Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10907 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 106
cũng xem như là như vậy

❊ ❊ ❊

Vừa nãy lúc ăn cơm, Ôn Như Ý có trò chuyện một lúc với các quân tẩu, bọn họ tổng cộng 5 quân tẩu, trong đó chỉ có 2 người có công việc, bộ đội trên đảo bọn họ tổng cộng khoảng sáu nghìn người, những quân tẩu không có công việc như bọn họ ít nhất cũng phải mấy chục người, nếu như thật sự phải xếp hàng, công việc của cô có lẽ hơi khó.

Hôm qua lúc cô ở nhà một mình, cũng cân nhắc suy nghĩ bản thân nên làm gì, so với việc đợi người khác đến sắp xếp cho cô, chi bằng tự cô đi thử, xem thử có chỗ nào khả thi không.

Cô đứng dậy, sau đó lấy lon đồ hộp đặt ở đầu giường mà lúc trước Hạ Chí Cương cho họ, đưa người đàn ông: “Chỗ chúng ta bên này không phải có rất nhiều hải sản sao, thế nếu như em làm một nhà máy nhỏ về đồ hộp ở bộ đội, sản xuất đồ hộp và hàng khô, anh cảm thấy có khả thi không?”

Tần Trí Viễn nhìn lon đồ hộp cô đưa anh, là đồ mà phó xưởng trưởng đồ hộp Hạ gì đó đưa cho họ ở chuyến tàu hỏa lần trước, đều là một vài đồ hộp hải sản.

Anh khẽ ngây người, ngay sau đó cười nói: “Sao đột nhiên em lại nghĩ đến việc mở nhà máy, là vì nhìn thấy cái này sao?”

Ôn Như Ý trực tiếp ngồi xuống: “Cũng xem như là như vậy, vẫn còn một nguyên nhân nữa chính là bây giờ công việc trong bộ đội thiếu thốn như vậy, nếu thật sự phải xếp hàng, không biết em phải xếp hàng đến khi nào nữa đấy, bộ đội không nghĩ cách, em tự tìm chút việc làm thôi, anh nói xem có khả thi không?”

Tần Trí Viễn nghĩ cũng phải, nếu thật sự phải xếp hàng quả thực không biết bọn họ phải đợi bao lâu, nhưng nếu lập một nhà máy, cũng không có dễ như thế: “Được thì đương nhiên là được, chỉ là anh cảm thấy bắt đầu thao tác sẽ không dễ dàng như thế.”

Ôn Như Ý khẽ nhướng mày: “Không phải bộ đội chúng ta cũng mở hai nhà máy nhỏ rồi sao, một cái là thực phẩm, một cái là trang phục, không phải ban đầu họ cũng lập nên rồi sao?”

Tần Trí Viễn nói: “Hai xưởng nhỏ này của chúng ta đều là tiêu thụ tại chỗ, đậu phụ đậu giá trong xưởng thực phẩm, những thứ đó bộ đội có thể tự tiêu thụ, xưởng trang phục do xã viên của công xã địa phương cùng nhau lập nên, sản lượng không nhiều, cũng đều là tự tiêu thụ, đồ hộp hải sản và hàng khô ở chỗ chúng ta mọi người đều ăn không hết, em làm ra những đồ này để tiêu thụ ở đâu?”

Ôn Như Ý lập tức quay đầu lấy một tờ báo ở đầu giường đưa cho anh, chỉ vào chỗ cô đã khoanh vùng trong đó, cười nói: “Anh xem thử nội dung trong đó là biết ngay.”

Tần Trí Viễn nhận lấy tờ báo mà cô đưa, nội dung mà cô khoanh vùng viết, do tình trạng thiếu rau xanh và nguyên tố vi lượng thường xuyên ở miền Bắc, Tây Nam và Tây Bắc Hoa Hạ, nhiều thanh niên tri thức và xã viên đều mắc bệnh quáng gà, đến tối không có cách nào hoạt động được, một số còn nghiêm trọng hơn là bị mù mắt, hiện tại họ đang mua số lượng lớn rong biển và một số hải sản ở các vùng ven biển, đặc biệt là khu vực Tây Bắc, một số tân binh bộ đội cũng sẽ xuất hiện tình trạng này.

Ôn Như Ý lại lấy tờ báo lật ra cho anh, sau đó chỉ cho anh xem nội dung khoanh tròn khác: “Điều kiện của họ bên kia khổ hơn chúng ta, lương thực rau xanh, cái gì cũng thiếu, không chỉ là bệnh quáng gà, mà còn những bệnh khác, gì mà xương khớp bị biến dạng, bệnh bướu cổ, trong đó đều có viết cả.”

Tần Trí Viễn lướt qua một lượt, trên đầu giường của họ không chỉ có một tờ báo, mà là một xấp, trên báo chỗ nào cũng có khoanh tròn, xem ra mấy ngày nay cô ở nhà cũng không rảnh rỗi: “Bên đó quả thực khó khăn, đặc biệt là Tây Bắc, hoàn cảnh địa lý rất là tệ, không trồng được gì cả.”

Ôn Như Ý tiếp lời anh: “Chúng ta bên này mặc dù điều kiện bây giờ cũng chẳng ra sao, nhưng dù thế nào cũng khá hơn chỗ họ nhiều, hải sản, rong biển vô tư, nếu như chúng ta có thể hợp tác với bộ đội khác hoặc là Tây Bắc bên kia, có phải sẽ có lợi cho chúng ta, mà cũng có thể giải quyết được vấn đề của họ không?”

Tần Trí Viễn xem xong số giấy báo này, ngước mắt lên nhìn cô: “Cho nên em muốn mở nhà máy nhỏ là sẽ hợp tác với bộ đội bên kia trước?”

Ôn Như Ý thấy anh nhanh như vậy đã hiểu được ý của mình, cô cười mỉm gật đầu: “Phải đấy, lãnh đạo bộ đội chúng ta sẽ ra mặt đàm phán với bộ đội bên kia, cung ứng cho họ một số hàng khô, đồ hộp, giải quyết vấn đề của họ, hoặc có thể chúng ta hợp tác với một vài nhà máy lớn để họ đặt một số mặt hàng làm phúc lợi cho công nhân viên, lấy trước một số đơn hàng.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »