Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10954 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 173
băn khoăn

❊ ❊ ❊

Khương Nguyệt Anh yên tâm mà quay về, họ vừa đi, căn nhà vốn dĩ náo nhiệt, rất nhanh cũng trở nên yên tĩnh, vài ngày nữa Tần Trí Viễn sẽ phải xin nghỉ phép dài ngày, cho nên sau khi tổ chức tiệc đầy tháng xong, anh cũng lập tức đi làm, mặc dù Ôn Như Ý đã hết ở cữ, nhưng phép thai sản của cô là hơn 50 ngày, cho nên cô cũng không gấp phải đi làm, mỗi ngày nên làm gì thì làm cái đó.

Nhưng mà mấy ngày gần đây cô phát hiện Triệu Tú Hoa và Ôn Vệ Quốc có chút bất thường, hai người cũng ít khi nói chuyện với nhau, trong cùng một không gian, khi nhìn thấy đối phương cũng rất nhanh né tránh nhau, dường như đã xảy ra mâu thuẫn gì đó.

Gần đây Ôn Như Ý cũng không thấy họ cãi nhau, cho nên có hơi kỳ lạ, buổi tối cô liền nhắc đến chuyện này với Tần Trí Viễn, Tần Trí Viễn nghe xong thì cười, nói: “Anh biết chuyện gì rồi.”

Ôn Như Ý mở to mắt, hỏi: “Anh biết, sao anh lại biết được?”

Vốn dĩ Tần Trí Viễn cũng không biết, anh chỉ là vô tình bắt gặp Ôn Vệ Quốc và Triệu Tú nói đến chuyện tình cảm, đại khái là Triệu Tú Hoa có chút muốn phục hôn, nhưng hình như Ôn Vệ Quốc không phải rất muốn đồng ý, cho nên mấy ngày hôm nay quan hệ của hai người đi xuống.

Ôn Như Ý nghe mà có chút sửng sốt, vốn dĩ cô tưởng rằng Ôn Vệ Quốc sẽ là người đề nghị phục hôn, không ngờ là do Triệu Tú Hoa đưa ra đề nghị, hơn nữa ông ấy còn không muốn: “Tại sao cha em không đồng ý?”

Tần Trí Viễn đương nhiên biết: “Em nghĩ thử đi, cha chúng ta ở nông trường nhiều năm như vậy rồi, vật vẫn như cũ mà người không giống như xưa, phong thái của cha cũng không được như năm đó nữa, dựa vào ý của cha chắc chắn sẽ cảm thấy không xứng với mẹ chúng ta nữa.”

Ôn Như Ý nghĩ kỹ lại hình như cũng đúng là như vậy, lúc trước Ôn Vệ Quốc là chủ tịch hội đồng quản trị của công xưởng, thân hình cao ráo, tướng mạo khí phách, khí chất nổi bật, nhưng Ôn Vệ Quốc bây giờ, thân hình ốm yếu, tóc mai hai bên đã bạc, chính là một ông già không có công việc, còn Triệu Tú Hoa mặc dù cũng lớn tuổi, nhưng phong thái vẫn còn, khí chất cũng còn, nếu bà thật sự muốn tìm người kết hôn nhất định cũng rất dễ dàng.

Cô khẽ than thở: “Nhưng mẹ em đơn thân nhiều năm như vậy, không phải là vì đợi cha sao? Không lẽ cha không nhìn ra được?”

Tần Trí Viễn nhướng mày: “Cho dù có nhìn ra, cha cũng chưa chắc có hành động gì, có lẽ là cha không muốn liên lụy mẹ.”

Lần này Ôn Như Ý không còn gì để nói nữa, chuyện của hai người lớn, phận con cháu như họ cũng không dám chen tay vào, nhưng mà cô lại không muốn để hai người cứ như vậy, nên cô muốn thử một phen, nếu như sau khi nói chuyện với Ôn Vệ Quốc mà họ vẫn không quay lại với nhau thì thôi vậy.

Cho nên ngày hôm sau, nhân lúc Triệu Tú Hoa bế Đóa Đóa sang nhà kế bên chơi Ôn Như Ý hỏi Ôn Vệ Quốc: “Cha, con chuẩn bị phải đi làm rồi, cha đã nghĩ xong chưa vậy? Cha có muốn đến nhà máy hải sản làm việc không?”

Ôn Vệ Quốc có hơi ngạc nhiên: “Con còn phép nghỉ thai sản mà đã đi làm rồi sao?”

Ôn Như Ý gật đầu: “Bây giờ không phải sắp đến Hội chợ Canton rồi sao, con cũng phải đi đào tạo, nếu không đến lúc đó sẽ không theo kịp đội ngũ, cho nên nếu cha nghĩ xong rồi thì nói với con, bên con sắp xếp cũng cần nói trước.”

Mấy ngày hôm nay Ôn Vệ Quốc đã nghĩ rất nhiều, ông rất muốn ở lại, nhưng mà ông biết nếu ở lại, sau này ngày nào cũng phải chạm mặt với Triệu Tú Hoa, quan hệ của hai người sẽ trở nên mơ hồ không nói rõ được, cho nên sau khi suy nghĩ một lát, ông nói: “Có lẽ cha vẫn phải đi.”

Ôn Như Ý nhíu mày: “Ở chỗ con, rất nhiều người không hề biết cha, không ai để ý đến quá khứ của cha, trong công việc con cũng có thể giúp cha được, tại sao cha lại muốn quay về? Là vì mẹ con sao?”

Ôn Vệ Quốc cũng không phủ nhận nguyên nhân vì Triệu Tú Hoa: “Phải, cha với mẹ con đã ly hôn nhiều năm như vậy rồi, bây giờ mẹ con sống tốt như vậy, cha cứ loanh quanh bên cạnh mẹ con như vậy thì tính như thế nào được?”

Ôn Như Ý cũng trực tiếp nói: “Nhưng trong lòng mẹ con có cha, nếu không mấy năm nay mẹ con cũng sẽ không đơn thân như vậy mãi, bây giờ cha về rồi lại giả vờ như không nhìn thấy mẹ con, không phải khiến mẹ càng đau buồn hơn sao?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »