Cô không hề dọa được con chó chạy mất.
Nó quả thực sợ người, sợ ngôi nhà, điểm này Jessie đã đúng, nhưng cô đã đánh giá thấp tình cảnh tuyệt vọng của nó. Cái tên trước đây của nó - Prince - giờ nghe thật đầy vẻ mỉa mai. Mùa thu năm nay, nó đói cồn cào, lảng vảng tìm kiếm quanh hồ Kashwakamak, đã đụng phải vô số thùng rác tương tự như thùng rác nhà Gerald. Nó nhanh chóng nảy sinh sự bài xích với mùi xúc xích salami, phô mai và dầu ô liu tỏa ra từ thùng rác đó. Mùi vị rất hấp dẫn, nhưng kinh nghiệm đau thương đã dạy cho "cựu hoàng tử" này biết rằng, nguồn gốc của mùi vị ấy nằm ngoài tầm với của nó.
Tuy nhiên, còn có những mùi khác. Mỗi khi gió lùa làm cánh cửa sau hé mở, con chó lại ngửi thấy một thứ mùi. Mùi này nhạt hơn mùi từ thùng rác, nguồn gốc của nó nằm trong nhà, nhưng nó quá tuyệt vời, không thể bỏ qua. Con chó biết, người chủ hay gào thét kia với những cú đá từ đôi chân kỳ lạ và mạnh mẽ của bà ta sẽ đuổi nó đi. Thế nhưng, mùi hương đó mạnh hơn cả nỗi sợ hãi của nó.
Có một thứ cũng có thể chế ngự cơn đói khó nhịn của nó, nhưng nó vẫn chưa biết gì về súng. Nếu nó có thể sống sót đến mùa săn hươu, tình hình sẽ thay đổi. Nhưng còn hai tuần nữa mới đến mùa đó. Lúc này, điều tồi tệ nhất mà nó có thể tưởng tượng ra chính là người chủ mạnh mẽ, gào thét điên cuồng kia.
Khi gió thổi mở cửa, nó lẻn vào trong, rồi chạy lon ton vào hành lang... nhưng không đi quá xa, một khi có nguy hiểm, nó có thể rút lui nhanh chóng bất cứ lúc nào.
Đôi tai mách bảo nó rằng, người sống trong ngôi nhà này là một nữ chủ nhân hung dữ. Bà ta biết rõ con chó đang ở trong nhà vì bà ta đã gào lên với nó. Nhưng con chó hoang nhận ra sự sợ hãi chứ không phải giận dữ trong giọng nói cao vút của bà ta. Sau cú giật mình hoảng sợ ban đầu, con chó đứng vững tại chỗ. Nó chờ đợi một người chủ khác cùng gào thét với người chủ hung dữ này, hoặc chạy ra đuổi nó. Chẳng có chuyện gì xảy ra cả, con chó bèn vươn cổ ra, hít lấy bầu không khí hơi ẩm mốc trong nhà.
Trước tiên, nó quay sang bên phải, đánh hơi về hướng nhà bếp. Những làn hương thơm tỏa ra từ cánh cửa đang đập nhè nhẹ chính là từ hướng này. Mùi không mới, nhưng rất quyến rũ: bơ đậu phộng, bánh quy giòn Ritz, nho khô, ngũ cốc (mùi của thứ sau tỏa ra từ một chiếc hộp trong tủ đựng thức ăn - một con chuột đồng đói khát đã cắn một lỗ dưới đáy hộp).
Con chó bước một bước về hướng đó, rồi ngoái đầu sang hướng khác, xem có chủ nhân nào đang lẻn đến tấn công nó không - chủ nhân thường hay gào thét, nhưng họ cũng có thể rất xảo quyệt. Hành lang dẫn sang bên trái không có ai, nhưng con chó ngửi thấy một mùi mạnh mẽ hơn nhiều từ hướng đó, thứ mùi khiến dạ dày nó co thắt vì khao khát tột độ.
Con chó nhìn dọc theo hành lang, đôi mắt nó sáng rực, ánh nhìn pha trộn giữa nỗi sợ hãi điên cuồng và sự khao khát. Miệng và mũi nó nhăn lại, trông như một tấm thảm nhỏ bị vò nát, môi trên dài của nó phập phồng, phát ra những tiếng khịt khịt căng thẳng, để lộ hàm răng lấp lánh ánh trắng. Trong lúc căng thẳng, nó đã phóng ra một dòng nước tiểu, rơi tí tách xuống sàn nhà, đánh dấu chủ quyền ở tiền sảnh - từ đó, toàn bộ ngôi nhà đã trở thành lãnh thổ của nó. Tiếng động này rất nhỏ, rất ngắn, đôi tai đang căng ra của Jessie cũng không nghe thấy.
Thứ tỏa ra chính là mùi máu. Mùi này nồng nặc nhưng không đúng lắm. Cơn đói cùng cực của con chó cuối cùng đã làm cán cân nghiêng lệch.
Nó phải ăn, nếu không sẽ chết. "Cựu hoàng tử" bắt đầu chậm rãi đi dọc hành lang về phía phòng ngủ, càng tiến lên phía trước mùi càng đậm đặc. Đó quả thực là mùi máu, nhưng là một loại mùi máu không bình thường, đây là mùi máu của chủ nhân. Tuy nhiên, mùi này quá nồng nàn, quá hấp dẫn, không thể cưỡng lại được. Thứ mùi đó chui tọt vào cái đầu nhỏ bé đầy tuyệt vọng của nó. Con chó tiếp tục tiến về phía trước, khi tiến gần đến cửa phòng ngủ, nó bắt đầu sủa điên cuồng.