Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10942 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 104
vợ của anh đâu

❊ ❊ ❊

Tần Trí Viễn hơi nghẹn họng: “Anh không hỏi, thì em không nói sao? Anh còn lo lắng mấy ngày hôm nay em ăn không được nữa đấy.”

Ôn Như Ý nhìn dáng vẻ và gương mặt kinh ngạc của anh mà cười nói: “Thế bây giờ em nói cho anh biết rồi, em biết nấu ăn, có phải sau này anh dự định không nấu ăn nữa không?”

Tần Trí Viễn lập tức ho vài tiếng: “Anh không có nói như thế, anh chỉ nghĩ, vậy sau này có phải là anh không cần ăn đồ ăn ở nhà ăn nữa không?”

Phải biết là, cho dù đồ ăn ở nhà ăn có ngon bao nhiêu đi nữa, nhưng ngày nào anh cũng ăn thì cũng sẽ ngán!

Ôn Như Ý lườm anh một cái: “Thế anh mau lại phụ giúp trước đi.”

Tần Trí Viễn đáp một tiếng, vội vàng tới trước đưa hải sản đã xử lý xong cho cô, lúc cô bận rộn nấu ăn thì Tần Trí Viễn phụ giúp cô một tay, hai vợ chồng họ bận rộn gần ba tiếng đồng hồ, tám món ăn cuối cùng cũng làm xong rồi, trong tám món này có sáu món mặn, nói ra cũng xem như là rất có thể diện.

Vốn dĩ Ôn Như Ý muốn mang rượu mà lúc trước họ mang từ Giang Thành đến để mời khách, nhưng Tần Trí Viễn không cho, dẫu sao trong bộ đội, nếu như không phải dịp đặc biệt sẽ không cho phép uống rượu.

Ôn Như Ý không nghĩ đến chuyện này, bèn nói: “Nhưng em chưa mua đồ uống, hay là anh đi mua nhé?”

Tần Trí Viễn trực tiếp nói: “Không cần, lúc anh thông báo cho họ cũng không định để họ tay không đến, đợi lát nữa họ nhất định sẽ mang ít trái cây và nước uống đến.”

Ôn Như Ý cười: “Anh mời người ta đến ăn cơm còn bảo người ta mua đồ đến à?”

Tần Trí Viễn mím môi: “Có gì đâu, mọi người đều là người của mình, lúc trước anh còn đi hồng bao nữa đấy.”

Vừa dứt lời, bên ngoài vang lên tiếng bước chân và tiếng thô bạo của một nhóm người đàn ông thô lỗ, không cần đoán anh cũng biết, người của đoàn ba bọn họ đến rồi.

Đây là lần đầu tiên Ôn Như Ý chính thức gặp đồng chí của Tần Trí Viễn, cho nên trước khi khách vào nhà, cô vội vàng về phòng thay quần áo, sau khi thay xong, nghe thấy bên ngoài phòng có người hỏi Tần Trí Viễn: “Vợ của anh đâu?”

Tần Trí Viễn ở bên ngoài gọi cô một tiếng, cô rất nhanh đáp lại, sau đó vén tóc lỏng lẻo trên đầu rồi đi ra ngoài, lần này khách đến cũng khá đông, đa số đều là đồng chí nam, cộng thêm Kim Quế Hoa vào, cũng mới có bốn nữ đồng chí đến, cô chào hỏi với mọi người.

Mọi người trong phòng khách di chuyển ánh mắt sang cô, trong số họ có vài người đã gặp qua Ôn Như Ý lúc đi đón tàu, nhưng lúc này khi gặp lại cô, ánh mắt của họ cũng không kìm được ánh lên một tia kinh diễm.

Không có nguyên nhân nào khác, người phụ nữ bước ra từ trong phòng quá xinh đẹp, cô mặc chiếc quần dài ống rộng và áo sơ mi trắng, mái tóc được vén lên, lộ ra khuôn mặt rạng ngời, bên tai còn đặc biệt để vài lọn tóc rủ xuống, thêm nữa cô lại dịu dàng nhẹ nhàng hơn nhiều, đồng thời cũng ra dáng một người vợ hiền, một người mẹ tốt.

Giọng nói cũng nhẹ nhàng ngọt ngào hơn, dịu dàng dễ nghe.

Ngay cả các quân tẩu đi theo chồng của mình đến nhìn thấy cô cũng hít ngược một hơi, đây có lẽ là tiên nữ trong truyền thuyết nhỉ?

Cuối cùng Giang Vĩnh Quân cũng hiểu được, tại sao ban đầu khi Tần Trí Viễn xin ông ấy đơn kết hôn lại gấp gáp la lối om sòm như vậy, đổi lại là chàng trai thanh niên nào nếu như không lấy được đơn xin kết hôn cũng đều gấp!

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà, quay về ông ấy phải giáo huấn đàng hoàng cho Tần Trí Viễn mới được, sức ý chí của quân nhân bọn họ không thể vì một người đẹp mà nhanh chóng sụp đổ như vậy được!

“Giới thiệu với mọi người, đây là vợ tôi, đồng chí Ôn Như Ý.” Tần Trí Viễn trực tiếp kéo Ôn Như Ý đến bên mình, giới thiệu với mọi người đang đứng trong phòng khách.

Mọi người hoàn hồn, nhìn Tần Trí Viễn vội vàng trêu ghẹo: “Chả trách anh vội vàng muốn kết hôn gấp như vậy, thì ra là trúng chiêu của tiên nữ rồi...”

Ôn Như Ý cũng không phải lần đầu nghe thấy người khác khen cô, có chút quen rồi, nhưng cô cũng giả vờ ngại ngùng nói: “Mọi người ngồi xuống trước đi, tôi vào xem canh súp, sắp xong rồi.”

Kim Quế Hoa cũng vội đi theo vào phụ giúp, đợi khi họ đi ra, vừa hay nghe Tần Trí Viễn nói với mọi người: “Những món ăn này làm sao mà tôi làm được, toàn là do đồng chí Ôn Như Ý làm đấy, món gì cô ấy cũng biết nấu, tôi chỉ phụ cô ấy mấy việc linh tinh thôi.”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »