Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10943 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 127
liệu mẹ có đồng ý không

❊ ❊ ❊

Ôn Như Ý biết Trần Kim cố ý, Phùng Ngọc Phân chỉ làm bên nghiên cứu và phát triển, cô ấy cũng không muốn đắc tội Trần Kim, nên cô chỉ có thể qua mặt anh ta để gửi sản phẩm đến tổng công ty trước.

Nhưng mà bên đó tạm thời cũng không có trả lời nhanh như thế, thậm chí Ôn Như Ý có chút muốn gọi điện thoại cho Hạ Chí Cương, nhưng cô lại cảm thấy cách mà bản thân tìm người cáo trạng thế này không có sức thuyết phục, cho nên tạm thời từ bỏ ý định này.

Tối ngày hôm nay khi về đến nhà, cô hỏi Trần Trí Viễn: “Anh nói xem em có cần gửi một số sản phẩm trong xưởng cho mẹ chúng ta không, dù sao mẹ quen biết nhiều người, em muốn nhờ mẹ mở rộng tiêu thụ giúp mình, sau đó cố gắng kiếm đơn hàng từ phía mẹ, anh cảm thấy thế nào?”

Kể từ sau lần trước bao ở bệnh viện đã có hàng, mấy ngày gần đây cuộc sống của Tần Trí Viễn quá đỗi phóng khoáng, ban ngày luyện tập ở doanh trại, ban đêm luyện tập trên giường, mỗi ngày sớm tối cày đất hai lần, cả người tràn đầy sức sống, lần đầu tiên anh cảm giác kết hôn thật sự rất tốt, nếu như quen biết Ôn Như Ý sớm hơn, anh cũng có thể sớm hưởng thụ được cuộc sống thần tiên của anh rồi.

Cho nên ý kiến của vợ, anh đương nhiên sẽ không phản đối rồi: “Được, ở Ủy ban cách mạng mỗi lần đến dịp lễ, đặc biệt là Tết nguyên đán, cũng sẽ thống nhất mua một số đồ hộp hoặc là bột mì để phát phúc lợi cho nhân viên, lần sau em có thể hỏi mẹ chúng ta thử, Ủy ban cách mạng có cần mua không?”

Ôn Như Ý nghe vậy mắt sáng lên: “Thật hay giả vậy? Liệu mẹ có đồng ý không?”

Tần Trí Viễn ôm cô, vừa động tay động chân vừa nói: “Đương nhiên là thật, nếu như em không chắc đến lúc đó anh lại gọi điện thoại.”

Ôn Như Ý thấy anh lại bắt đầu động tay động chân, trong lòng cạn lời, người đàn ông này kể từ khi ăn mặn, thật sự là mỗi ngày trong đầu ngoại trừ cày đất thì chính là cày đất, mỗi tối khi lên giường cứ đến giờ là muốn, buổi sáng thức dậy cũng muốn, cô thật sự sắp chịu không nổi.

Cô đưa chân lên đạp anh, hung hãn nghiến răng nói: “Anh không thể tạm dừng nghỉ ngơi một lát sao? Ngày nào cũng làm như vậy, cẩn thận dính chưởng đấy!”

Người đàn ông một tay tóm lấy cái chân của cô, kéo người cô lại gần anh, nói một cách đáng thương: “Qua mấy ngày nữa là em lại đến tháng rồi, đến lúc đó anh phải làm hòa thượng bảy ngày đó, anh phải nhân lúc bây giờ có thể ăn no thì ăn no, có mang bao, sẽ không dính nhanh như thế đâu.”

Ôn Như Ý tức cười: “Cái bao tránh thai đó cũng không phải có thể tránh thai tuyệt đối một trăm phần trăm, không lẽ anh không có lòng tin vào bản thân?”

Tần Trí Viễn xí một tiếng: “Đừng nói bậy, không thể dính nhanh như thế được, anh không tin bản thân có thể lợi hại như thế, anh cũng không muốn làm hòa thượng mười tháng đâu, lấy mạng anh đi.”

Nói xong, anh lại kéo người cô xuống, lúc Ôn Như Ý vẫn chưa phản ứng lại thì anh đã như con cá chạch lao thẳng vào bụi sen.

Ôn Như Ý muốn từ chối cũng không từ chối được, nếu như không từ chối được cứ nằm và hưởng thụ thôi.

Ngày hôm sau đi làm, Ôn Như Ý dùng điện thoại ở văn phòng để gọi cho Khương Nguyệt Anh, sau khi hai người hàn huyên vài câu, cô vẫn chưa mở lời Khương Nguyệt Anh đã hỏi cô trước: “Lúc trước trong thư con có nói xưởng bọn con làm cháo bát bảo với trái cây đóng hộp, bây giờ đã làm chưa?”

Ôn Như Ý dạ một tiếng: “Con đang định nói chuyện này với mẹ đấy, con định gửi một số hàng mẫu cho mẹ, nhờ mẹ quảng cáo giúp con, có được không mẹ?”

Khương Nguyệt làm gì mà không đồng ý được: “Cái này có gì mà không được, mẹ còn nghĩ lễ Tết gần đây chính là Lạp Bát, mẹ nghĩ có nên đặt hàng từ chỗ con không đấy?”

Ôn Như Ý ngây người, cô vừa muốn ngủ đã có người kê gối, điều này cũng tốt quá: “Mẹ, mẹ nghiêm túc đấy chứ? Ủy ban cách mạng muốn đặt hàng sao?”

Lúc Khương Nguyệt Anh nhận được thư đã biết chuyện phân xưởng bên kia, nhà máy của con dâu, đương nhiên là bà ấy muốn ủng hộ, dù sao dịp lễ Tết nào Ủy ban cách mạng bọn họ cũng cần mua một ít phúc lợi cho nhân viên, mua của người khác không bằng mua của người nhà, nói không chừng còn có thể được giảm giá!

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »