Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10897 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 121
ba tiếng

❊ ❊ ❊

Tần Trí Viễn muốn từ chối, nhưng Ôn Như Ý lại cười cười, trực tiếp đồng ý: “Được, lát nữa chúng tôi cất đồ đạc xong sẽ đến ngay.”

Tần Trí Viễn: ...

Anh biết bữa cơm tối nay chắc chắn không dưới 3 tiếng đồng hồ.

Được thôi, anh nhịn thêm 3 tiếng vậy!

Hai người cất đồ đạc xong, Tần Trí Viễn tắm rửa sơ qua và thay đồ, sau đó mới sang nhà kế bên.

Lần này khách đến nhà họ Bao cũng đều là người của đoàn ba, chủ yếu là vì trong đợt tuyển dụng lần này, Kim Quế Hoa được nhận vào làm cho nên vui mừng, muốn mời mọi người ăn bữa cơm.

Giang Vĩnh Quân biết Tần Trí Viễn lần này bị thương, đặc biệt hỏi thăm anh nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng, bày tỏ sự cảm ơn đặc biệt đối với Ôn Như Ý vì lần này có thể kéo được sự đầu tư từ nhà máy Phúc Nhân.

Bộ đội vốn dĩ đã nghèo, phải biết là nếu như họ tự xây dựng nhà máy, thứ nhất chưa nói đến đầu tư thiết bị, còn phải tự đi xử lý vấn đề tiêu thụ, thêm nữa là trả tiền lương cho một lượng lớn công nhân, nghĩ thôi đã đau đầu.

Kim Quế Hoa rất phấn khởi, nâng rượu lên cụng ly với mọi người: “Lần này Như Ý đúng là đã làm cho quân tẩu bọn chị nở mặt nở mày, phó đoàn trưởng Tần, cậu cưới được cô vợ này thật là tốt, quân tẩu bọn tôi đều biết ơn cậu đấy.”

Chương Quốc Hiền cũng gật đầu, nhìn Tần Trí Viễn, giơ ngón tay cái lên: “Những cái khác không nói, cậu đúng là biết chọn vợ.”

Tần Trí Viễn đương nhiên biết vợ mình tốt mà, thế họ có thể ăn bữa cơm này xong sớm một chút được không? Anh đang gấp đấy.

Nhưng hiển nhiên, mọi chuyện không hề như ý anh, trên bàn ăn mọi người càng ăn càng phấn khởi, trò chuyện cũng càng ngày càng rộng, từ chuyện phân xưởng đến chuyện gia đình rồi chuyện con cái, còn hỏi hai người họ định khi nào có con.

Tần Trí Viễn nghe mà sắp thổ huyết, hai người họ còn chưa động phòng nữa đấy, con cái ở đâu ra, anh chỉ vội nói: “Sắp rồi, đợi ăn cơm xong bọn tôi lập tức suy nghĩ.”

Ôn Như Ý nghe đến đây liền biết người đàn ông này đã bồn chồn rạo rực, sắc mặt cô hơi đỏ: “Chuyện này bọn tôi đều thuận theo tự nhiên.”

Mọi người cũng chỉ là trò chuyện vậy thôi, cũng không có ý giục họ sinh con, bữa cơm này bắt đầu từ lúc 6 giờ hơn đến 9 giờ tối, cuối cùng lúc Tần Trí Viễn lên tiếng nói muốn về thì mới kết thúc.

Trước khi đi, Bao Trung Hoa cũng không biết lấy từ đâu ra một túi đồ rồi đưa cho anh: “Đây là lúc trước tôi bị thương chị dâu cậu đến bệnh viện mua về cho tôi bồi bổ sức khỏe, cậu cầm về nấu canh uống.”

Tần Trí Viễn đương nhiên là nhận lấy, cuối cùng, anh lại nhìn Chương Quốc Hiền hỏi: “Chính ủy, lúc trước ông nói với tôi rằng đợi tôi quay về sẽ cho tôi nghỉ phép hai ngày đúng không?”

Chương Quốc Hiền nghĩ một hồi, cũng không nhớ mình có từng nói như thế không: “Tôi có nói vậy sao?”

Tần Trí Viễn vừa nghe ông không muốn thừa nhận, cau mày trực tiếp kháng nghị: “Có nói, ông nói ra biển về sẽ cho tôi nghỉ ngơi hai ngày, bây giờ tôi bị thương, ông không thể nuốt lời chứ.”

Chương Quốc Hiền nghe vậy cũng không kìm được bật cười, thằng nhóc này, lúc trước bị trúng đạn s.ú.n.g cũng không mở lời xin nghỉ phép, bây giờ chẳng qua chỉ là khâu vài mũi kim thôi mà đã chủ động lên ti, ai không biết còn tưởng anh bị thương gì nghiêm trọng đấy, nhưng mà cuối cùng ông ấy vẫn phê duyệt cho anh nghỉ, dù sao thì người ta cũng thật sự bị thương rồi.

Kết thúc bữa cơm tối bên này, hai vợ chồng họ về nhà, Tần Trí Viễn vừa nãy đã tắm rửa, lúc này anh đun nước nóng cho Ôn Như Ý xong lại đi giặt quần áo của mình, đợi anh giặt xong Ôn Như Ý cũng tắm ra.

Ôn Như Ý tưởng anh vẫn chưa giặt đồ, bèn nói: “Anh lấy quần áo ra trước đi, lát nữa em giặt chung luôn.”

Bây giờ toàn thân Tần Trí Viễn đang nóng rang, ngửi mùi hương nhẹ nhàng trên người cô, nhìn đôi chân trắng trẻo của cô, anh làm gì còn tâm tư để cô đi giặt quần áo, anh lập tức đưa tay ra kéo cô lại.

Ôn Như Ý giật mình hét lên một tiếng, cả cơ thể được người đàn ông bên lên không trung và đặt xuống giường: “Anh làm gì thế!”

“Lo quần áo cái gì, bây giờ em lo anh trước đi.” Người đàn ông thở gấp, nhỏ tiếng lẩm bẩm bên tai cô.

Ôn Như Ý bị anh ôm chặt ở dưới, cảm nhận được thân thể rắn chắc của anh, nhìn gân xanh nổi trên trán anh, đôi mắt cười đỏ ngầu, lộ ra vẻ nguy hiểm khó tả.

Cô biết bản thân lần này muốn quản cũng quản không được, chỉ tức mà la lên: “Gấp cái gì mà gấp, cẩn thận vết thương của anh!”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »