Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10951 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 138
anh phải biểu hiện tốt một chút

❊ ❊ ❊

Bên trong doanh trại bộ đội họ không được vào, những nơi xung quanh doanh trại có thể đi được cũng không rộng, chỉ một buổi sáng Ôn Như Ý đã dẫn Ôn Vệ Quốc và Triệu Tú Hoa đi dạo hết, buổi chiều Tần Trí Viễn cũng đi theo ba người, họ cùng nhau ra biển, nhặt một số hải sản, thu hoạch cũng kha khá.

Kỳ nghỉ của Ôn Vệ Quốc không dài, ông đã tốn một ít thời gian về Giang Thành một chuyến, vài ngày nữa là ông phải trở lại nông trường, cho nên Ôn Như Ý cũng không đợi đến ngày khám thai nữa, nhân lúc hai người còn ở đây, ngày hôm sau cô trực tiếp đến bệnh viện làm kiểm tra.

Giống như những gì họ nghĩ, hiện thực chính là hiện thực, không giống như kịch bản trong tiểu thuyết, Ôn Như Ý chỉ mang thai đơn, phôi thai tim thai gì đấy đều rất khỏe mạnh, bác sĩ còn tính cho cô dự sinh vào tháng 9.

Tần Trí Viễn thở phào nhẹ nhõm, nếu như thật sự sinh đôi, cuộc sống sau này của anh thảm rồi, có hai tiểu quỷ tranh giành vợ với anh, địa vị của anh trong nhà nhất định sẽ xuống dốc không phanh.

Ôn Vệ Quốc và Triệu Tú Hoa cũng thở phào một hơi, chỉ cần đứa bé khỏe mạnh bình an, thế nào cũng được, cuối cùng Ôn Vệ Quốc cũng có thể yên tâm trở về nông trường.

Lúc tiễn Ôn Vệ Quốc đi, Triệu Tú Hoa có chút không nỡ, bà vừa thu dọn cho ông vừa nói: “Anh phải biểu hiện tốt một chút, tranh thủ được sửa án xử sai sớm, sau này không cần phải về bên kia nữa.”

Cho dù lúc trước họ đã công khai cắt đứt quan hệ, nhưng thật ra trong lòng mỗi người đều có đối phương, Ôn Như Ý đều nhìn ra cả, hơn nữa cô biết Ôn Vệ Quốc muốn được sửa án xử sai cũng phải đợi đến năm 1976, nhưng không phải tất cả mọi người đều may mắn như vậy, có thể được sửa án xử sai trong hai năm sau 1976, có vài người thậm chí nhiều năm vẫn không được sửa án xử sai.

Cô muốn nói lời gì đó an ủi, Tần Trí Viễn đã trực tiếp nói: “Mẹ, mẹ không cần quá lo lắng, lúc trước con đã hỏi qua nông trường rồi, mấy năm nay cha biểu hiện rất tốt, nói không chừng rất nhanh có thể được sửa án xử sai đấy.”

Mấy năm nay Triệu Tú Hoa cũng luôn quan tâm đến chuyện sửa lại án xử sai, cũng không biết có bao nhiêu người được sửa lại án sau năm 1973, nhưng đối với bọn họ mà nói, sửa lại án có thể tương đối khó khăn, chẳng qua ai cũng muốn được nghe lời hay ý đẹp, bà cười nói: “Mong được như lời con nói, cha mẹ cũng hi vọng có thể sớm ngày được sửa lại án xử sai.”

Lúc trước Ôn Vệ Quốc giây phút nào cũng muốn được sửa án xử sai, nhưng những năm nay ông đã quen với cuộc sống ở nông trường, quen với việc giao thiệp với người trong nông trường, dù sao cuộc sống có tệ hơn nữa cũng sẽ không tệ đi đâu được: “Được rồi, cha cũng đã quen cả rồi, bên đó cũng rất tốt, còn quen biết được rất nhiều người, sau này như thế nào cứ thuận theo tự nhiên thôi, mọi người không cần lo lắng cho cha.”

Chủ đề này có hơi nặng nề, mọi người đều rất tự giác không nói tiếp nữa, Ôn Vệ Quốc rất nhanh cũng đã thu dọn xong đồ đạc, Tần Trí Viễn đưa ông đến cảng khẩu, đợi ông vừa đi, Kim Quế Hoa ở sân nhà bên kia cũng xuất hiện, tò mò hỏi: “Đồng chí Ôn Vệ Quốc không ở lại đón Tết sao?”

Ôn Như Ý cười nói: “Ông ấy không xin nghỉ lâu được như thế.”

Kim Quế Hoa nhìn Triệu Tú Hoa: “Thế thím không đi nữa nhỉ? Dù sao cũng sắp tới Tết, cũng không còn bao nhiêu ngày nữa, hơn nữa đồng chí Tiểu Ôn có thai, cũng phải có một người chăm sóc.”

Ôn Như Ý cũng nhìn bà, chớp chớp mắt.

Trước khi Triệu Tú Hoa đến cũng không dự định ở lại lâu, nhưng mấy ngày hôm nay ở đây, bà phát hiện cuộc sống của hai con khá là eo hẹp, Tần Trí Viễn ói rất dữ dội, không vào phòng bếp được, Ôn Như Ý tan làm về còn phải mang bụng bầu làm việc nhà, nếu không chỉ có thể ăn cơm ở nhà ăn, bây giờ đứa bé cần dinh dưỡng, một bà bầu sao có thể ăn cơm nhà ăn được chứ, cho nên bà quyết định chưa về sớm.

Sau khi tiễn cha vợ đi, Tần Trí Viễn còn tưởng rằng mình có thể ngủ chung giường với vợ, nhưng hai ngày nay, mẹ vợ dường như không có ý định muốn chuyển về phòng phụ, ngày hôm nay sau khi tan làm, anh đi đón Ôn Như Ý, nhắc lại với cô về chuyện này.

Ôn Như Ý mím mím môi: “Thế anh bảo em nói như thế nào đây, không lẽ nói anh muốn ngủ với em à?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »