Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10916 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 108
trấn tĩnh lại

❊ ❊ ❊

Lúc trước nhà họ Ôn kinh doanh với phạm vi rất rộng, loại hình thực phẩm cũng có can thiệp, Tần Trí Viễn nghe cô nói xong cũng không có nghi ngờ gì, chỉ nhướng mày nói: “Được, thế ngày mai anh đi nói chuyện với chính ủy, đợi sau khi về em hỏi rõ ràng rồi anh mới nói tình hình bước tiếp theo như thế nào.”

Ôn Như Ý thấy anh nhanh như vậy đã đồng ý, trong lòng vui mừng, cô ngã vào lòng anh và hôn lên má anh hai cái: “Nếu như chuyện này thành công, ghi cho anh công lớn!”

Cú ngã này đã ngã ra vấn đề, Tần Trí Viễn chạm vào cơ thể mềm mại của cô, mỗi một nơi trên người đều sắp sung huyết, anh ôm người phụ nữ trong lòng, lực cánh tay siết chặt từng chút một, anh nuốt nước bọt, hỏi: “Cái đó của em khi nào hết vậy?”

Ôn Như Ý mới đầu vẫn không biết anh nói cái gì, cho đến khi cảm giác cơ thể mình hình như bị cái gì đó cứng cứng đâm vào nên mới phản ứng lại, cô lập tức đẩy anh ra, lườm anh một cái: “Anh đừng có nghĩ lung tung đấy, hôm nay em mệt chết đi được, bây giờ tay cũng còn nhức mỏi đấy, anh nhịn thêm hai ngày đi.”

Tần Trí Viễn nhìn cô, sắc mặt càng ngày càng đỏ: “Thế, nếu như không nhịn được thì làm sao?”

Ôn Như Ý biết ngay anh sẽ nói như thế này, cô bĩu môi hừ một tiếng: “Thế anh đi tắm nước lạnh đi, trấn tĩnh lại.”

Tần Trí Viễn không nói gì, chỉ nhìn đôi môi đỏ mọng của cô, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý nghĩ to gan, còn Ôn Như Ý thì bị anh nhìn chằm chằm, đột nhiên phản ứng lại rồi, lập tức đạp anh một cái: “Này, anh là đồ lưu manh, mau tránh xa em ra.”

Tần Trí Viễn nắm lấy cái chân trắng nõn của cô, cười nhẹ một tiếng: “Đang yên đang lành tại sao em lại chửi anh?”

Ôn Như Ý kéo cái chân bị anh nắm ra, nghiến răng nói: “Anh đừng giả vờ vô tội, đừng nghĩ rằng em không biết anh đang nghĩ cái gì.”

Tần Trí Viễn kéo cô lại, một tay kéo cô vào lòng khóa cô lại: “Thế em nói anh nghe thử, bây giờ anh đang nghĩ cái gì?”

Ôn Như Ý ngẩng khuôn mặt nhỏ lên nhìn anh, ngửi hơi thở lạnh thấu xương của anh, cảm nhận được cơ thể nóng như lửa đốt của anh, cảm giác bản thân nếu như cứ dán vào anh như thế này, thật sự gặp họa rồi!

Cô chớp chớp mắt: “Anh đang nghĩ gì em không biết, nhưng em nhớ ra rồi, vừa nãy em vẫn chưa đánh răng, tối nay ăn quá nhiều đồ cay, bây giờ miệng em đột nhiên cay quá.”

Khóe môi Tần Trí Viễn giật giật, còn nói cô không biết, thì ra cái gì cô cũng hiểu, chính là một tiểu sắc nữ: “Anh không tin!”

Ôn Như Ý chu miệng với anh: “Không tin thì anh hôn thử xem.”

Tần Trí Viễn trực tiếp hôn cô, cũng không biết có phải là lời nói của cô có tác dụng hay không, lúc này anh cảm giác ở miệng hình như có hơi cay thật, anh khẽ trừng mắt nhìn người phụ nữ: “Em chưa đánh răng thật à? Không phải đã tắm rửa rồi sao?”

Ôn Như Ý giãy giụa ra khỏi người đàn ông, cô thu dọn giấy báo, cười híp mắt nói: “Đương nhiên là giả rồi, ai tắm mà không đánh răng? Nhưng mà miệng em vẫn cay!”

Tần Trí Viễn nghiến nghiến răng, trong lòng có chút khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn dẹp bỏ tâm tư đồi trụy đó: “Thế lần sau em nấu ăn bỏ ít ớt thôi.”

Ôn Như Ý nghe vậy lập tức nhớ lại chuyện lúc nãy bị gác lại: “Nấu cái gì mà nấu, trước khi kết hôn không phải chúng ta đã nói rõ rồi sao, anh phải giặt quần áo, nấu cơm, làm việc nhà, sau này em cũng là người làm việc lớn, làm sao mà mỗi ngày có thể hầu hạ anh ăn cơm được, cho nên, nếu như chúng ta không có thời gian rảnh thì đều phải ăn ở căn tin.”

Tần Trí Viễn không vui lẩm bẩm: “Làm gì có người đàn ông nào ngày nào cũng ăn cơm ở căn tin, truyền ra ngoài không phải khiến người ta cười cho sao?”

Ôn Như Ý vừa thấy anh định nuốt lời, lập tức chống eo nói: “Ai nói người kết hôn rồi không thể ăn cơm ở căn tin, chúng ta mới kết hôn chưa được nửa tháng nữa đấy, bây giờ anh muốn nuốt lời phải không?”

Tần Trí Viễn lập tức nín thở, rất nhanh nói: “Anh không có nói như vậy.”

Ôn Như Ý đưa tay ra chọt chọt vào ngực anh: “Thế không phải xong rồi sao, đại trượng phu hành đắc chính, tọa đắc đoan*, nói thì phải giữ lời, nếu không rất dễ bị mất vợ đấy.”

*Nguyên văn Hành đắc chính, tọa đắc đoan “行得正, 坐得端”: nghĩa hẹp là đi đường người phải thẳng, lúc ngồi phải ngay ngắn. Nghĩa rộng là phải cư xử quang minh lỗi lạc, phải chính trực, không làm việc trái lương tâm, không theo bàng môn tà đạo.

Nói xong, cô trực tiếp kéo dây đèn đầu giường: “Tắt đèn, đi ngủ!”

Tần Trí Viễn: ...

Tối nay thật sự là anh không hời được gì cả.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »