Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10922 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 120
anh là bác sĩ hay anh ấy là bác sĩ

❊ ❊ ❊

Từ Thiệu Phong vẫn chưa đáp đã nghe thấy có người gọi tên của Ôn Như Ý, Ôn Như Ý quay đầu lại nhìn, thấy Tần Trí Viễn cùng với một bác sĩ mặc áo blouse trắng từ hành lang đi về phía bên này, một tay anh truyền nước, trên mặt có hai vết trầy xước, trên người mặc chiếc áo ba lỗ, chỗ vùng bụng của chiếc áo còn nhuộm không ít máu, mặc dù nhìn trông không nghiêm trọng, nhưng đầu tóc của anh hơi rối, cằm cũng mọc không ít râu, da mặt cũng đen hơn, nhìn trông giống như một thổ phỉ gặp nạn vậy.

Ôn Như Ý vội vàng đi lại, quan sát anh một hồi rồi vội hỏi: “Anh, anh không sao chứ?”

Tần Trí Viễn vẫn chưa đáp lại, bác sĩ đã cười nói: “Yên tâm đi, không có gì nghiêm trọng đâu, mấy ngày nay tạm thời đừng hoạt động mạnh là được, cẩn thận bung chỉ vết khâu.”

Tần Trí Viễn nghe bác sĩ nói không được hoạt động mạnh trong lòng khó chịu, tối anh còn phải động phòng nữa đấy, sao mà có thể không hoạt động mạnh được: “Chỉ chút thương nhỏ này mà cậu cũng kinh hồn bạt vía, vừa khâu lại vừa truyền thuốc tiêu viêm, tôi cũng đâu phải bằng bùn.”

Anh nói xong lời này, Ôn Như Ý hung hãn liếc anh một cái: “Anh là bác sĩ hay anh ấy là bác sĩ?”

Tần Trí Viễn nhìn ánh mắt của cô sắc bén như d.a.o vậy, anh lập tức nín thở, đổi giọng: “Được, anh biết rồi!”

Bác sĩ nhìn người đàn ông mới một giây trước còn cà lơ cà phất, bây giờ trực tiếp bị thu phục rất ngoan ngoãn, bác sĩ lập tức bật cười, xem ra kết hôn thật sự có thể thay đổi con người ta, lúc trước từng là một người kiêu ngạo cỡ nào, bây giờ ở trước mặt vợ lại trở thành chú chó nhỏ nghe lời, chà chà chà, thật sự khiến người ta không thể nhìn tiếp được nữa: “Được, thế lát nữa truyền xong bình nước này là anh có thể về rồi.”

Bác sĩ vừa đi, Ôn Như Ý trực tiếp kéo Tần Trí Viễn lại ngồi xuống ghế ở hành lang, quan sát anh: “Không phải anh nói chắc chắn sẽ an toàn sao, sao lại bị thương rồi?”

Ban đầu quả thực rất an toàn, chỉ là lúc quay về có nổi gió bão, tàu bảo vệ lại là kiểu tàu cũ Xô Viết từ những năm 1960, vấn đề khá là nhiều, bão vừa ập tới, bảng hiệu bằng sắt trên đó bắt đầu rơi xuống, sau đó đập trúng anh, trên tàu vốn dĩ có nhân viên y tế, đã xử lý vết thương cho anh, chỉ là bảng hiệu đã bị gỉ sắt, họ không yên tâm cho nên sau khi về đảo lại đến bệnh viện xử lý lại.

Nhưng mà anh cũng không định nói những điều này, chỉ cười nói: “Chỉ là sự cố nhỏ mà thôi, là họ cứ muốn kéo anh đến bệnh viện cho bằng được.”

Ôn Như Ý hít sâu một hơi: “Thế không còn bị thương chỗ nào khác chứ?”

Tần Trí Viễn ừm một tiếng, nghĩ ra điều gì đó, rất nhanh ghé sát lại cô và nói nhỏ: “Cậu em của anh không bị thương, tối nay nhất định có thể dùng.”

Tự dưng lại nghe thấy lời này, Ôn Như Ý kinh ngạc trực tiếp sặc ho, cô nhìn trái phải một cái, may mà bên cạnh không có ai, ctrừng mắt nhìn người đàn ông: “Anh đừng đắc ý, vừa nãy bác sĩ nói như thế nào anh quên rồi sao?”

Vết thương nhỏ này, Tần Trí Viễn còn lâu mới nghe lời bác sĩ, tối nay bất luận như thế nào, ai cũng không được cản trở anh!

Đương nhiên, bây giờ anh sẽ không ở đây cãi nhau với vợ đâu, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Anh biết.”

Chỉ truyền một bình nước, thời gian không cần quá lâu, hai người rất nhanh từ bệnh viện quân đội quay về khu ký túc xá gia đình, trước khi đi, Tần Trí Viễn lại lấy trong cái hộp nhỏ ở bệnh viện vài đồ dùng vệ sinh.

Lúc họ về đến khu ký túc xá gia đình là đã hơn 6 giờ, Bao Trung Hoa nhìn thấy họ về, bèn hỏi Tần Trí Viễn: “Hôm nay uống một ly không, tôi gọi các chính ủy đến uống cùng?”

Tần Trí Viễn giật mình, vội vàng nói: “Đừng, tôi bị thương, không thể uống rượu, tối nay tôi phải nghỉ ngơi đàng hoàng mới được.”

Nói xong, anh bổ sung thêm: “Không đúng, có lẽ là mấy ngày nay tôi đều phải nghỉ ngơi đàng hoàng, mấy người gần đây không có việc gì thì đừng làm phiền tôi ha!”

Bao Trung Hoa nghe giọng nói anh tràn đầy năng lượng, đi đứng mạnh mẽ, không nhìn ra được là đang bị thương: “Cậu bị thương sao? Không nhìn ra đấy?”

Tần Trí Viễn gật đầu: “Phần bụng khâu mấy mũi kim.”

Bao Trung Hoa nhíu mày: “Tôi đã gọi chính ủy rồi, hai người lát nữa cũng đến ăn chung đi, cậu không uống rượu là được, chị dâu cậu làm gà, ăn chút canh gà tốt cho vết thương.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »