Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10933 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 161
mẹ con cũng không nói gì

❊ ❊ ❊

Khương Nguyệt Anh ngừng một lúc, nói: “Giống con thì rầu rồi, ngũ quan của con thô quá, không giống mẹ cũng phải giống mẹ con bé chứ, lông mày như lá liễu, dung nhan như đóa hoa mới nở vậy.”

Tần Trí Viễn hừ trong lòng, anh nhìn qua rồi, con gái anh giống anh, cực kỳ giống, đôi mắt hai mí, cái mũi thẳng, giống anh nhất: “Thế cũng giống con, con gái đa số đều giống cha.”

Khương Nguyệt Anh cười vui tươi hớn hở: “Được được, đều giống con, thế bây giờ mẹ có thể đặt tên cho cháu mẹ được rồi nhỉ?”

Lúc trước vẫn chưa xác định được giới tính của đứa bé, cho nên họ cũng không có gấp như thế, bây giờ đã sinh, nên đặt tên, nhưng mà vẫn phải hỏi ý kiến của Ôn Như Ý, Tần Trí Viễn nghĩ một hồi: “Mấy ngày hôm nay con sẽ thương lượng với Như Ý rồi nói mẹ sau nhé.”

Khương Nguyệt Anh gật đầu: “Bây giờ con đã làm cha rồi, phải vững vàng chút, đừng chuyện gì cũng để mẹ vợ con làm, hai ngày hôm nay mẹ phải qua đó một chuyến, đến xem cháu gái bảo bối của mẹ.”

“Con biết mà, mẹ yên tâm được rồi.” Tần Trí Viễn nói: “Mẹ muốn đến thì tới lúc đó gọi điện nói con một tiếng, dù sao tháng này con đều rảnh.”

Anh nói xong thì cúp điện thoại và trở về phòng bệnh, Triệu Tú Hoa nhìn thấy anh lập tức hỏi: “Sao rồi, con nói với mẹ con rồi nhỉ, mẹ con nói thế nào?”

Tần Trí Viễn mím môi: “Mẹ con cũng không nói gì, chỉ nói là mấy ngày nữa sẽ đến đây.”

Triệu Tú Hoa do dự một hồi rồi lại hỏi: “Thế mẹ con không có không vui chứ?”

Đột nhiên bà hỏi như vậy, Tần Trí Viễn có hơi hoang mang: “Tại sao mẹ con lại không vui? Bà ấy rất vui, nói muốn đặt tên cho cháu, sau đó mấy ngày hôm nay sẽ qua đây.”

Triệu Tú Hoa thở phào một hơi, Ôn Như Ý sinh một cô con gái, thật ra bà lo lắng nhà họ Tần sẽ không vui, nhưng sau một nửa ngày trời, xem ra hình như họ cũng không có không vui, quả nhiên gả cũng nên gả cho một gia đình có tư tưởng văn minh chút, nếu không sinh con gái sẽ đều bị ruồng bỏ.

Tần Trí Viễn quay lại thì Triệu Tú Hoa về nhà nghỉ ngơi, lúc này Ôn Như Ý vẫn còn đang ngủ, cô sinh con xong ngủ đến bây giờ, cô ra bằng cách nào cũng không nhớ nữa, cũng không biết đã ngủ bao lâu, đợi lúc cô mở mắt ra thì nhìn thấy người đàn ông với đôi mắt đỏ ngầu, mắt thâm đen đang đứng trước giường của mình.

Đầu óc cô có chút trống rỗng, nhìn người đàn ông chớp chớp mắt, cô gọi anh một tiếng.

Nhìn thấy cô thức dậy, Tần Trí Viễn nhanh chóng ngồi thẳng người lại, ân cần nhìn cô hỏi han: “Vợ, em dậy rồi, em có thấy khó chịu chỗ nào không?”

Ôn Như Ý nghe vậy chỉ cảm thấy thân dưới mình đau buốt: “Bây giờ em đang ở đâu thế? Sao người lại đau như vậy?”

Tần Trí Viễn khẽ cười: “Em đang ở trong phòng bệnh đấy, em sinh con xong rồi, ngủ được gần 5 tiếng.”

Nghe anh nói như vậy, Ôn Như Ý nhớ ra, đúng rồi, cô đang sinh con đấy, cô dỡ hàng rồi, chiếc bụng to như quả dưa hấu lớn, bây giờ đã xẹp hẳn xuống, mặc dù cơ thể còn đau, nhưng đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Ôi mẹ ơi, cô làm mẹ thật rồi!

Đúng rồi, cô sinh gì vậy?

Cô nhìn trái nhìn phải, vội vàng hỏi: “Con đâu? Mang đến em xem, là trai hay là gái vậy?”

Tần Trí Viễn thấy cô có chút kích động, vội vàng vừa vỗ về cô vừa kéo giường trẻ sơ sinh ở bên lại, sau đó rất nhanh bế đứa bé đến trước mặt cô: “Em đừng vội, ở đây này, là một bé gái, rất xinh đẹp, không có gầy như lúc trước chúng ta nghĩ, gần 6 cân đấy!”

Ôn Như Ý nhìn thấy đứa bé, cháu nhà họ Tần bây giờ đang nhắm mắt, đôi mắt nhắm nghiền như hai đường dài, nhưng vẫn có thể nhìn ra được là mắt hai mí, đầu tóc con bé cũng không thưa và ít như trẻ sơ sinh mới sinh ra, mà vừa đen vừa dày, khuôn mặt hồng hào không gầy gò như họ tưởng tượng mà trái lại đầy đặn, mềm mại, dễ thương, hồng hào và thơm tho.

Đôi mắt của cô hơi đỏ, đây là đứa con mà cô đau đớn mười mấy tiếng đồng hồ mới có thể sinh ra được, nhìn như thế nào cũng thấy đẹp, cô cũng không kìm được đưa tay lên sờ, khuôn mặt nhỏ này mềm mại mịn màng, mịn màng hơn cả lụa, lại giống như ngọc, có chút mát mát.

Sờ đã tay quá!

Cô ngước mắt nhìn người đàn ông, cười nói: “Thật sự là con gái đấy, lúc trước em mang thai không ói, đã cảm thấy không phải con trai, vẫn là con gái thân thiết hơn chút.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »