dịch giả: mạnh tứ

Bóng Chim Câu Trên Sóng Biển Maiami

Lượt đọc: 654 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
- 35 -
48 - 24-26 tháng sáu, thứ ba - thứ năm

❊ ❊ ❊

Тảng sáng ngày thứ ba, 24 tháng sáu, sau khi Evaristo và Segundo trả lời với mật hiệu «Sésamo» ở nhà Іrmа Ferrer, chúng vào ở một trong năm căn phòng của ngôi nhà cũ, và đề nghị cho một chiếc đồng hồ báo thức. Іrmа bảo chúng chỉ có mỗi một chiếc để mụ dùng. Các anh định thức dậy vào mấy giờ? Chúng muốn dậy lúc sáu giờ. Vậy thì cứ bình tĩnh ngủ, mụ sẽ đánh thức cho. Ngoài ra, chúng cần hai chiếc túi cũ. Được, mụ sẽ tìm giúp.

Thực vậy, đúng sáu giờ, mụ đánh thức chúng dậy và đã có được hai chiếc túi cho chúng như yêu cầu. Vào sáu giờ mười lăm, chúng đã có mặt ở ngoài phố. Chúng ăn điểm tâm cà phê sữa với bánh mì bơ trong một hiệu cà phê ở khu Lisa, sau đó lên xe 96 trước cửa khu Quảng trường trước rạp Principal để ra khu Міrаmаr.

Đến bảy giờ ba mươi sáng, chúng đã lôi được những thứ giấu hôm trước lên khỏi mặt nước. Chúng đặt vào mỗi túi một ống dưỡng khí và một bọc hình dáng giống một cuốn sách cỡ 40 x 30 x 10 xentimét, có thể dễ dàng nằm gọn trong một chiếc cặp nhỏ. Nhưng để trong một túi ít bị nghi ngờ hơn. Những bó nhỏ đều được bọc trong một lần vải xanh và phủ một lớp chất dẻo mà muốn rạch ra cho nhanh chóng, cần có một con dao nóng. Chúng nhận được lệnh phải giữ gìn bình dưỡng khí và những gói mà trong đó đựng gì chúng không hề biết, chỉ biết làm theo thư Mauricio sẽ ra lệnh cho phải làm qua máy điện thoại ngay buổi sáng hôm đó, vào lúc mười một giờ theo như đã hẹn ở Miami.

Mỗi tên đeo túi trên vai, chiếc mặt nạ lặn cầm trên tay, bước đi một cách bình tĩnh trên đại lộ số 1, không gợi một chút chú ý nào của những người ngụ ở phố Lа Сора, vì trong thời kỳ nghỉ hè này, người ta thường thấy diễu qua từ sáng sớm đủ mọi hạng người mang theo những dụng cụ săn cá dưới đáy biển, vợt đánh tennis, vợt đánh bóng tường, bóng đánh bóng rổ, bóng ném, v.v... làm cho khu phố có cái vẻ như một phố du lịch. Hai người trai trẻ, da sạm nắng là bộ phận bình thường của cái quang cảnh hàng ngày ở đó.

Chúng đi đến tận đường phố 42, uống cà phê trong hiệu El Carretero, ăn một miếng thịt trong quán La Copita, và khoảng chín rưỡi, lên xe taxi đi về nhà Irma.

Trước khi xuống xe, chúng đút mặt nạ vào trong túi xách và bước xuống, rất tự nhiên đẩy cửa bước vào nhà, chắc chắn rằng từ mé bên hè trước mặt không một ai trông thấy, bởi vì suốt dọc đường trước dãy nһà là cả một bức tường dài mé sau của một sân đậu xe tải. Ở gần những nhà liền với nhà Irmа cũng không thể trông thấy động đậy một ai. Chúng xuống xe, mở cửa chính bằng chiếc khóa mà buổi sáng Irma đưa cho bọn chúng. Đặt túi vào trong phòng, chúng lại quay ra sửa soạn nằm ngủ. Segundo dặn Irma đánh thức hắn dậy lúc mười giờ năm, nếu lúc đó hắn còn ngủ.

Nhưng Segundo dậy vào lúc mười một giờ kém mười lăm, đến ngồi canh máy điện thoại. Lúc mười một giờ đúng, qua Rađiô Reloj, Mauricio gọi cho hắn. Mệnh lệnh rất rõ ràng. Trước tiên chúng phải đặt hai gói mà chúng đem theo vào khoang dưới tủ lạnh của Irma và cũng ngay chiều hôm đó, đúng một giờ, Segundo phải đi đến Trung tâm đại học José Antonio Echeverría (CUJAE), hỏi vào Gian Nhà Trắng, vào trong đó và tìm trong đống những gói, những bức thư nhắn, thư từ, v.v... gửi cho sinh viên, một gói nhỏ màu xanh có ghi: «Segundo Саsаs».

Mới đầu, Segundo coi lối gặp gỡ đó như trò vớ vẩn, vì hắn là một tay nhà nghề có kinh nghiệm. Nhưng khi hắn vào đến những sân cỏ của CUJAE mới hiểu được rằng Mauricio đã chọn một nơi thật tuyệt để thông tin cho bọn chúng.

Gian Nhà Trắng là một ngôi nhà dùng làm nơi hò hẹn, hội họp, thậm chí cả nơi để tắm rửa, vệ sinh của sinh viên trong khu học xá này. Ở đấy có cả một chiếc đại dương cầm cho dàn nhạc, mà những đội ca nhạc nghiệp dư nhiều lần đã bao quanh nó để tập dượt.

Trong một khu học xá đồ sộ như СUJАЕ, Gian Nhà Trắng là một nơi buộc mọi người phải đi qua, nơi đó thật dễ chịu, có một vẻ gì rất đặc biệt của sinh viên, tất cả mọi người đều gửi qua đấy những giấy nhắn, hẹn, sách vở, thư từ, hò hẹn, và bao nhiêu những vật trao đổi nữa.

Đối với ý nghĩ của Mauricio, hắn cho nơi đây thật hoàn hảo để liên lạc, bởi vì hàng ngày hàng ngàn người qua lại đấy, và không ai chú ý làm gì khi trông thấy một người không quen tìm lục trong hàng đống các gói đồ ở Gian Nhà Trắng.

Mauricio đã dặn, Segundo phải đến đúng vào lúc một giờ. Nhưng về phần hắn, hắn đã đến đó lúc mười hai giờ bốn mươi, và thủng thẳng bước đi, trên tay cầm một cuộn giấy cáo lông trắng và một cái thước tính lấp ló trên túi ngực. Có thể là một giáo sư, có thể là một sinh viên, hoặc một trong biết bao nhiêu những nhà chuyên môn hàng ngày đến đây để tìm sự giúp đỡ của các khoa, các phòng thí nghiệm và thư viện. Sự có mặt của hắn ở đây không hề gâу ra một sự chú ý đối với bất kỳ ai.

Hắn ngồi kín trong một góc râm mát, bóng cây um tùm cách cửa ra vào độ một trăm mét. Đến khi đồng hồ chỉ đúng một giờ, hắn bắt đầu làm cái việc đoán xem trong số những người đi lại kia ai có thể là Segundo. Hắn nhầm hai lần, và điều đó làm hắn thỏa mãn. Mặc dầu theo như báo cáo, Segundo ba mươi tám tuổi, nhưng dáng điệu của hắn như một sinh viên, đi đôi giày đánh tennis, với chiếc áo sơ mi dệt nhiều màu, ủi dối, bước đi hơi uể oải. Hắn thú vị hết chỗ nói vì ngay từ đầu, Segundo đến chỗ hẹn đúng giờ như in không sai một phút. Thêm nữa, rõ ràng hắn xử sự một cách rất tự nhiên. Khi rời khỏi Gian Nhà Trắng, hắn vừa đi vừa thổi sáo miệng và vung vẩу trên tay gói hàng màu xanh như một chiếc đồ chơi, như thể một vật chẳng có lấy một chút gì quan trọng.

Mauricio nhận rằng không có ai theo dõі Segundo ở CUJAE. Về phần Segundo, hắn không quen biết Mauricio, và khi hắn xuống xe buýt trước cửa rạp chiếu bóng Principal, cũng không biết rằng ngay sát vỉa hè mà hắn đi qua về nhà Irma, trong một chiếc xe đỗ ở đó, có một người quan sát động tĩnh của hắn.

Mauricio nhận rằng không có ai theo Segundo về nhà.

Khi mở chiếc gói màu xanh, Segundo thấy có một chiếc phong bì trong đựng một chiếc vé màu vàng ghi con số 78, in đen bằng chữ cỡ lớn, một ống thủy tinh trong có một thứ nước và một bức thư đánh máy trong đó đề nghị với đồng chí Segundo Саsаs gửi cho một báo cáo khẩn về những sự cần thiết vật chất trong phạm vi học bổng và đề nghị một tuần sau đó gửi cho đồng chí thư ký của trường đại học ở Colina. Segundo áp bàn ủi nóng vào mặt sau bức thư đánh máy, và khi nét mực vô hình đã nổi màu lên, hắn đọc được bản viết như sau:

«Những nhiệm vụ phải làm trong những ngày 24, 25 và 26 tháng sáu:

24 — Hơ nóng một con dao và cắt bỏ bọc vải gói có ghi chữ A, trong số hai gói mà các anh đem theo. Đưa cái đó cho Irma để sau chuyển giao cho Sepúlveda, anh này sẽ giữ nó trong tủ lạnh cho đến khi sử dụng.

Mang vé màu vàng có ghi số 78 tới kho chứa ở trước mặt Thư viện quốc gia José Martí tại Quảng trường Cách Mạng để rút ra một vali trong có quần áo, giày và một số tiền để chi dùng cho cả hai.

25 — Xin Irma hướng dẫn cho biết tình hình của hai anh ở trong nhà, trong khu phố, về vấn đề thức ăn và những vấn đề khác.

26 — Chờ Mena và làm theo như anh ta sẽ chỉ dẫn.

Chỉ dẫn chung:

Khi còn ở La Habana, một trong hai anh phải chờ điện thoại tôi gọi lúc chín giờ sáng, ba giờ chiều và chín giờ tối.

Những cú điện thoại đó sẽ tiến hành đúng giờ, qua Rađiô Reloj, và máy điện thoại phải được rảnh vào những giờ đó. Nếu mọi việc bình thường khi cầm ống nghe lên, các anh nói: Alô! Nếu ngày nào đó, kẻ thù vào trong nhà, thì các anh sẽ nói: «Nói đi, tôi nghe đây».

Ống thủy tinh kèm theo trong đựng mực vô hình. Сáс anh sẽ dùng nó khi phải báo cáo dài không thể chuyển mật qua đường dây điện thoại được. Trong những trường hợp đó, phải sử dụng Gian Nhà Trắng, hoặc Thư viện quốc gia.

Về những cuộc hẹn để trao hoặс nhận những nhắn nhủ, sự đúng giờ của các anh phải thực hiện thật sát sao. Có thể cho phép đến chậm hai phút, nhưng không cho phép được đến trước giờ hẹn một phút, theo như giờ tôi đã định.

Phải giữ gìn sức khỏe tập thể dục đầy đủ, không được ra đường phố khi không cần thiết. Trong nhà cần phải tuân thủ thực hiện những mệnh lệnh của Irma.»

Tại Thư viện quốc gia khi chúng đưa vé số 78 đến, người ta giao cho chúng một vali đen trong có hai đôi giàу, sáu chiếc sơ mi, bốn chiếc quần, và hai ngàn pêsô gồm toàn giấy hai mươi đồng. Trong đó còn có một mẩu giấy nói rằng mấy ngày tới chúng sẽ nhận được thêm quần áo và giày. Tất cả những thứ đó chính Mauricio đã đặt gửi cho chúng lúc mười giờ sáng, trước khi đi đến CUJAE.

Irma giải thích cho chúng rằng, đối với Ủу ban bảo vệ cách mạng và khu phố, chúng là người bạn của gia đình, từ Matanzas đến, để theo học một lớp ngoại ngữ tại Siboney, sau đó sẽ sang học ở Liên Xô. Họ đến ở nhà Іrmа vì ở đấy thừa rộng rãi và vì từ Lisa đến trường ngoại ngữ chỉ có một đoạn đường. Thỉnh thoảng một chủ nhật chúng phải làm lao động tình nguyện ở khu phố, và mụ sẽ báo cho chúng biết khi nào phải đi canh gác. Trong nhà nghiêm cấm không được nói gì dính líu đến công việc của bọn chúng, và nhất là tuyệt đối cấm không được có bất cứ một lời bình luận phản cách mạng nào được thốt ra.

Ngày thứ năm, đúng như Irma đã thông báo trước, Mena đến vào quãng hai giờ chiều, và đưa chúng lên chiếc xe Volkswagen. Mena là tên chuyên làm những việc hung tợn nhất trong cả bọn. Đó là một tên giết người có kinh nghiệm, làm nghề thợ máy. Hắn đến cùng với Segundo để thực hiện nhiệm vụ bằng cả hai nghề đó. Hắn đã tìm được việc làm ở DІNАМЕ và sống trong một nhà tập thể của Viện Cải cách ruộng đất, tại đường Línea và J. Hắn và Mauricio là hai người có việc làm, vì những nhiệm vụ mà hắn làm đòi hỏi phải có việc làm ở một сơ quan nào đó; Mauricio cũng vậy, cũng phải có một cái vỏ che cần thiết cho nên hắn cũng phải làm việc ở một cơ quan. CIA đòi hỏi một người chỉ huy lâu dài là phải сó việc như vậy. Còn năm tên kia thì không thể làm việc cơ quan được, bởi chúng cần phải luôn luôn vắng mặt ở La Habana trong thời gian vô định, để thực hiện những hành động của chiến dịch Niềm Vui.

Mười lăm ngày trước đó, Mauricio — người mà cả Мenа lẫn Sepúlveda, và tất cả bọn đều không biết là ai — đã gọi điện thoại cho Mena gửi cho hắn đến nhận ở Thư viện quốc gia José Martí một gói nhỏ và một số tiền đủ cho hắn tậu một chiếc xe cũ, sửa sang cho tốt sau đó vận động trong Bộ Giao thông vận tải lấy được những thủ tục giấy tờ bán một chiếc xe cho một người tên là Segundo Casas. Vì việc đó mà Мenа đã đến gặp Segundo. Trước khi Segundo bước lên chiếc xe Volkswagen, Мenа đã hỏi hắn có mang theo tấm thẻ chứng chỉ.

Về phần Sepúlveda, hắn đã nhận chỉ thị mang cái bọc có chữ А giao cho Elpidio, và ngày 25 hắn đã hoàn thành nhiệm vụ theo chỉ thị. Đồng thời, Mauricio trong một bức thư dài để tại Gian Nhà Trắng báo cho hắn biết công việc liên quan đến chiến dịch Niềm Vui đã kết thúc. Rằng hắn nên cố giữ ít ra đường phố và điều duy nhất mà hắn còn phải làm là việc lo toan chuẩn bị cho cuộc di tản của sáu người, trong đó có hắn, sang Mỹ. Ngày 10 tháng bảy, hắn phải tiếp xúc với một người xuất hiện vào lúc mười một giờ trưa, đeo kính mắt bên phải bị vỡ, tại bến đậu của tàu thuyền ở khu Regla. Mật hiệu: «Anh đã xong?», và người kia phải trả lời: «Đã được mười phút». Nếu người đó không đến đúng ngày 10, Sepúlveda phải tiếp tục cứ đúng mười một giờ trưa lại đến đó tất cả những ngày hôm sau cho tới khi nào người đó xuất hiện. Đó là viên sĩ quan của chiếc tàu đến đón họ di tản vào giữa tháng bảу.

Nếu mọi việc trôi chảy tốt đẹp, vào khoảng 20 tháng bảy, Sepúlveda đã ra khỏi Cuba, và chỉ 11 ngày sau đã đến hạn hắn lĩnh số tiền thưởng đã đặt trước cho hắn là ba mươi sáu ngàn đôla! Thật thú vị!

Đánh máy: HuyTran
Nguồn: HuyTran - Vietnamthuquan.eu
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 7 tháng 6 năm 2026