Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10950 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 168
con gái phải tròn tròn

❊ ❊ ❊

Châu Mỹ Thanh khẽ mở to mắt: “Thế cũng đâu có nhiều, có phải bây giờ em đã gầy lại rồi không?”

Trước khi Ôn Như Ý sinh con là 88 cân, sau đó sắp sinh thể trọng cuối cùng là 110 cân, vừa sinh con xong vẫn còn 103 cân, tháng này cô ở cữ cũng khỏe, đủ các kiểu bồi bổ, lại không mệt gì, dẫn đến cân nặng của cô bây giờ vẫn loanh quanh ở tầm 98 cân: “Cũng đâu có gầy bao nhiêu, em định đợi sau 2 tháng sẽ giảm cân dần dần.”

Cô vừa nói xong, Ôn Thần An ở bên lập tức nói: “Cô út đừng giảm cân, múp múp như vậy mới đẹp!”

Ôn Như Ý nghe vậy lập tức bật cười ha ha: “Thật hay giả vậy, cháu cảm thấy cô mập như vậy đẹp sao?”

Ôn Thần An gật đầu thật mạnh: “Con gái phải tròn tròn, giống như bà nội nói ấy, có phúc khí.”

Ôn Như Ý đưa tay lên xoa xoa cái mũi: “Vẫn là An An nhà chúng ta tốt nha, cô út mập lên cũng đẹp đúng không?”

Ôn Thần An vâng một tiếng, Ôn Như Ý vội vàng ngẩng đầu lên nhìn Châu Mỹ Thanh: “Thấy chưa, con trai chị vẫn tốt với em.”

Châu Mỹ Thanh từ lâu đã quen với việc quan hệ của hai người tốt, lần này nghe nói Ôn Như Ý sinh con, Ôn Thần An đòi đến đến đấy.

Không lâu sau, Triệu Tú Hoa và Khương Nguyệt Anh đẩy đứa bé ra, Châu Mỹ Thanh nhìn thấy hai người họ đẩy chiếc nôi trẻ con ra, ngạc nhiên hỏi: “Cái này hai đứa mua ở đâu vậy? Làm rất đẹp, rất tiện lợi.”

Triệu Tú Hoa cười rạng ngời: “Cái này không mua được đâu, là Trí Viễn tìm thợ cùng nhau làm đấy, mất mấy tháng trời, còn làm một chiếc xe đẩy, nhưng mà bây giờ cháu còn nhỏ, chưa dùng tới.”

Châu Mỹ Thanh nghe vậy lập tức quay đầu nhìn Ôn Minh Khang: “Lần sau anh học tập em rể, sau này nói không chừng chúng ta cũng cần dùng tới.”

Ôn Minh Khang liếc nhìn chiếc nôi trẻ con đó, làm thủ công rất tinh xảo, anh ấy nghĩ, nếu như anh ấy có tay nghề này gia đình họ đã phát đạt từ sớm rồi, làm gì còn phải đi làm thuê ở công xưởng, nhưng mà lời này anh ấy cũng ngại nói ra ở đây, chỉ quay đầu nhìn Tần Trí Viễn: “Lần sau anh sẽ học theo em.”

Tần Trí Viễn đương nhiên là đồng ý dạy: “Thế đến lúc đó em đưa cho anh một bản vẽ.”

Ôn Vệ Quốc bên cạnh làm gì quan tâm nôi trẻ con gì, lúc này đã dẫn Ôn Thần An trực tiếp đến bên cạnh nôi nhìn cháu gái bảo bối của ông.

Đứa bé sắp đầy tháng, đường nét trên khuôn mặt cũng ngày càng tinh xảo, khuôn mặt hồng hào, giống như quả đào mật, tựa như cắn một miếng là nước chảy ra, mái tóc đen ban đầu bây giờ đã mọc dài thêm một khúc, toàn bộ khuôn mặt được thừa hưởng hoàn toàn từ gen tốt của cha mẹ.

Ôn Thần An miệng kêu “oa oa”: “Em gái đáng yêu quá đi, em ấy tên là gì thế ạ.”

Khương Nguyệt Anh cũng yêu chết đi được, nếu như không phải đứa bé đang ngủ, bà ấy hận không thể bế lên cắn vài cái: “Tên Đóa Đóa, mọi người xem, con bé ngủ ngon như vậy, hình như còn đang cười nữa đấy.”

Ôn Vệ Quốc nhướng mày: “Đây là tên ở nhà nhỉ, tên khai sinh thì sao.”

Triệu Tú Hoa vội vàng nói: “Tên khai sinh vẫn chưa đặt, bọn em đã lựa vài cái tên, lát nữa mọi người ăn cơm xong thì cùng nhau tham khảo.”

Khương Nguyệt Anh cũng gật đầu, lại ngẩng đầu lên nhìn Ôn Như Ý và Tần Trí Viễn một lúc rồi nói: “Khỏi phải nói, đứa bé này hình như là giống cha hơn chút.”

Ôn Vệ Quốc nhìn tiểu bảo bối nằm ngủ ngon trong nôi, dường như nhìn thấy Ôn Như Ý lúc nhỏ: “Tôi cảm thấy giống Như Ý hơn chút, trông xinh xắn.”

Triệu Tú Hoa cười cười: “Ngoại hình này khó nói, bây giờ đứa bé còn chưa lớn đấy, nhưng mà tính cách hơi giống Như Ý, lúc nhỏ Như Ý sinh non nên sức khỏe yếu, rất nhiều lúc ăn xong thì ngủ, rất dễ chăm.”

Ôn Thần An rất nhanh liền nói: “Cháu cảm thấy em gái không giống ai cả.”

Triệu Tú Hoa xoa đầu cậu bé: “Cháu cảm thấy em gái đều không giống hai người họ à?”

Ôn Thần An hùng hồn nói: “Vâng ạ, em gái giống cháu, em gái đương nhiên phải giống anh trai rồi.”

Lời này trực tiếp khiến mọi người bật cười ha ha, Triệu Tú Hoa nói: “Phải, giống cháu nhất, hai đứa là anh em tốt.”

Đối với vấn đề đứa bé giống ai, Tần Trí Viễn cảm thấy chuyện này không cần phải tranh cãi nữa, không cần thiết mà, dù sao cũng đều là người một nhà.

Hôm nay hiếm khi cả gia đình đoàn viên, cho nên bữa trưa cực kỳ phong phú, có món ăn do Tần Trí Viễn mang từ nhà ăn về, cũng có những món ăn do Triệu Tú Hoa và Khương Nguyệt Anh cùng làm, một bàn đầy đồ ăn, đủ màu sắc hương vị.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »