Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10938 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 126
vẫn còn chưa thử thì làm sao biết nó không được

❊ ❊ ❊

Trần Kim cười một tiếng: “Thế không phải ai ai cũng biết làm món đó sao? Cô làm rồi bán cho ai? Còn nữa, xưởng chúng ta chủ yếu tập trung vào hải sản, cháo bát bảo này căn bản là không liên quan đến xưởng chúng ta, tôi thấy cái này hay là thôi đi?”

Thấy giọng điệu anh ta có chút bốc đồng, Phùng Ngọc Phân vội nói: “Ý của anh ấy là, Phúc Nhân chúng tôi chủ yếu làm sản phẩm gia công hải sản, nếu thật sự làm cháo bát bảo gì đó, kỹ thuật của xưởng chúng ta có thể không ổn.”

Trần Kim là xưởng trưởng mới của phân xưởng, được điều lên từ phân xưởng bên kia, ít nhiều có chút kiêu ngạo, có chút không hài lòng đối với việc Phúc Nhân hợp tác với bộ đội, cho nên Ôn Như Ý biết anh ta cũng có hiềm khích với mình, nhưng mà không sao, dù sao cô cũng chỉ là đề xuất: “Tôi biết, cháo bát bảo có thể làm thành loại đồ hộp, nếu như nhà máy mới quyết định làm những loại đồ hộp khác, thế thì tại sao làm cháo bát bảo lại không được? Hơn nữa cách làm của nó cũng không phức tạp, càng không cần kỹ thuật gì, xưởng chúng ta có thiết bị diệt vi khuẩn và đóng hộp, còn có không gian, tôi cảm thấy có thể làm thử.”

Trần Kim bỗng chốc ngây người, mặc dù rất muốn phản bác lời của cô, nhưng nghĩ lại thật ra cô nói cũng không sai, cháo lạp bát cũng có thể làm thành đồ hộp, chỉ là anh ta có chút khó chịu: “Ý của tôi là, thứ mà ai cũng biết làm, nó không có sức cạnh tranh, không đáng để chúng ta làm.”

Ôn Như Ý cười: “Vẫn còn chưa thử thì làm sao biết nó không được? Bây giờ hình như cũng còn hơn một tháng nữa là đến Tết Lạp Bát rồi, đến lúc đó lại là lúc gần kết thúc một năm và bước sang năm mới, nếu như chúng ta có thể làm ra và bán cùng với sản phẩm vốn có của chúng ta, đến lúc đó ai biết nó không được chứ?”

Phùng Ngọc Phân khẽ ngây người, quả thực hình như sắp cuối năm, nếu như thật sự sản xuất, đến lúc đó bán ra cũng vừa hay, nếu như đến lúc đó không bán được, nhất định cũng sẽ được xưởng tiêu thụ, đúng là có thể làm thử.

Cô ấy vẫn chưa đáp lại Trần Kim đã nói trước: “Nếu chuyện này đã do cô đề xuất, cô phụ trách là được, cô cũng cho chúng tôi xem thực lực của bộ đội đi.”

Phùng Ngọc Phân lại vội giải thích: “Ý của anh ấy là chúng ta cố gắng đừng xáo trộn sản phẩm, cho nên hai loại sản phẩm khác nhau này chúng tôi cũng chuẩn bị tách riêng ra, đến lúc đó cô có thể phải phụ trách ở phương diện này.”

Nói rồi, cô ấy lại bổ sung thêm: “Nhưng mà cô yên tâm, nếu xưởng chính chúng ta nói làm, tôi cũng sẽ cùng phụ trách với cô.”

Ôn Như Ý nghĩ thấy cũng được, dẫu sao đồ hộp hải sản ở đây Phúc Nhân đã quá thành thạo r, bản thân cô chen một tay vào nữa cũng không cần thiết, nếu như có thể làm được đồ hộp trái cây và cháo bát bảo cũng là thành tựu mà.

Đừng thấy kỹ thuật của hai thứ này hình như rất đơn giản, Ôn Như Ý cũng biết nấu ăn, nhưng cô chưa làm qua thứ này bao giờ, cho nên cô cùng với Phùng Ngọc Phân bắt đầu nghiên cứu hai thứ này nên làm như thế nào.

Trên thị trường có bán trái cây đóng hộp, chỉ là bán không nhiều, cái này dễ nghiên cứu, tìm người nghe ngóng một chút là được rồi, đem bình đi tiệt trùng, sau đó cho trái cây cắt miếng và đường phèn vào nồi hấp vài phút rồi lấy ra, đậy kín nắp và để nguội, sau đó cơ bản là đã xong, còn cháo lạp bát cũng dễ làm, giống như nấu cơm vậy, ngâm nguyên liệu, rồi hầm từ từ, hầm đến khi cháo chín rồi thêm đường vào, những món này ở nhà ăn cũng biết làm, chủ yếu vẫn là nguyên vật liệu.

Nhưng giống như những thứ đồ cần đưa vào thị trường này, họ phải làm đến mức tốt nhất, nếu không sẽ không có cách nào thuyết phục người tiêu dùng, cho nên mấy ngày hôm nay Ôn Như Ý với Phùng Ngọc Phân vẫn luôn ở phòng nghiên cứu và phát triển làm việc, sau nhiều ngày thử nghiệm hết lần này đến lần khác, cuối cùng mới làm ra trái cây đóng hộp và cháo lạp bát mà toàn xưởng đều công nhận.

Nhưng mà Trần Kim không hề nhận thành quả của họ, cảm thấy không hài lòng với mùi vị này, cho nên không vui khi để họ sản xuất dây chuyền, họ lại làm đi làm lại hàng mẫu, mới đó mà đã nửa tháng trôi qua rồi, lô hàng đầu tiên của bộ đội anh em đã có rồi, bọn họ đã bắt đầu nhận đơn hàng thứ hai, bên này Trần Kim vẫn không hé răng.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »