ đó giật mình trước sự dịu dàng đột ngột của anh, sau lưng còn bàn tán xôn xao có phải anh định tung chiêu gì đó ra không.

Kết quả sau một buổi sáng, không giống như những gì họ tưởng tượng, Tần Trí Viễn không tung chiêu gì cả, đến lúc phát cơm, anh lại đến nhà ăn lấy cơm như thường lệ, kết quả giữa đường gặp Giang Vĩnh Quân, Giang Vĩnh Quân nghe nói cuộc sống hôn nhân của anh mấy hôm nay luôn chạy đến nhà ăn, không kìm được hỏi: “Sao cậu còn phải đến nhà ăn, vợ cậu không nấu bữa trưa cho cậu sao?”

Tần Trí Viễn hắng giọng nói: “Cô ấy mới lên đảo, vẫn chưa thích ứng, hôm nay nghỉ ngơi thêm.”

Giang Vĩnh Quân nghe vậy nhìn anh mà không kìm được cười, nói: “Xem ra cậu lập gia đình rồi đúng là có khác, biết phải quan tâm người rồi, thêm một chút tình người.”

Tần Trí Viễn ho nhẹ một tiếng: “Nói cái gì vậy chứ, đó là vợ của tôi, tôi không quan tâm cô ấy thì ai quan tâm cô ấy?”

Giang Vĩnh Quân vô tình lườm mắt một cái: “Thế để cô ấy nghỉ ngơi cho khỏe, tôi còn đợi ăn mừng nhà mới của hai người nữa đấy.”

Khóe môi Tần Trí Viễn giật giật, xem ra chuyện này nhất định không thoát nổi rồi, anh về đến nhà, rất nhanh bàn bạc với Ôn Như Ý về chuyện này.

Tối hôm trước Ôn Như Ý đã nghĩ đến vấn đề này, chỉ có điều lúc đó nói đến chuyện công việc mà quên mất chuyện này, bây giờ nghe anh nói vậy, cô nói: “Thế thì ngày mai đi, mời ai do anh quyết định, anh hỏi họ thích ăn gì, để em cũng dễ chuẩn bị.”

Tần Trí Viễn không định mời quá nhiều, nếu không sẽ bận chết đi được, mà một vài người có quan hệ tốt với anh, cơ bản anh cũng biết khẩu vị của họ: “Cứ nấu đồ ăn nhà làm, chúng ta nấu món gì họ ăn món đó, đừng bỏ quá nhiều ớt là được.”

Chuyện ăn mừng nhà mới cứ quyết định như vậy, buổi chiều sau khi làm xong chút việc ở vườn rau, Ôn Như Ý còn đến tìm Kim Quế Hoa tìm hiểu họ thường nấu những món gì trong tiệc ăn mừng nhà mới, Kim Quế Hoa vừa nghe cô nói muốn nấu ăn, mắt cô ấy mở to ra: “Em còn biết nấu cơm à? Thế tại sao mấy ngày hôm nay hai người cứ ăn cơm tiệm vậy?”

Ôn Như Ý nghe thấy lời này cảm thấy có chút không ổn, xem ra hai ngày nay họ cứ ăn cơm ở nhà ăn khiến Kim Quế Hoa hiểu lầm, ngày mai cô phải trổ tài đàng hoàng.

Cô vội vàng giải thích: “Em vẫn luôn biết nấu ăn mà, chỉ là hai ngày hôm nay em đến tháng, lười làm việc mà thôi.”

“Thì ra là như thế.” Kim Quế Hoa cười nói, cũng không trách cô ấy nói như vậy, từ sau khi Tần Trí Viễn bọn họ dọn đến khu ký túc xá gia đình ở, đám người trong khu ký túc xá mấy ngày nay cũng âm thầm quan sát động tĩnh của nhà họ Tần.

Điều đầu tiên họ chú ý đến đương nhiên là Tần Trí Viễn ra ra vào vào rồi, một người đàn ông cao lớn anh tuấn như vậy, mỗi sáng vừa thức dậy là đi mua đồ ăn sáng cho vợ, buổi trưa lại đúng giờ về đưa cơm cho vợ, kết quả buổi tối còn phải về cùng nấu cơm với vợ, đúng là người đàn ông của gia đình.

Ngoài những điều này ra, công việc ở vườn rau cũng một tay anh làm hết, còn Ôn Như Ý hình như ở nhà không làm gì cả, hình như cũng không biết làm gì, lúc mọi người trò chuyện đều nhắc đến, Kim Quế Hoa cũng chưa thấy Ôn Như Ý làm việc gì, cho nên hiểu lầm như vậy.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »