Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10934 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 147
lo lắng

❊ ❊ ❊

Đêm hôm nay mọi người đều không ngủ ngon, sáng sớm hôm sau ai cũng dậy đúng giờ, sau khi ăn sáng xong, Ôn Như Ý cũng thu dọn một lượt, sau đó cùng mọi người xuất phát đến Hội chợ.

Hội chợ Canton cách khách sạn một khoảng cách hơi xa, sau khi xuống lầu Ôn Như Ý mới phát hiện, thành phố lớn quả nhiên là thành phố lớn, mặc dù không có cách nào so với Dương Thành ở đời sau, nhưng môi trường như thế này tốt hơn nhiều so với Giang Thành bọn họ, dòng người ồn ào tấp nập, những tòa nhà cao tầng, những con đường xi măng bằng phẳng, những bụi cây xanh tươi hai bên đường, đâu đâu cũng tượng trưng cho sự thịnh vượng phồn hoa.

Nhóm người đi bộ khoảng mười phút thì đến địa điểm, tòa nhà cao bốn tầng, rất mới, có dòng chữ màu trắng “Hội chợ Xuất nhập khẩu Hoa Hạ” trên nền đỏ rực rỡ, lúc này đã 8 giờ, bốn phương tám hướng đều có người đi về phía bên này, một khung cảnh ồn ào náo nhiệt.

Rất nhanh họ bước vào hội trường, người bên trong còn nhiều hơn người bên ngoài, đủ kiểu người, nói nhiều ngôn ngữ khác nhau, vị trí triển lãm đa dạng, đâu đâu cũng là hình ảnh con người bận rộn.

Ôn Như Ý cùng với Phùng Ngọc Phân bọn họ cũng nhanh chóng tìm đến khu triển lãm của mình, ở đây đã có công hữu khác tới trước, sản phẩm mà họ mang đến cơ bản đã trưng bày ra, không cần Ôn Như Ý động tay, đợi họ làm xong, triển lãm bên cạnh cũng lần lượt có người đến.

Các khu triển lãm đã được phân chia theo đoàn giao dịch, khu triển lãm của họ bên này đều thuộc về đoàn giao dịch thực phẩm, mặc dù đồ đạc trưng bày không giống nhau, nhưng ít nhiều cũng có chút cạnh tranh với nhau.

Hôm nay Ôn Như Ý mặc một chiếc áo sơ mi sợi tổng hợp, bên dưới là một chiếc quần màu đen rất có cảm giác thanh lịch, đi giày màu trắng, tổng thể nhìn trông rất có khí chất của tinh anh, đứng trên bục triển lãm đó, đúng là một khung cảnh tuyệt đẹp.

Lúc này gian hàng cũng không có thương khách gì, người của công xưởng gian hàng kế bên nhìn thấy hôm nay họ đổi người mới đến, bèn lại bắt chuyện với Ôn Như Ý: “Cô cũng đến từ thành phố Thanh à? Sao hôm qua không nhìn thấy cô?”

Ôn Như Ý khẽ cười, nói: “Chúng tôi chia đợt đến.”

Người đó cười một tiếng: “Thế lần này các cô đến cũng khá nhiều người, chắc chắn có thể lấy được rất nhiều đơn hàng nhỉ, không giống bọn tôi, hôm qua không lấy được bao nhiêu đơn hàng, còn chưa đủ 20 vạn.”

Ôn Như Ý cũng không biết đồng chí này là cố tình chọc tức người ta hay là nhanh mồm nhanh miệng, vậy mà nói ra những lời như thế này trước mặt cô, sao cô nghe mà cảm thấy hơi khó chịu.

Cô bèn cười một tiếng, nói: “Phải đấy, thế thì quả thực hơi ít, vậy hôm nay các người phải nỗ lực hơn.”

Lời của cô vừa dứt, Phùng Ngọc Phân ở đằng sau lập tức kéo nhẹ cô một cái: “Có người đến rồi.”

Ôn Như Ý quay đầu, nhìn thấy một dòng người đi về phía gian hàng của họ, bọn họ có tóc vàng mắt xanh, thân hình cao ráo, nhìn trông có vẻ là người châu Âu, có nam có nữ, tầm khoảng 10 người, có lẽ là một đoàn thể.

Đây hơn một nửa là khách hàng lớn đấy, cô lập tức đi lại, cười chào hỏi: “Morning,Sir and Madam,welcome to our booth,I am Lucky,may I help you?”

(Chào buổi sáng, chào mừng đã đến gian hàng của chúng tôi, tôi là Lucky, tôi có thể giúp gì cho bạn?)

(Chúng tôi đang tìm một vài sản phẩm cá đóng hộp, bạn có thể giới thiệu về sản phẩm của mình cho chúng tôi biết được không?)

Ôn Như Ý cười nhẹ: “Of course, Our factory produces over twenty types of canned goods in total, come in please, I can show you around.”

(Đương nhiên rồi, nhà máy chúng tôi sản xuất được tất cả hai mươi loại đồ hộp, mời quý vị đi qua bên này, tôi sẽ giới thiệu cho quý vị.)

Nói xong, cô vội vàng quay đầu lại nhìn Phùng Ngọc Phân và nói: “Mau lấy tài liệu sản phẩm mà lúc trước chúng ta chuẩn bị lại đây, bày lên bàn, lấy sổ ghi chép, rót trà.”

Phùng Ngọc Phân không dám chậm trễ, lập tức cầm tài liệu qua, dùng chút tiếng Anh ít ỏi của mình để chào hỏi và đưa tài liệu cho nhóm người đó, sau đó lại gọi những người khác đi rót trà, lúc cô ấy rót trà, nhìn thấy Ôn Như Ý dẫn mấy người kia đứng ở đó, trong tay cầm đồ hộp và giới thiệu với họ.

Cô nói quá lưu loát, lượng từ vựng của Phùng Ngọc Phân cũng không đủ, không nghe được rốt cuộc cô đang nói những gì, chỉ biết đám người bọn họ đứng ở đó nói tiếng Anh huyên thuyên, hình như nói đến giá cả rồi thì phải.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »