Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10921 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 170
chụp ảnh

❊ ❊ ❊

Châu Mỹ Thanh: “Tối qua con đã nói rồi, phụ nữ vẫn nên có thịt chút mới đẹp, con thấy sau này em ấy không cần giảm cân nữa.”

Khương Nguyệt Anh vừa nghe Ôn Như Ý nói muốn giảm cân thì khẽ nhíu mày: “Thật sự không cần phải giảm cân làm gì, đợi qua vài ngày nữa sẽ gầy chút, không thể gầy hơn được nữa, cả người toàn xương cũng không đẹp đâu.”

Kim Quế Hoa cảm thấy điều này hoàn toàn không phải vấn đề ở gầy hay béo, người đã xinh đẹp khoác bao gai cũng thấy đẹp, người đã xấu thì có mặc đẹp cỡ nào thì cũng vô dụng, mà Ôn Như Ý chính là kiểu vốn đã xinh đẹp rồi.

Được mọi người khen ngợi, Ôn Như Ý cũng có chút ngại, cô nghĩ ngợi rồi nói: “Hay là con vẫn nên thay bộ khác, chiếc váy này bắt mắt quá, giành mất sân khấu của bé con rồi.”

Yết hầu Tần Trí Viễn chuyển động: “Không cần thay, trẻ con cần gì sân khấu, sân khấu của em chính là sân khấu của con bé!”

Bên này vừa nói xong, bên ngoài sân có người gọi Tần Trí Viễn, là Giang Vĩnh Quân dẫn người của bộ đội xách túi to túi nhỏ đi đến, một nhóm người đông đen, chắc tầm khoảng 20 đồng chí, có một nửa là ở đoàn ba, nửa còn lại là những đồng chí ở đoàn khác có mối quan hệ thân thiết với Tần Trí Viễn, đương nhiên không ít người cũng dẫn người nhà đến cùng.

Giang Vĩnh Quân vừa vào nhà thì vội vàng lấy máy ảnh ra đưa cho Tần Trí Viễn: “Máy ảnh hiệu Hải Âu, trân quý lắm đấy, mượn của bộ đội, tôi đã bảo thợ thay cuộn phim mới cho cậu rồi, hôm nay cậu có thể chụp thoải mái.”

Tần Trí Viễn cầm máy ảnh, nhìn đi nhìn lại, lúc này rất ít người chụp hình, để mượn được máy ảnh càng không dễ dàng, cho nên vào những dịp như thế này, anh nhất định phải giữ một kỷ niệm đẹp cho con, cho gia đình của họ.

Sau khi người trong bộ đội đến, mọi người bắt đầu bày trí bàn ghế, trong nhà bày 2 bàn, bên ngoài sân bày thêm 4 bàn, vì để bày bàn ghế ngoài sân, cho nên lúc trước họ đã dọn dẹp ngoài sân sẵn rồi, lúc này đặt 4 bàn vừa đủ, vừa mới sắp xếp bàn ghế xong, mấy đồng chí quản lý của xưởng hải sản cũng đến, ngay cả Hạ Chí Cương và Phương Tiền Tiến cũng đến cùng.

Hạ Chí Cương nhìn thấy tinh thần của Ôn Như Ý vô cùng tốt, trong lòng anh ấy cũng nhẹ nhõm, bèn tìm cơ hội hỏi cô: “Hội chợ Canton vào tháng 10 cô chắc không vấn đề gì chứ?”

Ôn Như Ý cười nói: “Anh yên tâm, phó xưởng trưởng Hạ, bây giờ tôi là nhân viên quản lý chủ chốt của nhà máy chi nhánh chúng ta, Hội chợ Canton quan trọng như vậy, tôi đương nhiên sẽ tận tâm tận lực, nhưng mà tôi có một chuyện có thể phải bàn bạc với anh trước.”

Hạ Chí Cương chính là có chút lo lắng cô phải chăm con đi không được, vừa nghe cô nói đến đây thì lại căng thẳng rồi: “Chuyện gì thế?”

Ôn Như Ý nhướng mày: “Lúc đó con tôi vẫn chưa đầy 2 tháng, tôi nhất định phải mang con bé theo, chồng tôi nhất định phải đi theo, có thể cha mẹ tôi cũng sẽ muốn đi cùng, cho nên đến lúc đó tôi dẫn thêm vài người không sao chứ? Xưởng sẽ thanh toán giúp tôi nhỉ?”

Hạ Chí Cương thở phào một hơi, còn tưởng rằng cô có chuyện gì nữa đấy, thì ra chỉ là cái này: “Đương nhiên không thành vấn đề, đến lúc đó cô cần dẫn thêm bao nhiêu người thì nói trước một tiếng là được.”

Rất nhanh đã đến giờ ăn cơm, hôm nay là một ngày tốt, người nhiều đồ ăn cũng rất nhiều, trên mỗi bàn ăn đều có các bản địa thường ăn như là gà Văn Xương, cá kho, xương sườn và những món mặn khác, món chay rau trộn thì khỏi phải nói nữa.

Mặc dù ở hải đảo sản vật đa dạng phong phú, nhưng tay nghề nấu nướng của mỗi người khác nhau, những món ăn được làm ra cũng khác mùi vị, hôm nay đều là Triệu Tú Hoa và Khương Nguyệt Anh đầu bếp chính, hai người này đều là người có tay nghề lâu năm, mùi vị những món ăn họ làm đương nhiên không cần nói, mọi người ăn bữa cơm này rất ngon miệng và vui vẻ.

Ôn Vệ Quốc nhìn trong sân rất náo nhiệt, đôi mắt cũng không kìm được mà đỏ lên, nhớ lại lúc đầu khi bị đẩy xuống nông thôn, ông chưa bao giờ nghĩ đến nhà họ Ôn sẽ còn có một ngày như vậy, không ngờ vài năm trôi qua lại có thể nhìn thấy khung cảnh này, cảm giác giống như nằm mơ vậy, cảm giác không chân thực.

Ông đang nghĩ ngợi, Tần Trí Viễn chạy đến trước mặt ông hỏi: “Cha, cha ăn xong chưa, gia đình chúng ta cùng nhau chụp hình, đợi lát nữa chúng ta chụp xong, họ cũng muốn chụp.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »