Thập Niên 70- Cuộc Sống Hạnh Phúc Trên Đảo

Lượt đọc: 10890 | 4 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »
Chương 146
thất vọng

❊ ❊ ❊

Cô mang thai lâu như vậy, cơ bản không có ốm nghén, lúc trước ở trên hải đảo cô từng ngồi xe Jeep của Tần Trí Viễn mà cũng không ói, nhưng không ngờ đến Dương Thành một chuyến, suýt chút nữa lấy mất nửa mạng của cô, phong cảnh mỹ lệ gì cô cũng không có tâm trạng thưởng thức nữa.

Nhưng hết cách, cho dù bây giờ cô rất khó chịu, sau khi nhận phòng ở khách sạn gần Hội chợ Canton, họ thu dọn đồ đạc rồi đi gặp đoàn giao dịch của thành phố Thanh, giao lưu với họ, lấy vị trí trưng bày, sau đó tiến hành đào tạo.

Khóa đào tạo do Ban lãnh đạo Hội chợ Xuất nhập khẩu tiến hành, nội dung gần giống như những gì xưởng chính Phúc Nhân đã nói trước đó, chẳng hạn như cách xét duyệt, cách định giá và cách đàm phán, sau một ngày bận rộn, Ôn Như Ý cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.

Ngày hôm sau chính là ngày đầu tiên của Hội chợ thương mại, mỗi công xưởng mỗi triển lãm đều có số lượng người nhất định tiến hành trình bày, bọn họ vốn dĩ dự định để Ôn Như Ý làm nhân viên đợt đầu trình bày, dẫu sao hai ngày đầu lượng khách hàng nhiều hơn những ngày sau, khẩu ngữ của cô giỏi, chắc có thể lấy được vài đơn hàng, nhưng lãnh đạo nhìn sắc mặt cô quả thực quá kém, cho nên để cô nghỉ ngơi trước.

Ôn Như Ý có chút áy náy vì làm liên lụy đến mọi người, mặc dù cô cũng muốn vào ngày đầu tiên đi xem Hội chợ thương mại bây giờ trông như thế nào, nhưng quả thực có tâm mà không có lực, nên cô chỉ có thể đồng ý.

Có lẽ là do đi đường và mấy ngày hôm nay cũng không nghỉ ngơi đàng hoàng, lại ói một đường, cho nên ngày hôm sau Ôn Như Ý ở trong phòng gần như là ngủ cả ngày, buổi chiều sau khi thức dậy, cô cảm giác cơ thể nhẹ nhõm rất nhiều, cô vội dậy khỏi giường cùng với đồng chí không đến Hội chợ đặt cơm cho mọi người.

Đến 6 giờ chiều tối, đồng chí tham gia Hội chợ quay về, chỉ có điều thần sắc trên mặt mỗi người họ đều có hơi khó coi, Ôn Như Ý thấy tình hình có chút không hay, bèn nhìn Phùng Ngọc Phân và hỏi: “Hôm nay thế nào? Hôm nay có đơn hàng không?”

Phùng Ngọc Phân nhìn mọi người một cái, sau đó mới nói: “Đơn hàng thì có, nhưng chỉ có bốn đơn, số tiền giao dịch cũng không nhiều, chưa đến 5 vạn.”

Bọn họ là kỳ đầu tiên tham gia triển lãm, chỉ có thời gian 10 ngày, lần này bên trên giao cho họ nhiệm vụ đơn hàng là 100 vạn, nếu như dựa theo số tiền giao dịch ngày hôm nay, cứ tiếp tục như thế trong 10 ngày thì họ sợ lại không hoàn thành được nhiệm vụ lần này, lần sau còn cơ hội tham gia nữa hay không thì khó nói.

“Số tiền này quá ít rồi, ít nhất mỗi ngày chúng ta phải lấy được đơn hàng 10 vạn mới có thể hoàn thành mục tiêu bên trên đưa ra cho chúng ta.”

Đạo lý thì mọi người đều biết, nhưng không lấy được đơn hàng, trong lòng họ vẫn là thất vọng, lãnh đạo phụ trách hạng mục lần này thấy vậy cũng lập tức nói: “Đồng chí Ôn Như Ý nói phải, Hội chợ này là một quá trình đàm phán lâu dài, tiếp theo lần lượt sẽ có thương gia đến, chúng ta cũng đừng để vì ngày đầu tiên mà ảnh hưởng đến trạng thái những ngày sau, chưa đến cuối cùng, chúng ta không được từ bỏ!”

Nói xong, anh ta lại nói: “Quả thực không giấu gì, hôm nay tôi cũng quan sát triển lãm công xưởng bên cạnh chúng ta, người ta hình như cũng không lấy được đơn hàng, dường như còn tệ hơn chúng ta, có họ làm đệm, chúng ta sợ cái gì?”

Anh ta nói như vậy, mọi người lại lấy lại khí thế, ai nấy cũng đều có tâm trạng ăn cơm, lúc ăn cơm, lãnh đạo nhìn Ôn Như Ý bên cạnh hỏi: “Hôm nay cô đã nghỉ ngơi khỏe rồi nhỉ? Ngày mai có thể đi triển lãm không?”

“Có thể.” Ôn Như Ý gật đầu đáp, bây giờ cơ thể cô cảm giác đỡ hơn nhiều rồi, ngày mai đi nhất định không vấn đề gì, sau khi ăn cơm xong, cô lại trò chuyện một lúc với mọi người, nghe họ tổng kết nguyên nhân hôm nay không lấy được đơn hàng lớn, từ đó cô dễ dàng nghiên cứu ngày mai nên đàm phán như thế nào.

Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176
Tiến »