Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10944 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 167
sửa án sai

❊ ❊ ❊

Ôn Như Ý ngây người một lát, nhìn Tần Trí Viễn, có chút quở trách: “Thật hay giả vậy? Chuyện tốt như vậy mà anh lại không nói với em? Lại muốn cho em một bất ngờ nữa có phải không?”

Triệu Tú Hoa cũng ngây người: “Ông ấy thật sự được sửa án xử sai rồi?”

Tần Trí Viễn cười nhìn Ôn Như Ý: “Chuyện lớn như vậy anh có thể nói ra thì đương nhiên là thật rồi, nhưng mà lần này không nói với em không phải muốn cho em bất ngờ, mà là cho mẹ chúng ta một bất ngờ.”

Triệu Tú Hoa nghe thấy lời này trong lòng khựng lại, nhìn Ôn Vệ Quốc, đột nhiên nhớ ra: “Sao bây giờ anh mới nói, nếu như anh nói sớm với em, em có thể vui được thêm vài ngày rồi.”

Nói xong, bà quay đầu lại nhìn Ôn Minh Khang và Châu Mỹ Thanh: “Có phải hai đứa đã biết từ lâu rồi đúng không?”

Ôn Minh Khang lắc đầu: “Lúc trước cha liên hệ với bọn con cần cung cấp tư liệu, lúc đó bọn con đúng là không biết thật, tưởng rằng cha cần làm chuyện khác, mãi cho đến khi cha về nhà, nói cho con biết đã được sửa án xử sai, bọn con mới biết.”

Châu Mỹ Thanh nhướng mày: “Đúng thế, lúc cha quay về, bọn con cũng giật mình, bây giờ người ở đại viện đều biết cha chúng ta đã được sửa án xử sai, sau này sẽ không còn ai đem chuyện này ra nói nữa.”

Lời cô ấy vừa dứt, Ôn Vệ Quốc cũng thở phào một hơi: “Lần này có thể được sửa án xử sai cũng nhờ Trí Viễn và bộ trưởng Khương, nếu như không phải hai người họ giao thiệp trong đó, đơn xin của cha nói không chừng lại bị bãi bỏ.”

Nói xong, ông nhìn Khương Nguyệt Anh một cái, cười nói: “Bộ trưởng Khương, thật sự cảm ơn chị, có thể quen biết được mọi người, kết thành thông gia, Ôn Vệ Quốc tôi cũng xem như là tích đức từ đời trước.”

Khương Nguyệt Anh cười nói: “Xem anh nói gì kìa, chúng ta là người một nhà, cũng là nhờ anh biểu hiện tốt, nếu không tôi có nói nhiều hơn nữa cũng vô ích, hơn nữa, gia đình anh đã nuôi cho tôi một đứa con dâu tốt như vậy, bây giờ lại sinh cho nhà chúng tôi một cô cháu gái, tôi cảm ơn anh chị còn không kịp đấy.”

Nói xong, bà ấy ý thức được gì đó, lập tức hỏi: “À, cháu gái bảo bối của tôi đâu!”

Triệu Tú Hoa vội vàng nói: “Đang ngủ ở trong phòng đấy, tôi đoán là cũng sắp dậy uống sữa rồi, để tôi vào ẵm con bé ra.”

Bà nói xong trực tiếp vào phòng ngủ chính, Khương Nguyệt Anh cũng vội vàng đi theo vào, Châu Mỹ Thanh quan sát căn nhà này của họ, mặc dù chỉ là hai phòng ngủ một phòng khách, nhưng trong nhà trang trí vô cùng tốt, lúc trước họ còn lo lắng Ôn Như Ý tùy quân có thể ở trên núi, cuộc sống sẽ rất khổ, nhưng bây giờ xem ra họ cũng là lo nhiều rồi.

Cô ấy cười cười: “Chỗ này của các em thật tốt, mặc dù thời tiết có hơi nóng, nhưng phong cảnh khiến người ta vui tươi thanh thản, đường xá bên ngoài cũng rất tốt, điều kiện cũng không có khó khăn như chị tưởng tượng, hơn nữa hình như còn có công xưởng thì phải? Còn có một công xưởng là do em mở?”

Trên đường họ đến đây, Tần Trí Viễn đã nói sơ qua chuyện Ôn Như Ý mở xưởng cho họ nghe, Châu Mỹ Thanh thật sự ngạc nhiên đến sững sờ, không ngờ mới một năm không gặp, cô là cô gái dịu dàng quá mức không có chủ kiến gì, bây giờ bỗng chốc trở thành phó xưởng trưởng, còn tham gia Hội chợ gì đó, lấy được đơn hàng lớn, đây quả thực là chuyện rất khó tưởng tượng được.

Nhưng mà em chồng sống tốt đối với họ mà nói là chuyện tốt, cho nên ngoại trừ kinh ngạc thì cô ấy cũng rất vui mừng.

Ôn Như Ý cũng không phủ nhận: “Cũng không xem là em mở, chỉ là em tìm người hợp tác, để họ với bộ đội cùng nhau mở nhà máy, bây giờ tạm thời do em đảm nhiệm chức phó xưởng trưởng mà thôi.”

Cô thay đổi quá lớn, Châu Mỹ Thanh cũng không thể không nhìn kĩ lại cô, ngoại trừ việc mở nhà máy, người cô dường như cũng thay đổi không ít, có lẽ là do sinh con rồi, khuôn mặt của cô có da có thịt hơn lúc trước, cả người cũng nở nang hơn, bây giờ cô mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái, lại trông tròn trịa hơn, thậm chí nhìn thần sắc cũng tốt hơn lúc trước ở nhà.

“Thế cũng là do em lợi hại, người khác đâu có làm được như thế.” Cô ấy cười nói: “Chị thấy em cũng tròn trịa hơn, lần này mang thai tăng bao nhiêu thế?”

Ôn Như Ý cười nói: “Tầm 20 cân thì phải?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »