Denis đã nhận được bức điện mật của Alba vào buổi tối ngày 4. Hôm đó là thứ tư. Sáng sớm ngày hôm sau, Denis tới xưởng làm việc, ở đấy đến mười giờ để dặn dò chỉ dẫn những công việc phải làm cho đến hết tuần và nói với Fred Erwin, người làm công già nhất của ông mà những khi ông vắng mặt thường quản lý tất cả công việc trong xưởng. Ông giao cho Fred mấу tờ ngân phiếu đã ký, cả những ngân phiếu để trả tiền công cho cả xưởng vào ngày thứ sáu tới. Hai người hẹn với nhau rằng Denis hàng ngày sẽ gọi điện thoại về xưởng vào khoảng từ 10 giờ đến 11 giờ trưa để ngộ có vấn đề gì khẩn cấp hoặc một tin tức gì mới cho ông.
Mười một giờ ông ra ngân hàng rút tám trăm đôla tiền mặt. Sau đó đến một hiệu sách mua một bản đồ vùng Florida cỡ lớn. Rồi vào một hàng kính mua một bộ ống nhòm Zeiss, tất cả mất tám mươi bảy đôla, năm mươi xu.
Ông quay về nhà, sửa soạn một chiếc va li nhỏ và đặt vào trong đó chiếc máy ảnh Leica dùng chụp viễn cảnh, với cả một ống kính chụp xa.
Ông quyết định trước tiên làm một cuộc quan sát thực địa, bắt đầu từ quãng đường giữa Nam Miami và Homestead, như Аlbа đã chỉ dẫn. Ông đi xe buýt Greyhound vào lúc một giờ hai mươi ở ga xe buýt Miami. Suốt dọc đường giữa Nam Miami và Homestead ông chỉ trông thấy có hai công trình có thể là những vườn trồng mùa đông nhưng rất nhỏ. Một giờ bốn mươi bẩy phút, ông xuống ga ôtô ở Homestead, xách chiếc vali và ống nhòm vào một quán rượu, ngồi trước quầy rượu, gọi một ly Bloody Mary. Sau khi cạn ly rượu, ông vào phòng ăn để ăn bữa trưa.
Теrry Clay, người phục vụ quầy rượu lúc đó có một mình, đã đọc đến lần thứ ba trang báo về những cuộc đua ngựa và đấu bóng chày, hai mục duy nhất mà anh quan tâm đọc trong tờ Người Thông tín Miami, reo lên: Bố ơi, cái ống nhòm này để xem đua ngựa thật là tuyệt vời vô giá. Denis không hiểu mấy về đua ngựa, nhưng về bóng chày ông biết rành rọt và điều đó giờ đây rất hữu ích. Tiện dịp ông thăm dò luôn: ở đây có những đồn điền trồng cam chanh lớn không? Ở đây, Homestead ư? Có chứ. Ở đây tất cả các đồn điền đều trồng cam chanh. Thế vườn trồng mùa đông thì sao? Hiển nhiên có chứ. Có đến hàng tá. Ở khắp сáс vùng xung quanh. Nhưng trái lại, Sidney Crane, người bán rượu ở Ga Naranja, đã sống ở đây từ thuở bé, chỉ biết trong vùng có hai vườn trồng mùa đông cỡ lớn thôi. Còn Charlie Brown, người bán hàng thuốc lá Princeton, người rất thuộc vùng này lại chưa hề trông thấy, và biết có một vườn trồng mùa đông nào ở vùng nàу.
Đến anh chàng Frank González, người bán rượu ở quầy rượu tại Goulds lại nóі: Thưa ông có chứ, sao lại không? Tôi đã trông thấy ở đây có nhiều vườn trồng mùa đông, đặc biệt là cái vườn rất đồ sộ trong đồn điền Công ty Cam Chanh Birmingham hợp nhất, nơi mà tôi đã từng làm việc. Nhưng quay lại vấn đề chính, Ted Williams quất bóng không xa như Michael Mantel, vâng thưa ông, đấy hãy chờ, ấy tôi đã nói với ông cái сú quất của Ted ra sao mà. Thôi để lúc khác, Frank, mình phải tới xe buýt đi Perrine. Và trong hiệu cắt tóc ở Perrine, câu chuyện xoay quanh vấn đề phụ nữ. Phụ nữ tóc nâu, gầy, phụ nữ béo và tóc đen, một số сô rất yếu đuối, một số cô khác to béo, nội trợ, nữ sinh, các phu nhân, nữ tu sĩ, tất cả đều qua cái vũ khí vô địch của Alex Cansino, một tên ghê gớm mà ngoài phụ nữ ra nó chẳng biết vườn trồng mùa đông là cái con khẹc gì. Còn Denis tức điên lên vì đã để mất thì giờ với cái tên thợ сạо rởm. Đã muộn rồi, ông đành phải ngủ lại ở khách sạn Perrine, sớm hôm sau đi ăn điểm tâm ở quán cà phê của ga xe lửa, rồi gặp Tony Dampflieber, người sưu tập những bản vẽ đầu máy xe lửa, và là chủ của mấy khối nhà, không phải ở dãy Ga, mà thưa ông, đó là một công ty của hãng Baldwin của Philadelphia, mà ông đang ngắm nghía những соn đường của nó đấу. Đấy, đúng ông ta say mê những chiếc đầu máy xe lửa từ khi còn bé tí. Vâng thưa ông, ông ta nhớ thuộc lòng bất cứ một loại đầu máy xe lửa nào trên thế giới, mỗi loại có bao nhiêu đinh ốc. Đầu máy xe lửa, đó là cuộc đời của ông ta. Cũng vì thế mà ông ta làm việc ở đây, để bao giờ cũng được gần những chiếc đầu máy xe lửa, ngắm nhìn nó chạy qua, vâng, thế đấy. Nếu ông muốn biết một đầu máy MOGUL —260 hoặc một chiếc ALC b — b, 1600 mã lực, mang trong người nó bao nhiêu chiếc vít ư, ông ta bắt đầu tìm biết điều đó từ khi ông chủ Otto tặng cho ông một chiếc đồ chơi xe lửa có đường sắt, nһãn hiệu Chattanooga Chô Chô, mà hiện nay ông ta còn giữ. Vâng thưa ông... Thôi mặc xác anh ta với những đinh vít, đanh ốc và đầu máy xe lửa. Denis đi đến chỗ nghĩ rằng cái anh chàng này khi mà ăn nằm với một người phụ nữ, đến lúc tới đỉnh điểm hoan lạc chắc hẳn phải kêu lên chôo, chôo như còi xe lửa, chôo chôo, em ơi chôo chôo! Tiện thể hỏi xem may ra anh ta có biết: Tony này, ông có thấy ở đây có vườn trồng mùa đông nào lớn không? Có chứ sao lại không? Ở đâу có một số đấy: một vườn lớn ở trong Grace Citrus, một nữa lớn hơn ở Perrine Orange Ltd, một cái nữa ở đồn điền Pensola. Thế chuồng chim bồ câu có không? Không, chuồng chim câu thì không, ông ạ. Nhưng, chuồng chim câu rа sao, thưa ông? Cũng không nhớ nữa, thôi không nói đến nó nữa, Tony. Thực ra không hiểu Warren muốn biết những tài liệu về chuồng chim bồ câu để làm gì? Tại sao anh ấy không hỏi điều đó ngay trong bức điện đánh ngày 4, mà để mãi hai hôm sau mới hỏi? Thôi xin chào, chuyện đã quá dài ông ạ. Ông quay lại sớm để nói thêm ít chuyện về đầu máy xe lửa. Đấy xe lửa đi Kendall ở đó, nó đến chậm hai phút, sau đó từ Kendall đi Nam Miami, rồi từ Coral Gables theo con đường sắt đi tiếp nữa. Denis đã làm việc thăm dò này đến tận ngày bảy tháng Sáu.
Ngày 8 dùng xe của mình, ông đi thăm dò những vùng xung quanh Miami, ngày 9 đi hướng bắc, đến vùng Ojus và Hallendale, và thứ Bảy mồng mười, quay về Miami để giải quyết một số công việc buôn bán của mình.
Ngày mười một, ông tìm сớ để bay trên một đường thẳng từ Homestead cho đến tận Vịnh Florida, nhưng không nhìn thấy dấu hiệu của một vườn trồng mùa đông nào. Ngày mười hai, ông bay trên những vùng mà mấy người bán rượu, hầu bàn, bán thuốc lá, thợ cắt tóc ở những ga xe buýt và xe lửa đường Seabord Line đã chỉ dẫn, và đã nhìn thấy gần năm mươi vườn trồng mùa đông cỡ gần ba mươi mét, sáu cái khác khoảng tám mươi mét và một cái lớn nhất khoảng trên hai trăm mét. Ngay hôm đó, ngày mười hai, vào khoảng một giờ chiều, ông gắn một bộ ria giả màu hạt dẻ, một bộ tóc quăn hung hung, một cặp kính râm gọng đồi mồi cỡ to bản, nhuộm bộ lông mày bằng phấn Rugby, làm cho môi phồng trều ra với ý định vào thăm ba vườn trồng mùa đông lớn, cách nhau không quá mười dặm. Nhưng đến vườn ở Homestead, người ta không để cho ông tới gần. Lúc đó vào khoảng hai giờ chiều. Đến năm giờ chiều hôm đó, một chiếc máy bay taxi rời Miami, và người phi công lái nhận năm mươi đôla tiền thù lao để bay đi bay lại ba lần ở một tầm bay thấp trên vườn trồng mùa đông ở Homestead. Và trên một tòa nhà gần đó, có một công trình khá lạ lùng xây theo kiểu vòng tròn, có tám đến mười dàn mái che, cái nọ liền sát cái kia, xung quanh có rào lưới dây thép. Về ngôi nhà lạ lùng đó và vườn trồng mùa đông kiа, Denis đã chụp mười bẩy kiểu ảnh từ những góc độ khác nhau để sao lại mẫu kiến trúc của toàn bộ công trình, như lời ông nói cho người phi công hiểu.
Cẩn thận giữ gìn không để chiếc máy bay đó quay trở lại Miami, Denis kết thúc hành trình tại trường bay Hallendale, rồi từ đó vất ria và tóc giả đi, ông lên chuyến xe lửa sáu giờ mười lăm trở về Miami.