Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10949 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 125
so

❊ ❊ ❊

Tần Trí Viễn không thể nhìn anh ấy cười dung tục như vậy được: “Cậu dùng cỡ bao nhiêu?”

Bác sĩ ngay lập tức nói: “Cỡ L.”

Tần Trí Viễn chậc một tiếng, bật cười nói: “Thật là tiếc, tôi là XXL, của cậu nhỏ quá, tôi dùng không được!”

Bác sĩ nghe vậy tức đến đen mặt: “Cái gì?? Anh đang nói tôi nhỏ? Có gan thì bây giờ chúng ta cởi quần ra so thử.”

Tần Trí Viễn còn lâu mới ấu trĩ như thế: “Không cởi quần ông đây cũng to hơn cậu.”

Nói xong, anh vội vàng rời đi, chỉ để lại bác sĩ đang chửi rủa ở đằng sau.

Trong tay không còn hàng dự trữ nữa, sau khi về đến nhà, Tần Trí Viễn từ bỏ suy nghĩ hôm nay làm nốt hai cái bao cuối cùng, Ôn Như Ý vốn dĩ đã nghĩ sẵn cách để từ chối anh, kết quả anh về đến nhà cũng không quấn lấy cô, chỉ ở nhà dọn dẹp vệ sinh, còn sửa tường nhà lại.

Mặc dù cô cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng lười hỏi, hiếm khi cô thanh tịnh, chỉnh lý và viết suy nghĩ của cô thành bản thảo, đến tối, cuối cùng cũng làm xong.

Ngày hôm sau nhà máy mới chính thức khởi công, bộ đội cũng rất nể mặt, phối hợp với Phúc Nhân treo hồng hoa làm nghi thức, lại đốt pháo và phát biểu, làm náo nhiệt như kết hôn vậy.

Sau khi nghi lễ kết thúc thì chính thức khởi công, lần này ngoại trừ đơn hàng của Phúc Nhân ra, bộ đội cũng lấy được một lô hàng hải sản khô từ bộ đội anh em khác, bây giờ gấp nhất là đơn hàng này, cho nên sau khi khởi công, nhà máy ưu tiên sắp xếp sấy khô lô hàng này trước.

Trong xưởng, mặc dù các công nhân đều là lính mới, nhưng ai nấy cũng đều bận tối mày tối mặt, ai cần lựa hàng thì lựa hàng, ai cần rửa hàng thì rửa hàng, ai cần cắt hàng thì cắt hàng, những chiếc thùng gỗ và khung cá được sắp xếp ngay ngắn. Nhìn vào bên trong, có một số máy móc được sắp xếp theo thứ tự quy trình, chúng đang phát ra những âm thanh ầm ầm, trông giống như một dây chuyền sản xuất rất thành thạo.

Ôn Như Ý không cần làm công việc tay chân, cô chỉ phụ trách giám sát tình hình làm việc của công nhân, trừ đi những người đánh bắt cá bên ngoài, hơn nửa công nhân ở đây đều là nữ, còn đều là quân tẩu ở khu ký túc xá gia đình, mọi người đều quen biết nhau, nhìn thấy cô đến giám sát cũng cười cười chào cô.

Sau đó bộ phận hậu cần thống nhất mở một cuộc họp, trong cuộc họp mọi người đều tự giới thiệu bản thân, những nhân viên quản lý này một nửa là người của Phúc Nhân đến, nửa còn lại chính là nhân viên quản lý của bộ đội vừa mới chọn ra.

Sau khi họp xong, cuối cùng Ôn Như Ý cũng có cơ hội tìm Phùng Ngọc Phân, nộp báo cáo của cô cho cô ấy.

Phùng Ngọc Phân đang nói chuyện với xưởng trưởng mới nhậm chức Trần Kim, nhìn thấy Ôn Như Ý đi đến, cô ấy dừng lại, vốn dĩ cô ấy cũng không có quá nhiều hi vọng đối với Ôn Như Ý, dẫu sao lúc trước cô cũng chưa thật sự tiếp xúc với những thứ đồ trong phương diện này, nhưng sau khi xem xong, cô ấy cảm thấy hình như bản thân có hơi đánh giá thấp nữ đồng chí này rồi.

Trong bản thảo mà Ôn Như Ý đưa, nhắc đến thực phẩm đồ biển có rất nhiều loại, có sản phẩm đông lạnh, thực phẩm rong biển, thực phẩm hải sản đóng hộp, chế phẩm sinh vật biển, thủy sản khô và ngâm chua, gia vị hải sản. Cô kiến nghị phân xưởng sau này cũng có thể sản xuất theo các loại này, đặc biệt là loại đóng hộp, như thế cũng sẽ mang đến cho người tiêu dùng nhiều sự lựa chọn hơn, đến lúc đó sẽ xem lại nào bán chạy rồi mới tập trung vào sản phẩm đó.

Ngoài ra cô nhắc đến đồ hộp trái cây cũng có rất nhiều loại, nào là sơn tra, xoài, lê, đào, dứa, quýt, còn đề xuất ngoại trừ làm đồ hộp ra, họ còn có thể làm một ít trái cây sấy khô, thậm chí còn đề xuất làm cháo bát bảo.

Những đề xuất này không giống như là một người lính mới đề xuất ra, giống như là công nhân lâu năm của Phúc Nhân bọn họ, sau khi Phùng Ngọc Phân xem xong, cười hỏi cô: “Đây đều là một mình cô làm sao?”

Ôn Như Ý gật đầu, nếu như cô ở công ty học lâu thêm chút nữa, có thể cô sẽ viết nhiều hơn, nhưng những điều này bây giờ chắc cũng đủ dùng rồi: “Phải, những gì tôi có thể nghĩ ra được đều ghi ra hết rồi.”

Trần Kim khẽ nhíu mày: “Những loại phía trước cô nói, chúng tôi đều hiểu, nhưng cháo bát bảo mà cô nói có phải là cháo lạp bát mà tôi nghĩ tới không?”

Ôn Như Ý gật đầu: “Chính là cái mà anh nghĩ đến.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »