Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10936 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 114
châm chọc

❊ ❊ ❊

Đây là lần đầu tiên Lý Linh mở lời nói chuyện với Ôn Như Ý kể từ sau chuyện lần trước, Ôn Như Ý đương nhiên biết bà ta không hề có ý tốt như thế, nên cô chỉ lạnh nhạt đáp: “Nhà máy đương nhiên sẽ thành lập, thím quan sát mấy ngày nay, chẳng lẽ chỉ quan sát tôi, không nhìn thấy nhà kho của chúng ta vẫn đang sửa sang lại sao?”

Mặc dù Hạ Chí Cương vẫn chưa trả lời, nhưng nhà kho của họ vẫn đang được sửa chữa, có lẽ hai ngày nay cũng sửa chữa được kha khá rồi.

Lý Linh vừa nghe thấy lời này liền biết chuyện phân xưởng của cô tám mươi phần trăm là không có hi vọng rồi, cho nên tâm trạng bà ta rất tốt, cũng không để ý đến thái độ thờ ơ của cô vừa nãy: “Haizz, tôi còn tưởng cô có thể tiết kiệm được chút chi phí cho bộ đội nữa đấy, xem ra không có thành công à, là do tôi nghĩ nhiều rồi.”

Hứ, chỉ là người xấu thích ra vẻ ta đây, cái gì cũng làm không thành! Xem cô sau này có còn đắc ý nữa không!

Ôn Như Ý cũng lười nhìn khuôn mặt đó của bà ta, trực tiếp về phòng, buổi tối Tần Trí Viễn quay về, cô nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định để chồng cô ngày mai đi gọi điện thoại cho Hạ Chí Cương.

Hai ngày trước Tần Trí Viễn cũng đi theo Hạ Chí Cương, anh thì cảm thấy chuyện phân xưởng có hi vọng, chỉ có điều chuyện này cần thời gian suy nghĩ lâu một chút mà thôi, anh gật đầu nói: “Được, sáng sớm mai anh sẽ đi gọi điện thoại hỏi.”

Nói xong, anh ôm người phụ nữ, chạm chạm vào cơ thể cô, cẩn thận dè dặt hỏi: “Cái đó của em hết chưa? Tối nay chúng ta có thể làm cái đó chưa?”

Ôn Như Ý nghe thấy anh nói vậy, phụt cười thành tiếng: “Cái gì mà cái đó cái kia, em nghe không hiểu.”

Tần Trí Viễn lại chạm chạm cô: “Chính là cái đó đó, có thể tạo em bé đó, cái chuyện mà em vui anh cũng vui ấy.”

Ôn Như Ý nhìn anh nhịn đỏ cả mặt, dáng vẻ khá là đáng thương, cô cũng không định trêu chọc anh nữa: “Ngày mai đi, hôm nay cơ bản là đã hết rồi, nhưng em sợ không sạch, dễ mắc bệnh.”

Tần Trí Viễn hít sâu một hơi, được, anh nhịn vậy, dù sao cũng đã nhịn lâu như vậy rồi, nhịn thêm một ngày cũng không trở ngại gì! Anh là chiến sĩ có ý chí sắt đá đấy!

Bây giờ lưng của anh khỏe, kỳ kinh nguyệt của cô cũng hết, giường của nhà họ là giường mới, không có bất cứ ai bất cứ chuyện gì có thể ngăn cản anh, cuối cùng tối mai anh cũng sẽ trở thành một người đàn ông thực thụ!

Đương nhiên, tối hôm nay anh nhịn rất cực khổ, cuối cùng vẫn là tự mình đi tắm nước lạnh rồi mới qua được đêm nay.

Mặc dù ngày hôm sau anh thức dậy, quầng thâm ở mắt anh có hơi nghiêm trọng, nhưng vừa nghĩ đến tối nay có thể chào đón thời khắc đỉnh cao của mình thì tâm trạng của anh vẫn rất tốt.

Buổi sáng sau khi tập thể dục xong, anh đi gọi điện thoại cho Hạ Chí Cương, nhưng mà có thể là thời gian vẫn còn hơi sớm, cho nên không có ai bắt máy, sau đó đoàn gọi họ đi họp, đợi đến khi tan họp, anh chuẩn bị lao ra khỏi văn phòng, không ngờ Chương Quốc Hiền gọi anh lại, nói với anh: “Cậu kết hôn cũng được hơn nửa tháng rồi nhỉ?”

Tần Trí Viễn gật đầu: “Tính từ lúc đăng ký kết hôn thì đã hơn nửa tháng rồi.”

Chương Quốc Hiền cười cười: “Tôi thấy vợ của cậu hình như cũng thích ứng với cuộc sống trên đảo rồi, tiếp xúc với các quân tẩu khác cũng khá vui vẻ.”

Tần Trí Viễn gật đầu, không hiểu tại sao ông ấy lại nói những điều này: “Đoàn trưởng, ông có việc gì thì cứ nói thẳng, lát nữa tôi còn có việc phải làm.”

Chương Quốc Hiền nhướng mày, trực tiếp nói thẳng: “Nếu như vợ cậu đã thích ứng cuộc sống ở đây rồi, thế nhiệm vụ ra biển chiều nay, do cậu dẫn đội nhé.”

“Cái gì?” Tần Trí Viễn trực tiếp trợn tròn mắt: “Chiều nay sắp xếp tôi ra biển?”

Chương Quốc Hiền thấy biểu cảm anh như vậy, nhíu mày hỏi: “Làm sao, biểu cảm này của cậu hình như không sẵn lòng phục tùng sự sắp xếp lắm nhỉ?”

Tần Trí Viễn có chút mơ hồ, anh vô thức đáp lại: “Không có, tôi rất vui lòng, tôi đương nhiên là phục tùng sự sắp xếp.”

Chương Quốc Hiền thấy anh đồng ý nhanh như vậy, cũng không có nhìn ra sự bất thường của anh: “Đó là điều nên làm, lúc trước cậu nghỉ phép nửa tháng, sau đó lại nghỉ phép kết hôn, sau khi về đảo lại sắp xếp cho cậu thời gian nửa tháng ở bên vợ, tôi cũng đủ chu đáo rồi đúng không? Cậu mà còn không thực hiện nhiệm vụ, tôi sợ những người khác có ý kiến đấy.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »