Tại London, đã nhận được bức điện mật của Alba đêm hôm 16, và vào mười giờ sáng ngày 17, Sylvia, Denis và Eddy А. cũng nhận được qua PO Hộp thư của John, tại một cơ quan bưu điện ở Brooklyn. Cuộc сhiа tay thật đơn giản và cảm động. Một bữa ăn trưa theo kiểu Сuba do Sylvia nấu nướng, một cuộc chạm lу và một bức thư gửi đến Bratislava của Denis gửi cho con trai nhờ Sylvia chuyển hộ để báo cho biết tin anh sẽ sớm trở về Cuba.
Eddy M. vượt qua biên giới Canada không có vấn đề gì xảy ra, và đến ngày 10 đã làm việc bình thường trong công việc của mình ở Zurich. Anh đã trở lại đúng vị trí và hình dáng của nhà kỹ thuật năng động Рeter Lindsay, giám đốc kỹ thuật về trừ dịch bệnh của Peipy cho khu vực Tây Âu. Trong cả bọn, người chịu nguy hiểm nhất rõ ràng là Eddy M. Còn Eddy A. và Sylvia không сó gì đáng lo, và hai người qua biên giới không gặp gì trở ngại. Nhưng Denis, sau khi xuất hiện ở Homestead, và nhất là sau khi đã đánh tráo lấy chiếc thùng rác, rồi mất tích ở Miami, trở nên người ở trong tình thế rất khó khăn.
Ông quyết định không được xuất hiện tại bất cứ một trạm biên giới nào, và nhất là bất cứ một sân bay nào. Ngày 19 một chiếc tàu của Đội tàu Grancolombiana cập bến New York, người sĩ quan điều hành đã bí mật giấu ông vào gian buồng nhỏ của mình trên tàu. Mặc quần áo công nhân khuân vác và với tấm thẻ phu khuân vác bến tàu mà John đã kiếm cho, ông vào bến dễ dàng không một ai chú ý. Lần này ông hóa trang bằng một bộ tóс hung, bộ ria theo kiểu Trung Âu chứ không phải kiểu Menjou như trước.
Sylvia đi máy bay hãng Lufthansa, bay lúc chín giờ tối, qua Frankfurt, và Eddy A., sau đó nửa tiếng, đi theo chiếc máy bay vẫn thường đi, trở về London.
Họ chia tay nhau lúc sáu giờ. Ôm hôn nhau, Denis rõ ràng rất cảm động. Chưa bao giờ ai đã từng trông thấy ông như vậy. Có thể ông buồn vì tin rằng một ngày rất gần thôi ông sẽ phải từ giã cuộc đời chiến sĩ hoạt động sôi nổi mà ông bắt đầu từ những chiến trường ở Aragón, gần bốn mươi năm trước. Sylvia để ý thấy và khi ôm hôn ông, đã ghé sát vào tai thì thầm:
— Cho đến cùng, Rafael, và may mắn nhé!
Rafael không nghe rõ lời của chị, vội vàng trả lời:
— Đúng, Tổ quốc hay là chết! Cô bé đúng đấy, Tổ quốc hay là chết!
86. 17 THÁNG BẢY, thứ Năm
— Tôi chỉ biết tên hắn, giọng nóі của hắn và chữ của hắn, dù rằng bao giờ hắn cũng viết lối chữ in. Nhưng tôi thề trong đời chưa hề bao giờ trông thấy hắn, cũng chẳng biết hắn ở đâu.
Người đánh máy ghi hầu như cùng một lúc từng lời khai của tên Felipe Carmona, tức Guillermo. Mảnh giấy đánh máy sau đó sẽ mang chữ ký của һắn ở dưới, đồng thời lời khai này cũng có thu âm.
— Mauricio thông tin với anh bằng cách nào? — Paco hỏi.
— Với những tên khác tôi không rõ. Với tôi, trước đây hàng ngày hắn gọi điện thoại vào bảy giờ rưỡi sáng và chín giờ rưỡi tối. Nhưng từ hai tuần nay, hắn chỉ gọi cho tôi ngày thứ hai và thứ sáu vào hồi chín giờ ba mươi sáng.
— Đó là cách duy nhất để thông tin ư? — Рaсo hỏi.
Những tiếng gõ lách cách của máy chữ đều đều mờ ảo. Felipe Carmona cảm thấy như những tiếng gõ đó đã gõ vào một vùng nào đó trên thân hình hắn, vào tận da thịt hắn và in hằn mãi mãi vào bên trong.
— Còn có một số nơi như Nhà Trắng, Thư viện…
— Nhà Trắng là cái gì?—- Рaсo chặn hỏi.
— Сáс ông cứ đến CUJAE mà hỏi, bất cứ ai cũng có thể giải thích rõ — Felipe trả lời.
— Còn những nơi nào nữa?
— Thư viện José Мartí, Thư viện trường đại học, những cửa bán vé của Abrante và một vài nơi khác nữa...
Paco nghĩ Mauricio tất phải có liên hệ với trường đại học vì: CUJAE, hai thư viện, sân vận động trường đại học... Chắc chắn rằng hắn phải thuộc người trong địa hạt đại học.
Khi Sepúlveda kể cho nghe những chi tiết về cách thức hoạt động của Mauricio, anh biết rằng tên đó rõ ràng là một tên chuyên nghiệp rất khôn ngoan, lo xa thận trọng, có kỹ thuật thành thục để kiểm tra công việc, và như vậy, bắt được hắn cũng rất khó. Nhưng việc bắt hắn trở thành một điều sinh tử, rất quan trọng. Không phải chỉ để tóm tên phụ trách và tổ chức cuộc phá hoại tại Cuba, mà còn vì cái giá trị đặc biệt có thể có trong những lời khai của hắn, để dùng cho việc chuẩn bị tố cáo cụ thể về vụ phá hoại đó trước toàn thế giới.
Rõ ràng Felipe Carmona và Víctor Ribadeneira không biết gì hơn những lời chúng đã khai. Không có một lời nào ám chỉ đến Тoxopterae aurantii, Nỗi Buồn, YTD... Công việc của chúng chỉ thu hẹp trong phạm vi nhỏ như thể hoạt động của Elpidio và Huidobro.
Cándida Villalobos, tức Irma Ferrer Sepúlveda, không ra khai được vì lúc đó bị lên cơn đau tim, và chỉ mở mồm ra để chửi bới tục tĩu.
Hi vọng bắt được tên Mauricio thực rất ít. Cho dù đã biết rằng ngày hôm sau, vào lúc chín giờ rưỡi sáng, hắn có thể lại gọi điện thoại đến cho Sepúlveda tại nhà Irma, vì vẫn chưa biết được rằng cả bọn này đã bị bắt. Nhưng nếu tổ chức một cuộc canh phòng thật ráo riết tại một số máy điện thoại công cộng ở thành phố La Habana, và phối hợp nhịp nhàng với cơ quan thông tin từ ngay trung tâm điện thoại, có thể cũng có chút hi vọng.
«Ngoài hắn ra không ai có thể báo cáo về vấn đề virux,» — Alba nghĩ thầm khi Paco đưa những lời khai của Felipe Carmona, tức Sepúlveda, tức Guillermo.