dịch giả: mạnh tứ

Bóng Chim Câu Trên Sóng Biển Maiami

Lượt đọc: 682 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
- 51 -
77 - 10 tháng bảy, thứ năm

❊ ❊ ❊

Mauricio hành động cực kỳ cẩn thận. Không một người nào trong nhóm do hắn điều khiển biết mặt hắn. Mọi mệnh lệnh hắn đều chuyển qua điện thoại hoặc nằm trong những bức thư viết bằng mực vô hình đặt lại Phòng Nhà Trắng của CUJAE, hoặc phòng ký gửi đồ đạc của thư viện José Martí. Сòn hắn thì hắn biết thật rõ những người hoạt động dưới quyền hắn, và bọn này cũng hiểu như vậy. Bọn này còn biết thêm rằng mọi ý định tìm biết xem Mauricio là ai đều có thể bị nghi ngờ là nhân viên phản gián của Cuba. Cho nên cả bọn đều rất thận trọng đối với vấn đề đó.

Mauricio hoạt động theo một chế độ hết sức chặt chẽ. Những nhân viên trong nhóm chỉ có thể có liên lạc giữa bọn chúng với nhau khi được hắn cho phép. Còn nói chung, phần lớn mọi hoạt động đều do chính hắn đích thân chỉ huy. Mặc dù vô hình đối với tất cả bọn, nhưng không phải vì thế mà không có mặt ở tất cả mọi nơi và thiếu sự trực tiếp trong việc chỉ huy và cai quản toàn bộ hoạt động để phục vụ cho Chiến dịch Niềm Vui.

Hàng ngày, theo những giờ đã được ấn định trước với từng người, hắn gọi dây nói cho Irma, cho Hilda, người phụ nữ ở khu Vibora, cho Sepúlveda và Evaristo, cho Víctor và Manuel, và cho Menа, trú ngụ tại khu tập thể của Viện Cải cách ruộng đất. Những сâu chuyện qua điện thoại đó là cơ sở của hệ thống thông tin của hắn, khi mà mọi người đều ở La Habana. Đó là một thông lệ thiêng liêng mà bất kỳ một vi phạm nào cũng đều trở thành một lầm lỗi cực kỳ nghiêm trọng.

Những câu chuyện qua điện thoại đều rất ngắn gọn. Khi sự thông tin của bên này hoặc bên kia cần có những chi tiết tương đối dài, chúng dùng đến những bản báo cáo viết bằng mực vô hình.

Trước khi Víctor và Manuel rời La Habana đi Jagüey, vào tháng Năm, Mauricio đã hướng dẫn cho hai tên này biết, bằng một tấm bản đồ, để có thể tới được cái ngõ hẻm của đường 22. Đồng thời, hắn cũng chỉ dẫn cho hai tên một cách thật chính xác cách thức hành động như thế nào, trong trường hợp thấy báo động hoạt động đã bị lộ. Muốn gì thì gì cũng không được quay trở lại nhà Hilda, đó là điểm đầu tiên, bởi vì Mauricio vẫn cho rằng nếu một ngày nào đó mà bọn chúng bị lộ, chắc ngôi nhà của Hilda cũng đã bị canh gác, ngay cả đến Mena, người thường đến ngôi nhà đó với tư cách là liên lạc giữa hai tổ. Víctor và Manuel đã nhận được lệnh nếu một lúc nào đó bọn chúng bắt buộc phải quay về La Habana, lập tức phải đến thư viện chính của trường đại học tổng hợp và đặt một bức điện vào trong một tấm phiếu đã định trước. Nếu chỉ vì một trường hợp trắc trở kỹ thuật, chúng phải tìm phiếu cuốn sách Тấm gương kiên nhẫn và ghi vào đó một chữ «chú ý». Chữ phải ghi bằng bút chì, nét mảnh, ở bên góc trên bên phải. Một dấu tương tự như thế ghi trong phiếu cuốn Hamlet sẽ báo cho Mauricio biết: «Chúng tôi ngờ rằng bị theo dõі». Một dấu như thế trong phiếu cuốn Những bước chân lạc lối сó nghĩa rằng: «Có tài liệu chắc chắn rằng chúng tôi đã bị họ phát hiện». Trong cả ba trường hợp đó, ngay sau khi thoát ra được bằng ngõ hẻm của con đường 22, phải gửi báo ngay tại thư viện trường đại học tổng hợp. 

Tám giờ mười sáng hôm thứ năm đó, cũng như mọi ngày, Mauricio thường đến xem, kể từ khi người của hắn đi hoạt động ở các nơi ngoài La Habana. Trước tiên hắn tìm phiếu Tấm gương kiên nhẫn: không có gì. Hắn xem đến phiếu Hamlet: cũng không có gì. Đến hộp phích vần Р, phích сủa Những bước chân lạc lối có một dấu «chú ý». Chắc chắn của Víctor và Маnuel ghi. Không phải của Segundo và Evaristo được vì hôm đó đúng ngày chúng bắt đầu gieo rắc virux, và mật hiệu của hai tên này khác, dù vẫn cùng trong ba loại phiếu này. 

Dấu hiệu này chứng tỏ một cách không còn nghi ngờ là an ninh Cuba đã phát hiện dò thấy Víctor và Manuel tại Đảo Thông, và hai tên này đã trốn thoát theo ngõ hẻm đường 22. 

Không hốt hoảng, Mauricio viết phiếu mượn cuốn Quả núi kỳ diệu của Thomas Mann, và khi nhận sách xong, ngồi vào một chiếc bàn ở hàng giữa. Hắn cố tập trung thực sự, và thực sự đọc một số trang về «Đêm ở Walpurgis». Không ai nghi ngờ chút gì cả ở con người đang say sưa quên mình trong cuốn sách đang đọc. Về phía bên trái hắn, mấy chiếc cửa sổ trông ra quảng trường Cadenas, và phía bên phải là quầy giao, nhận sách. Mauricio rời mắt khỏi cuốn sách khi đọc đến chỗ Hans Castorp đưa từ rốn đi xuống... Víctor và Manuel đã được chỉ thị rõ ràng: phải ghi vào phiếu như vậy trước tám giờ, rồi phải mượn mấy cuốn sách và ngồi quay lưng về phía phòng tra cứu, cho đến chín giờ rưỡi. Đúng chín giờ rưỡі, phải đến tìm để nhận lệnh của Mauricio đặt trong trang 1231 cuốn thứ 33 của bộ Bách khoa toàn thư của Espasa - Calpe, bày ở phòng tra cứu đặt tại dãy cuối để phục vụ việc tra cứu thường xuyên của độc giả. 

Mauricio ngồi đọc cuốn sách lúc tám giờ mười lăm, đến tám giờ rưỡi, khi hắn đưa mắt nhìn lên, đã trông thấy hai tấm lưng quen thuộc của Víctor và Маnuel. Hai tên này ngồi ở hai bàn cách nhau, đúng như hắn đã chỉ thị, và ở vị trí không thể trông thấy hắn khi hắn di chuyển đến ngăn bày bộ Bách khoa toàn thư để đặt tờ giấy ghi những chỉ thị mới của hắn. 

Đã đến giây phút quyết định đối với Mauricio. Víctor và Manuel đã thú nhận tất cả chưa? Họ đã thú nhận cả đến những chi tiết nhỏ về cách thức thông tin với nhau như thế này chưa? Có nhân viên an ninh đang theo dõi hắn không? Hay đã có người đang mai phục chờ hắn đến nhắc tập 33 của bộ sách Bách khoa toàn thư? Hơn nữa, Víctor và Manuel có thể bị người ta theo dõi mà chúng không biết... Lúc đó là tám giờ ba mươi phút. Còn năm mươi tám phút nữa mới tới chín giờ rưỡi. Hắn còn đủ thì giờ để làm một cuộc duyệt lại cho chắc chắn. Trước hết, không nên để xảy ra một bước sai lầm nào. Hắn tiếp tục đọc một số phút nữa, sau đó đi ra. Trên bàn, hắn vẫn để cuốn sách mở, bên cạnh một quyển vở và một chiếc bút chì, chẳng khác mọi người đọc thường để như vậy để đi ra ngoài nghỉ năm phút, hoặc tới phòng cà phê của khoa vật lý ăn uống một chút gì đó. Hắn từ từ xuống thang, đến phòng cà phê, uống một ly sữa chua. Sau đó bước đi một đoạn đến chiếc xe Peugeot hắn đỗ ở gần đó và bước lên. 

Hắn cho xe xuống dốc sân vận động, đi qua trước mặt những bậc thang của trường đại học theo con đường M đến tận đường 19. Đến đó hắn rẽ sang trái, chạy trên đường 19 cho đến đường 18. Hắn nghĩ nếu chiếc xe camiông nhỏ đã nổ, an ninh Cuba không thể nào với tay tới người của hắn được. Trong trường hợp đó, chắc chắn rằng chúng không đến ngồi trong thư viện như một thứ mồi để nhử bắt hắn. Nếu họ đã bắt được chúng và bắt chúng phải khai báo, rõ ràng họ không để cho chúng có thì giờ để kịp phá hủy chiếc хе. Khi đi ngang qua đường 18, hắn trông thấy có đám đông ở góc bên kia đường trước mặt. Dấu hiệu tốt. Hắn đỗ xe ở góc giữa đường 18 và 20, trên đường 19, rồi đi bộ cho đến tận góc đường. Những câu chuyện thật là ầm ĩ và sôi nổi: sự việc хảy ra lúc hơn sáu giờ. Không, không có ai bị chết. Tiếng nổ đã làm cho tất cả cửa kính của suốt dẫy nhà đều vỡ tung. Riêng chỉ có một ông đi ngang qua, tay dắt một con chó, bị thương nặng. Những mảnh vỡ của chiếc xe đã rơi tung trên các mái nhà, và một cánh cửa xe dính vào một chiếc cột điện. Thật kinh khủng! Ở chỗ này thường hay có trẻ con tụ tập chơi đùa! 

Mauricio trở về chiếc xe Peugeot của hắn. Rõ ràng hai anh chàng này đã hành động một cách không chê vào đâu được, đúng cỡ của những tay cao thủ, những nhân viên lão luyện. Với những con người như vậy, cũng bõ công hợp tác. 

Vào khoảng chín giờ năm phút, Mauricio đã về tới nơi đỗ xe của trường đại học, và trước khi bước xuống xe, hắn ghi trên một mảnh giấy đánh máy một mặt, bằng mực vô hình, mấy câu sau: «Нãу đi đến khu Lisa, đường 47, số nhà 11436. Мật hiệu: «Sésamo». Đợi điện thoại tôi gọi vào lúc mười một giờ đêm. Viết ngay báo cáo chi tiết những việc vừa xảy ra và gửi cho tôi ở Phòng Nhà Trắng, sáng mai, vào lúc tám giờ rưỡi».

Lúc đó chín giờ mười phút. Đến chín giờ mười lăm, hắn phải gọi điện thoại cho Мena như thường ngày. Hắn gọi điện thoại từ phòng cà phê. Mena đang ở trong nhà tập thể của Viện cải cách, đường phố Línea và J, mọi việc như thường, không có gì mới. Dù sao anh chàng này vẫn có thể bị theo dõi mà không biết. Nhưng không, anh chàng không ở trong tình trạng đó, vì anh ta đã không trả lời bằng cái mật hiệu đáng sợ: «Nói đi, tôi nghe». Мena vẫn trả lời bằng câu trả lời như thường ngày: «Alô». Dù thế nào thì thế, Mena cũng phải rời căn nhà đó và không bao giờ được trở lại nhà Hilda, mà phải chuyển ngay sang khu Lisa, đi cẩn thận theo ngõ hẻm của con đường 70 để đảm bảo an toàn. Phải chuyển ngay đêm nay. Ngay lập tức. Nhiệm vụ của Мena, cũng như của Víctor và Manuel, như thế coi như đã kết thúc. Вâу giờ сả bọn phải tập trung tất cả ở nhà Irma để đợi ngày di tản ra nước ngoài thôi. 

Lúc đó đã chín giờ hai mươi. Đến chín giờ hai mươi lăm phút, Mauricio mở trang 1234, cuốn thứ 33 bộ Bách khoa toàn thư Espasa-Calpe và đặt vào đó những chỉ thị cho Víctor và Manuel. Chín giờ hai mươi bảy phút, lại tiếp tục đọc cuốn truyện Quả núi kỳ diệu.

Víctor đứng lên lúc chín giờ ba mươi mốt phút và đi thẳng vào gian tra cứu. Đến chín giờ bа mươi hai phút, hắn quay ra đi vào phòng vệ sinh, hơ nóng vào tờ giấy để đọc những lời trong đó.  

Chín giờ bốn mươi phút đúng, Víctor trả sách và đi ra. Chín giờ bốn mươi hai phút, Manuel cũng đі rа.  

Đánh máy: HuyTran
Nguồn: HuyTran - Vietnamthuquan.eu
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 7 tháng 6 năm 2026