Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10905 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 158
có lẽ phải đợi đến trưa

❊ ❊ ❊

Ôn Như ý cảm giác mình đau sắp chết rồi, nhưng kết quả mới mở được 4cm, cô nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ đã sáng, hỏi Tần Trí Viễn: “Bây giờ mấy giờ rồi anh?”

Tần Trí Viễn chỉ biết sinh con sẽ rất lâu, nhưng không ngờ lại lâu như vậy, bọn họ đã đợi từ 10 giờ tối qua đến sáng nay vẫn chưa sinh, anh nhìn đồng hồ: “Sắp 6 giờ 30, em kiên trì thêm một chút.”

Triệu Tú Hoa nhìn cô đau mà lòng cũng sốt ruột, hỏi cô: “Con có muốn ăn chút gì không, bây giờ mẹ đi làm cho con?”

Bây giờ Ôn Như Ý đau đến nỗi không nói gì được nhiều, làm gì còn tâm trạng để ăn uống, cô chỉ nắm chặt tay người đàn ông, nhịn cơn đau co của tử cung, lắc lắc đầu.

Tần Trí Viễn nhìn Triệu Tú Hoa nói: “Không cần đâu mẹ, lát nữa con bảo Từ Thiệu Phong mang ít đồ đến là được, lúc nãy mẹ cũng không ngủ được, bây giờ mẹ đi ngủ một lát đi.”

Triệu Tú Hoa cũng buồn ngủ, nhưng bây giờ làm gì ngủ được: “Thế mẹ đi làm ít nước uống mạch nha.”

Tần Trí Viễn biết bà lo lắng, anh còn lo sốt ruột hơn bà, nhưng bây giờ cũng không còn cách nào khác, chuyện sinh con này, họ cũng không giúp được gì, chỉ có thể cố gắng chịu đựng mà đợi chờ, lúc gần đến 8 giờ, anh nhìn thấy Ôn Như Ý đau đến nỗi cứ hét lên, anh lập tức đi tìm bác sĩ.

Bác sĩ lại làm kiểm tra cho Ôn Như Ý, mới hơn hai tiếng đồng hồ đã mở đến 7cm, sau đó bác sĩ ngay lập tức bảo Triệu Tú Hoa và Tần Trí Viễn ra ngoài, sau đó đẩy Ôn Như Ý vào phòng sinh.

Trong phòng sinh cũng chỉ có một mình Ôn Như Ý, hai người rất nhanh nghe được từ bên trong truyền đến những tiếng kêu thảm thiết, từng thanh âm vang lên, giống như giếc người vậy, Tần Trí Viễn ngồi trên ghế bên ngoài, căng thẳng đến mức bất giác lại run rẩy.

Không lâu sau, người trong bệnh viện cũng nhiều hơn, trong khoa sản cũng có hai sản phụ đến, lúc này Từ Thiệu Phong đã mang cơm đến, đi theo cùng anh ấy, ngoại trừ Kim Quế Hoa còn có Giang Vĩnh Quân, Thẩm Quyên và những quân tẩu khác.

Họ cũng nghe Bao Trung Hoa với Kim Quế Hoa nói mới biết chuyện Ôn Như Ý sắp sinh, lúc này không nhìn thấy Ôn Như Ý đâu, Kim Quế Hoa bèn hỏi Tần Trí Viễn: “Như Ý mới vào?”

Tần Trí Viễn hít sâu một hơi: “Phải, mới vào, cũng không biết bao lâu nữa mới ra ngoài.”

Nói xong anh nhìn Giang Vĩnh Quân: “Sao mọi người cũng đến đây rồi? Hôm nay không tập luyện, cũng không họp nữa sao?”

Giang Vĩnh Quân mím môi cười cười: “Không phải vẫn còn sớm sao, đến xem thử cậu làm cha chưa.”

Tần Trí Viễn nghe tiếng rên rỉ từ bên trong truyền ra, trong lòng có chút luống cuống: “Có lẽ phải đợi đến trưa.”

Thẩm Quyên cũng nghe ra được giọng nói anh có chút sốt ruột, bèn an ủi: “Vào phòng sinh rồi có lẽ không cần đợi lâu như thế, lúc trước tôi sinh tầm 3 tiếng đồng hồ là ra.”

Nếu như vào trong rồi mà đứa bé không ra được, bác sĩ chắc chắn phải dùng phuốc-sét đỡ đẻ, nếu không đứa bé sẽ ngộp mất.

Nhưng những lời này cũng không thể an ủi Tần Trí Viễn, bởi vì thanh âm trong phòng sinh thực sự rất đáng sợ, mọi người nghe mà sắc mặt đều tái nhợt, da đầu tê dại.

Tần Trí Viễn có muốn vào xem tình hình, nhưng bác sĩ hoàn toàn không cho anh cơ hội, nói đàn ông không được vào phòng sinh, những người khác đứng bên ngoài cũng không giúp gì được, ở một lúc rồi quay về, nhưng có hai quân tẩu không đi làm nên chủ động ở lại.

Mà ở trong phòng sinh, Ôn Như Ý dang rộng hai chân nằm trên giường, mới đầu khi bị nhiều người chăm chú quan sát như vậy, cô có vài phần mắc cỡ, nhưng sau đó lúc cơn đau ập đến, cô không còn quan tâm gì nữa.

Lúc trước cô chỉ đọc người ta miêu tả sinh con đau cỡ nào, bây giờ đến lượt mình sinh rồi, cô mới biết cảm giác đau muốn chết, bây giờ cô chỉ muốn mau chóng sinh em bé ra, sau đó ngủ một giấc thật ngon!

Cũng không biết có phải là vì quá đau hay không, càng về lúc sau, đầu óc cô có hơi trống rỗng, cô dùng hai tay nắm chặt khăn trải giường trên giường phẫu thuật, tê dại làm theo khẩu hiệu của bác sĩ, hít một hơi thật mạnh và cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Cũng không biết qua bao lâu, cô cảm thấy có một bàn tay xé cơ thể mình ra, đau đến mức cô bất chấp hình tượng mà hét lên, âm thanh đó truyền đến hành lang bên ngoài, Tần Trí Viễn đứng phắt dậy chạy đến cửa phòng sinh.

Những người khác thấy vậy cũng chạy theo lại, nhìn qua khe cửa, tiếp theo đó là tiếng khóc của trẻ sơ sinh vang lên.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »