Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10899 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 123
tập thể giặt quần áo

❊ ❊ ❊

Kim Quế Hoa hừ một tiếng: “Em cảm thấy em cũng phải nghỉ ngơi, vừa hay hôm nay anh cũng không cần đến doanh trại, thế anh giặt số quần áo này đi.”

Nói xong, Kim Quế Hoa đặt thùng đồ trong tay xuống dưới chân Bao Trung Hoa, tiện tay đón con từ vòng tay anh ấy, sau đó quay người vào nhà.

Tâm trạng Tần Trí Viễn rất thoải mái, anh nhìn anh ấy: “Đừng ngây ra đó nữa, mau đi giặt đi, cẩn thận gia đình lục đục, nhớ nha, nhỏ tiếng chút, vợ tôi còn đang ngủ đấy.”

Anh nói xong thì xách thùng vào nhà, lúc này cửa nhà họ Vu cũng mở ra, Vu Vĩ Đào cũng ra ngoài, trong tay cũng cầm một thùng chứa đầy quần áo.

Hai người đưa mắt nhìn nhau, vô cùng hiểu ý phẫn nộ đối thoại với nhau trong sân nhà: “Hôm nay dở chứng gì thế, Tần Trí Viễn không có chuyện gì làm hay sao mà giặt đồ làm gì thế?”

Hại họ cũng phải giặt!

Ở ngoài sân ồn ào, nhưng không ảnh hưởng gì đến Ôn Như Ý, tối qua cô quá mệt, ngủ một giấc rất sâu, nếu không phải lúc tỉnh dậy người đau đến nỗi hít ngược một hơi, có lẽ quên mất tối hôm qua họ đã làm gì.

Cô lại cử động một chút, cảm giác trên cơ thể giống như trong tiểu thuyết ngôn tình miêu tả nam nữ chính sau khi làm cái đó xong, chỉ một từ, đau! Hai từ, rất đau!

Người đàn ông này giống như chưa ăn gì vậy, hận không thể lấy số lần ăn cơm cả đời để dùng trên người cô trong một buổi tối, thật là tức mà!

“Em dậy rồi à? Muốn uống nước không?”

Cửa phòng truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông, Ôn Như Ý ngước mắt nhìn qua.

Chỉ thấy anh đứng chỗ cửa, ánh sáng rực rỡ trong phòng khẽ ánh lên khuôn mặt anh tuấn của anh, bộ đồ quân nhân trên người anh chỉnh tề ngay ngắn, nhìn trông hăng hái, tinh thần sảng khoái.

Ôn Như Ý nhớ lại một số cảnh tượng tối qua, không kìm được nghiến răng nói: “Muốn.”

Cô nói xong mới nhận thức được giọng nói của mình bị khàn, cô lại hung hãn trừng mắt nhìn người đàn ông: “Đều tại anh, em sắp không nói nổi rồi đây.”

Giọng nói không khàn chút nào, nũng nịu, nghe mà khiến người ta kích thích, Tần Trí Viễn cười nhẹ, thấy cô gần như không thể che mình bằng một chiếc chăn nhỏ, đôi vai mịn màng lại lộ ra làn da trắng như ngọc, lấm tấm những chấm đỏ tươi, chính là kiệt tác của anh đêm qua.

Yết hầu của anh cũng bất giác mà chuyển động, anh đi đến đưa nước cho cô: “Không sao, em uống chút nước trước đi, anh có hầm canh gà rồi, lát nữa em ăn nhiều chút, bồi bổ sức khỏe, làm ấm họng.”

Ôn Như ý nghe vậy sắc mặt hơi đỏ, tối qua mất quá nhiều sức lực, được anh nhắc nhở như vậy, cô thật sự đói, cô nhận lấy nước từ người đàn ông và uống cạn, sau đó dậy khỏi giường.

Nhưng vừa cử động, chân còn chưa chạm đất, suýt chút nữa đã ngã xuống, may mà Tần Trí Viễn nhanh chân nhanh tay, đỡ lấy cô.

Anh cười cười: “Thôi vậy, em cứ nằm trên giường đi, lát nữa anh mang cơm đến cho em.”

Ôn Như Ý lại không kìm được mắng anh: “Còn không phải tại anh sao, nếu anh tiết chế một chút thì bây giờ em có cần phải nằm trên giường không?”

Tần Trí Viễn rất chột dạ, sờ sờ mũi nói: “Thế ai bảo em giống như nước vậy, khiến anh càng làm càng hăng say.”

Lời này vừa dứt, Ôn Như Ý trực tiếp ném cái gối về phía anh: “Anh đúng là đồ lưu manh.”

Tần Trí Viễn bắt cái gối một cách dễ dàng, khóe môi cong lên cười nói: “Anh biết rồi, lát nữa ăn cơm xong tên lưu manh này bôi thuốc cho em, thuốc ở bộ đội rất tốt, chuyên trị trầy xước sưng đỏ, đảm bảo bôi lên là hết.”

Ôn Như Ý nghe thấy lời này, lại ném tiếp cái gối còn lại, kết quả người đàn ông đã chuồn trước một bước rồi.

Đến giờ cơm, Ôn Như Ý trực tiếp giải quyết bữa trưa trên giường, nhưng không thể không nhắc đến một chút, tay nghề nấu nướng của Tần Trí Viễn thật sự bình thường, đúng là anh chỉ biết nấu ăn, nếu như không phải nhờ mùi vị của nguyên liệu ngon sẵn có lẽ bữa cơm này cô ăn nuốt không nổi.

Sau khi ăn xong, Tần Trí Viễn cũng mang thuốc mỡ đến, ban đầu anh thật sự chỉ là muốn bôi thuốc cho Ôn Như Ý, dẫu sao cô cũng bị sưng thật, anh cũng biết thương hoa tiếc ngọc mà, nhưng càng bôi thuốc chuyện sau đó càng khó kiểm soát, cuối cùng hai người lại bắt đầu quấn vào nhau.

Có thể là cơ thể đã được nghỉ ngơi thời gian ngắn, hoặc là uy lực của thuốc mỡ thật sự không tồi, cho nên lần này cảm nhận của Ôn Như Ý tốt hơn tối hôm qua một chút, phản ứng của cô cũng nhiệt tình hơn.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »