Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10926 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 156
run

❊ ❊ ❊

Bao Trung Hoa đã làm cha của hai đứa con, có lẽ biết anh như vậy là như thế nào, cười cười nhìn Triệu Tú Hoa và nói: “Tôi biết, đây là do cậu ấy căng thẳng quá nên mới như vậy.”

Nói xong, Bao Trung Hoa quay đầu lại trực tiếp đập một cái vào lưng của Tần Trí Viễn, cơ thể Tần Trí Viễn thẳng lên, như có ma lực, thân thể lập tức ngừng run rẩy.

Bầu không khí yên lặng một lát, Tần Trí Viễn hít sâu một hơi, cử động hai vai, nhìn Bao Trung Hoa, thắc mắc hỏi: “Anh đúng là có kỹ năng à? Anh đánh như vậy đột nhiên tôi không run nữa, tình huống gì vậy, lúc trước anh cũng từng như thế?”

Bao Trung Hoa không muốn nói với anh rằng lúc trước mình cũng như thế, nếu để anh biết được, chắc chắn sẽ bị cười chê: “Làm gì có chuyện đó, xem làm cậu sợ kìa, lên chiến trường cũng chưa từng căng thẳng như vậy?”

Tần Trí Viễn muốn nói không muốn, nhưng nghĩ lại cảm thấy không có cách nào phản bác, bởi vì anh thực sự là có căng thẳng, phải biết là đứa bé này vốn dĩ nửa tháng sau mới ra đời, nhưng không ngờ hôm nay Ôn Như Ý đã vỡ ối rồi, đột ngột như vậy làm vỡ mất bức tường tâm lý của anh, anh chưa kịp phản ứng lại được.

Kim Quế Hoa ở bên cạnh tức giận nói: “Cái này có gì đáng cười đâu, Tiểu Tần là lo lắng cho Như Ý, lo cho đứa bé, làm gì giống anh, lúc trước em ở trong sinh con, anh ở bên ngoài giống như vợ người khác sinh con vậy, không quan tâm em chút nào.”

Bao Trung Hoa nghẹn họng, không phải như vậy mà, lần đầu tiên anh làm cha, lúc đó cũng căng thẳng đến run người, chỉ là lúc nãy ngại nói ra mà thôi: “Ai nói vậy, anh cũng rất căng thẳng đó được không?”

Kim Quế Hoa nghiến răng: “Thế Tiểu Tần người ta run, sao anh không run, còn không phải vì anh không thương xót mẹ con em.”

Bao Trung Hoa: ...

Thôi vậy, không giải thích nữa, trong logic của phụ nữ nhất định giải thích chính là che giấu!

Tần Trí Viễn nhìn dáng vẻ cam chịu của anh ấy mà bật cười lên, sau đó nhìn anh ấy với một ánh mắt vô cùng khiêu khích: “Nghe thấy chưa, sau này anh phải học tập tôi, tốt với vợ một chút.”

Bao Trung Hoa tức đến nghiến răng: “Bớt đắc ý, bây giờ cậu không làm gì thì đi làm thủ tục nhập viện đi.”

Lúc này Tần Trí Viễn mới nhớ ra, vừa nãy bác sĩ gọi đi làm thủ tục nhập viện, anh rất nhanh rời khỏi phòng sinh, đợi sau khi anh làm thủ tục nhập viện xong, vốn dĩ anh muốn gọi điện thoại cho Khương Nguyệt Anh, nhưng bây giờ đã mười giờ tối, có lẽ bên đó cũng ngủ, đứa bé vẫn chưa ra, nếu như nói với bà ấy cũng chỉ là thêm lo lắng mà thôi.

Cho nên anh quay đầu trở về phòng sinh, vừa đến thì bác sĩ trong phòng chờ sinh và y tá bước ra, anh vội vàng tiến tới hỏi: “Sao rồi, vợ tôi sinh chưa?”

Bác sĩ nghe vậy không kìm được cười, nói: “Đâu phải đi vệ sinh, làm gì nhanh như vậy, bây giờ bụng cô ấy không đau, tử cung vẫn chưa mở.”

Triệu Tú Hoa nghe vậy nhíu mày: “Thế không phải sẽ còn đợi rất lâu sao?”

Bác sĩ khẽ gật đầu: “Nếu như một ngày mà tử cung cô ấy vẫn không mở thì phải tiêm ít thuốc giục sanh, vừa nãy tôi đã nói những điều cần lưu ý với sản phụ, bây giờ bên trong không có ai, mọi người có thể vào thăm, đừng ở quá lâu là được.”

Nghe thấy lời này, ngoại trừ Bao Trung Hoa, ba người còn lại đều vào phòng chờ sinh, trong phòng bệnh ba người đúng là chỉ có một mình Ôn Như Ý, Triệu Tú Hoa nhìn cô hỏi: “Bây giờ con không cảm thấy đau chút nào sao?”

Ôn Như Ý gật đầu, cô cũng không biết rốt cuộc là như thế nào, sau khi vỡ ối, vừa nãy lúc ở nhà thì vẫn có hơi đau, kết quả đến bệnh viện thì không đau nữa, thật là thần kỳ: “Có phải đứa bé không vội ra ngoài nữa không?”

Tần Trí Viễn ngạc nhiên: “Đã vỡ ối rồi nó còn không dám ra?”

Ôn Như Ý nhíu mày: “Vậy sao em không đau?”

Đợi lát nữa tử cung cô mở bụng chắc chắn sẽ đau, nhưng cụ thể đau như thế nào thì mỗi người đều không giống nhau, Kim Quế Hoa cũng không kìm được nói cho cô biết tình hình thực tế: “Đứa bé có vội hay không, chúng ta không biết, dù sao thì bây giờ em nhân lúc không đau, chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt là được.”

Ôn Như Ý gật đầu, dù sao bây giờ cô đã đến bệnh viện, cũng không có tình huống ngoài ý muốn gì, bèn bảo Kim Quế Hoa hai người họ về trước, Tần Trí Viễn cũng nhìn Triệu Tú Hoa, bảo bà về cùng với hai vợ chồng Bao Trung Hoa để nghỉ ngơi.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »