Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10908 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 148
thắng lợi

❊ ❊ ❊

Những người đồng nghiệp khác nghe cũng kinh ngạc, mặc dù lúc trước đã từng cùng nhau đào tạo với Ôn Như Ý ở xưởng chính, nhưng mà lúc trước chỉ là đối thoại nội bộ, luyện tập nội bộ, họ không ngờ bây giờ Ôn Như Ý vậy mà lại có thể bình tĩnh thành thạo như vậy trước mặt ngoại thương, nói tiếng Anh tự nhiên giống như nói tiếng mẹ đẻ vậy.

Cô cứ đứng đó, ăn mặc chỉnh tề, mỉm cười và cực kỳ tự tin, vốn dĩ cô đã xinh đẹp, bây giờ như vậy, ngay cả những người trong gian hàng bên cạnh và đối diện cũng không khỏi nhìn về phía họ bên này.

Lãnh đạo Phương Tiền Tiến phụ trách Hội chợ giao dịch lần này thấy vậy đột nhiên thở phào một hơi, khẩu ngữ của anh ta rất bình thường, những người khác cũng không được ổn, hôm qua đàm phán nhiều như vậy, đa số đều là do anh ta phụ trách, một mình anh ta bận tối mặt tối mày, kết quả thành tích vẫn không như mong muốn, bây giờ cuối cùng cũng xem như là có một người có thể gánh vác một chút thay anh ta rồi.

Đang nghĩ ngợi, anh ta nghe thấy những người đó muốn xem mục lục đơn giá, anh ta rất nhanh lấy báo giá đi lại, Ôn Như Ý thuận tay đón lấy, lại bắt đầu huyên thuyên với những người đó, anh ta muốn phụ giúp, nhưng Ôn Như Ý dường như hoàn toàn không cần sự giúp đỡ của anh ta.

Không biết có phải cảnh trò chuyện của họ đã thu hút nhiều người hay không, nhưng một lúc sau, càng có nhiều thương gia nước ngoài đổ vào gian hàng của họ, họ đều nhìn Ôn Như Ý nói chuyện với những người đó, sau đó bắt đầu nói chuyện với những người khác trong gian hàng, hỏi về sản phẩm.

Phương Tiền Tiến nhìn thấy tình thế này, bỗng chốc mừng trong lòng, lập tức bảo Phùng Ngọc Phân và những người khác bắt tay vào làm việc, mọi người dùng vốn tiếng Anh ít ỏi của mình và những ngoại ngữ khác, ngay cả ngôn ngữ cơ thể cũng được đưa ra để giới thiệu giá cả và chất lượng sản phẩm cho các thương gia nước ngoài.

Không biết có phải do hôm qua việc kinh doanh ở gian hàng của họ có thê thảm quá không, cho nên hôm nay lượng khách qua lại ở gian hàng của họ nhiều hơn hôm qua rất nhiều, người hết lớp này đến lớp khác, lập nội dung hợp đồng này xong lại đến lập nội dung hợp đồng khác, bọn họ bận rộn đến nỗi phải thay phiên nhau mà ăn trưa, Ôn Như Ý càng bận hơn, miệng lưỡi khô khốc, ngay cả thời gian uống nước cũng không có.

Đương nhiên, thương gia nước ngoài ở Hội chợ không chỉ có người châu Âu và người Mỹ, những người này phát hiện trong miệng Ôn Như Ý thỉnh thoảng còn b.ắ.n ra vài câu tiếng Nhật mà họ nghe không hiểu, rõ ràng mọi người đều cùng nhau đào tạo, mà Ôn Như Ý luôn có thể nói lưu loát hơn họ.

Nhưng mà những điều này hoàn toàn không quan trọng, lúc này nói ngoại ngữ ở đây sẽ không có ai mà nghi ngờ liệu bạn có phải là gián điệp hay không, ở đây chỉ cần lấy được số tiền giao dịch là xong chuyện.

Lúc sắp đến 6 giờ chiều, cuối cùng khách cũng bắt đầu rời đi, Ôn Như Ý cũng có được thời gian rảnh, cô ngồi xuống uống nước nghỉ ngơi một lúc, sau đó bảo mọi người thống kê số tiền đơn hàng ngày hôm nay.

Mọi người vội vàng lấy bàn tính để tính, không lâu sau, Phùng Ngọc Phân viết một con số sau đó đưa cho Ôn Như Ý, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc: “Bốn, bốn mươi ba vạn rồi.”

Phương Tiền Tiến không kìm được mà bật cười: “Đây chỉ là con số đã ký hợp đồng, số chưa ký có lẽ 16, 17 vạn, cố gắng tranh thủ ngày mai ký luôn.”

Cuối cùng anh ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, cứ tiếp tục cái đà này, mục tiêu năm nay của họ chắc chắn có thể hoàn thành, quá tam ba bận, cuối cùng họ cũng có thể giữ được cơ hội tham gia lần sau rồi.

Ôn Như Ý mới đầu còn cảm thấy 43 vạn có hơi ít, nhưng sau khi trải qua một ngày bận rộn, cô mới biết sự vất vả cực khổ trong đó, cảm thấy để kiếm được 43 vạn này thật sự không dễ dàng chút nào: “Những hợp đồng vẫn chưa ký đó, tối nay tìm nguyên nhân, có thể đến khách sạn tình cờ gặp bọn họ.”

Phùng Ngọc Phân nghe vậy chớp mắt: “Tối còn phải đi gặp bọn họ sao?”

Ôn Như Ý gật đầu, mặc dù vội vàng không ăn được đậu phụ nóng, nhưng cũng không thể để đậu phụ lạnh được, nếu không sẽ không ăn nổi, cuộc gặp gỡ tình cờ thích hợp có thể kéo gần khoảng cách.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »