Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10918 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 117
thế bọn tôi không cần giành nữa

❊ ❊ ❊

Lần này để thuyết phục người trong xưởng quả thực Hạ Chí Cương nỗ lực không ít, họ chủ yếu vẫn là nhìn trúng mảnh đất của bộ đội và sự quản lý của bộ đội, phải biết là để mở một phân xưởng mới, điều khó nhất là khởi đầu, ngoài việc nguồn hàng khó tìm, công nhân cũng không dễ quản lý, bây giờ vị trí nhà máy ở gần bến tàu, còn có bộ đội quản lý công nhân, bọn họ đương nhiên là yên tâm rồi, đương nhiên ở đây cũng gần xưởng chính, nếu như có chuyện đi đi lại lại gì đấy cũng tiện.

Sau hai ngày từ khi diễn ra cuộc họp giữa hai bên, Phúc Nhân bên kia cũng lần lượt đưa thiết bị đến, mặc dù thiết bị hơi cũ, nhưng vận hành không có vấn đề, Ôn Như Ý cùng với bộ phận hậu cần bọn họ cùng nhau bận rộn mấy ngày trời, cuối cùng cũng xem như là bố trí xong số thiết bị này, chỉ thiếu tuyển công nhân và đợi công nhân quản lý của Phúc Nhân vào nhà máy thôi.

Mà mọi người trên đảo nhìn thấy tình hình này, cuối cùng cũng tin bộ đội bắt đầu thành lập nhà máy mới, những quân tẩu gấp gáp tìm công việc đó biết tin lập tức ứng tuyển, mấy ngày liền chạy đến chỗ Ôn Như Ý đăng ký.

Lúc trước Ôn Như Ý đã nghĩ đến chuyện này, công việc tuyển công nhân này thật sự không dễ làm, lỡ như nhận người này mà không nhận người kia rất dễ đắc tội với người ta, cho nên trước đó cô đã nói với bộ phận hậu cần, cô chỉ phụ trách công việc trong sản xuất và ngoại giao, những chuyện khác để bộ đội quyết định.

Khi những quân tẩu này tìm đến cô, cô cũng có gì nói nấy: “Mọi người tìm tôi không có ích gì, tôi không phụ trách mảng này, mọi người phải đi tìm hậu cần, nhưng mà bây giờ cũng không cần gấp gáp, đợi người quản lý bên kia đến, bộ đội nhất định sẽ thông báo tin tuyển dụng thôi.”

Mấy người quân tẩu vừa nghe còn phải đợi thì tâm lý hoảng loạn, phải biết là bây giờ ở trên đảo muốn tìm một công việc cũng không dễ dàng gì, nếu như muộn rồi không còn gì hết, cho nên bọn họ vẫn là muốn đi cửa sau từ chỗ Ôn Như Ý, thậm chí họ còn mang đồ ngon đến, muốn “hối lộ” cô, ngay cả Kim Quế Hoa cũng tham gia vào: “Thế lỡ như đến lúc đó tuyển đủ số lượng rồi, mà không có bọn chị thì phải làm sao?”

Ôn Như Ý dở khóc dở cười: “Mọi người yên tâm, lần này nhà máy mới muốn gia công hàng khô, lại muốn làm đồ hộp hải sản và trái cây, có thể còn làm những loại khác nữa, số lượng tuyển dụng chỉ nhiều chứ không ít, nhất định đều có thể chiếu cố đến mọi người.”

“Thật không? Thế bọn tôi không cần giành nữa?”

“Thật sự không cần, bộ đội sẽ không bỏ sót bất cứ một ai.”

Cuối cùng Ôn Như Ý nói hết lời mới tiễn được những người này ra khỏi sân nhà mình, đợi mọi người vừa rời đi, cảm giác cả thế giới đều yên tĩnh ư, cô nhìn giá đỗ xanh đã mọc trong sân vườn, không biết làm sao, đột nhiên cô nhớ đến dáng vẻ Tần Trí Viễn liều mạng cày đất để vì một lần được thỏa mãn, rất ngây ngô và cũng rất buồn cười.

Nghĩ như vậy, cô cảm thấy sân nhà này thật vắng vẻ, sau đó mới nhớ đến Tần Trí Viễn đi cũng được mấy ngày rồi, còn không biết trôi đến đâu?

Hình như cô có một chút nhớ anh, có lẽ anh cũng sắp về rồi nhỉ?

Đang nghĩ ngợi, cô nhìn thấy Lý Linh với Lý Đông Ny bước vào sân nhà kế bên, vốn dĩ cô không muốn để ý đến hai người này, nhưng đột nhiên nhớ đến lời của Lý Linh nói mấy ngày trước, cô lại dừng bước chân, gọi Lý Linh một tiếng.

Mấy ngày trước Lý Linh còn đang mừng thầm chuyện Ôn Như Ý sẽ không đàm phán thành công chuyện nhà máy mới, nhưng hoàn toàn không ngờ được mới mấy ngày trôi qua, bà ta trực tiếp bị vả mặt, Ôn Như Ý không những đàm phán thành công, mà còn trở thành đối tượng để cho những quân tẩu trong khu ký túc xá gia đình nịnh nọt lấy lòng, sân nhà họ Tần gần đây có rất nhiều người ra ra vào vào, trông rất là náo nhiệt, bà ta nhìn mà thấy tức.

Cho nên bây giờ bà ta hoàn toàn không để tâm đến người phụ nữ này, nhưng lại muốn biết cô tìm mình làm gì, cho nên nhìn qua phía cô một cách không tình nguyện: “Sao đấy?”

Ôn Như Ý nhìn bà ta cười nói: “Mấy ngày trước thím không có nghĩ nhiều, tôi quả thực có thể tiết kiệm được chút chi phí cho bộ đội, tôi đàm phán thành công chuyện nhà máy mới rồi, thế nào, thím có bất ngờ không, có ngạc nhiên vui mừng không?”

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »