Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10930 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 172
chuyện này không gấp

❊ ❊ ❊

Ôn Vệ Quốc hiểu ý của mọi người nói, nhưng không có công việc nào mà cực khổ hơn ở nông trường, cho nên ông đương nhiên có thể chấp nhận, chỉ là một khi ông ở đây làm việc trong xưởng, thế nhất định sẽ tiếp tục ở khu ký túc xá gia đình này, đến lúc đó mối quan hệ giữa ông và Triệu Tú Hoa sẽ càng trở nên ngượng ngùng hơn.

Cho nên ông chưa có trả lời ngay: “Chuyện này không gấp, để cha nghĩ kỹ rồi nói sau vậy.”

Lúc họ thảo luận vấn đề này Triệu Tú Hoa không nói gì, Ôn Như Ý cũng không muốn nói quá nhiều, nếu không sợ ông sẽ ngại: “Vậy được, đợi cha nghĩ xong rồi con sẽ sắp xếp sau, nhưng mà cha cố gắng đừng nghĩ quá lâu, trong tháng sau con với Tần Trí Viễn phải dẫn Đóa Đóa đến Dương Thành tham gia Hội chợ Canton, đến lúc đó sẽ có nửa tháng không ở đây.”

Ôn Vệ Quốc có biết đến Hội chợ Canton, chỉ là lúc trước công xưởng của họ không làm xuất khẩu, cho nên ông chưa tham gia bao giờ, ông cũng không ngờ cô con gái mấy năm không gặp mà bây giờ không những trổ mã xinh đẹp duyên dáng, mà còn làm việc thành công như vậy, lợi hại hơn cả người làm cha như ông rồi.

Xem ra ông cũng không thể chỉ câu nệ những khó khăn trong quá khứ, mà nên nhìn về phía trước, tốt nhất có thể lấy lại thời kỳ đỉnh cao của nhà họ Ôn: “Được, cha sẽ sớm cho con đáp án.”

Thời gian nghỉ phép của Châu Mỹ Thanh và Ôn Minh Khang với cả Khương Nguyệt Anh đều không có nhiều, thời gian đi đường đi đi về về cũng mất 2 ngày, cho nên sau hai ngày dạo chơi ở hải đảo, bốn người họ chuẩn bị lên đường quay về.

Ôn Thần An mấy ngày hôm nay không cần phải đi học thì rất vui, mỗi ngày có anh trai nhà kế bên dẫn cậu bé ra ngoài chơi, ra bờ biển bắt cá, bắt tôm, còn có thể ngồi thuyền ra biển, cuộc sống này rất là thú vị thoải mái, cho nên bây giờ lập tức phải đi, cậu bé ôm Ôn Như Ý khóc thút thít: “Cô ơi, cháu làm con trai cô, cháu muốn ở đây với em gái, cháu không muốn rời xa em gái, cháu không muốn đi.”

Châu Mỹ Thanh và Ôn Minh Khang: ...

Ôn Như Ý cười một tiếng: “Được thôi, cháu hỏi mẹ cháu thử, có đồng ý để cháu ở lại không.”

Ôn Thần An lúc này khóc càng lớn hơn, nếu như mẹ đồng ý, bây giờ cậu bé cũng không cần khóc, Ôn Như Ý xoa đầu cậu bé: “Được rồi, không khóc nữa, đợi thời gian nữa đến lúc đó cháu cùng với cha mẹ lại đến đây là được rồi.”

Nghe thấy lời này, Ôn Thần An lập tức ngẩng đầu lên: “Có thật không ạ?”

Châu Mỹ Thanh vội vàng nói: “Đương nhiên là thật rồi, sau này cha mẹ có thời gian chúng ta lại đến, đến lúc đó cô út cũng sẽ về nhà, chúng ta rất nhanh lại có thể gặp mặt rồi.”

Trẻ con chính là dễ dỗ, dăm ba lời là dỗ được cậu bé rồi, Ôn Thần An không khóc nữa: “Thế cha mẹ không được lừa người đâu đấy.”

Khương Nguyệt Anh cũng không muốn về như Ôn Như Thần An, nhưng bây giờ bà ấy vẫn chưa nghỉ hưu, lần này quay về có lẽ phải một năm sau mới có thể gặp mặt lại, sẽ bỏ lỡ khoảnh khắc Đóa Đóa lớn lên từng chút một, bà ấy đưa tay sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé: “Đóa Đóa, bà nội phải về đây, sau này cháu phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ và bà ngoại, đợi bà nội nghỉ hưu rồi sẽ đến ở cùng với cháu nhé.”

Đóa Đóa dường như nghe hiểu bà ấy nói vậy, rất nhanh cử động cơ thể, sau đó khóe môi cong lên cười, mặc dù chỉ là một chút, nhưng tất cả mọi người có mặt ở đó đều nhìn thấy, Khương Nguyệt Anh kích động nhìn mọi người: “Con xem, con bé đáp lại mẹ rồi, đứa bé này, thật là thông minh, không hổ là con cháu nhà họ Tần chúng ta!”

Ôn Thần An nhìn thấy vậy, lập tức cũng chạy lại nhìn em gái, giao hẹn với cô bé: “Em gái, anh trai phải về rồi, sau này sẽ lại đến tìm em chơi, nếu như em đồng ý thì cười một cái đi.”

Lần này Đóa Đóa không cười nữa, chỉ chu miệng một chút, sau đó trong miệng nổi ít bọt lên, Ôn Thần An xem như là cô bé đồng ý rồi: “Thế anh trai đi đây.”

Khương Nguyệt Anh lại ngước mắt lên nhìn Triệu Tú Hoa một cái: “Thời gian này vất vả cho chị rồi, sau này nhờ chị phụ giúp con cháu thêm.”

Triệu Tú Hoa chỉ cười cười nói: “Chị cứ yên tâm đi, có tôi ở đây, ba đứa trẻ này nhất định sẽ yên ổn.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »