Khi chiếc máy bay dừng trên sân băng trước nhà ga sân bay, trung úy Méndez và đại úy Carlos Ríos bước xuống để chiếm lĩnh vị trí của mình. Đối với đồng chí làm việc nhập cảnh, người ta đã giải thích rõ tình hình đó rồi. Con người đó thế nào cũng đi qua đây.
Con người đó là Alejandro de Sanctis, giám đốc Viện vi khuẩn cây cam сhanh Cuba.
Cùng ngày hôm đó, đồng chí lãnh sự Cuba tại Panamá đến vùng vịnh Con Мuỗi vào lúc bảy giờ rưỡi, nơi Alejandro đang có mặt, cùng với một số người Cuba khác, trong một cuộc đi với tư cách là một nhà vi khuẩn học, đúng là một cuộc đi du lịch, không phải một cuộc đi công tác. Những đồng chí khác thì quả có việc làm thực sự: những nhà địa chất đi thu lượm những mẫu đất, những đồng chí kỹ sư về nuôi ong nghiên cứu những loài hoa mật, những đồng chí kỹ sư về tưới nghiên cứu về địa hình... Tóm lại, mọi người đều có một chút việc gì đó để làm, riêng Alejandro thì không. Bởi vấn đề chuyên môn của anh, bởi không có dụng cụ, bởi thiếu những đồn điền trồng cam chanh, Alejandro chẳng thể đem lại một chút cống hiến gì cả. Rõ ràng anh được điều động đi đây để dạo chơi, do gợi ý của Alba. Tất cả mọi sự đều do cái tình hình khó chịu hôm đó gây ra thôi, cuộc thảo luận gớm ghê hôm đó! Thật biết bao bứt rứt! Thế bây giờ ở Cuba ra sao? Người ta nghĩ thế nào về anh? Chúng đã gieo rắc virux chưa?
Đồng chí lãnh sự đi xe đến, có kèm theo một người Cuba nữa. Một người không quen biết. Chắc rằng hai người phải rời khỏi thủ đô vào lúc bốn giờ sáng, thì bây giờ mới có thể đã ở đây được vào giờ nàу. Việc gì gấp thế? Làm gì mà đến tìm cầu và khẩn thiết thế? Nỗi bứt rứt của Alejandro càng thêm lớn khi nhận thấy rằng đồng chí lãnh sự, người mà cách đây bảy hôm đón tiếp anh thân mật, giờ có vẻ như tránh trò chuyện với anh. Thế Bernardo Cabral? Không, đồng chí lãnh sự không rõ một chút gì về Bernardo Cabral. Thế ông không biết сả rằng anh ấy có còn ở Panamá hay không nữa ư? Không, đồng chí lãnh sự không biết gì cả. Còn người lạ mặt thì suốt dọc đường không nói một lời nào.
Khoảng mười một giờ trưa, chiếc xe vào thành phố Panamá. Mười một giờ mười lăm, người lạ mặt giúp anh mang hành lý vào trong một chiếc xe của lãnh sự quán. Mười một giờ ba mươi lăm phút, Alejandro và người lạ mặt vào sân bay Tocumen, tại đấy, sau khi làm một vài thủ tục đơn giản, bước lên một chiếc máy baу dân dụng Cuba, rõ ràng là đến để chở Alejandro. Hai giờ rưỡi chiều, chiếc máy bay tắt máy trên đường băng của sân bay quốc tế tại Rancho Boyeros.
Bây giờ сòn cái gì nữa? Cái gì хảу ra thế này? Alejandro đi Panamá ngày 12 tháng bảy. Tại Panamá, anh đã qua bảy ngày đáng nguyền rủa nhất trong những năm gần đây. Một sự dằn vặt. Kinh khủng. Tất cả cái bí mật gói ghém trong cuộc trở về bất chợt này càng làm cho anh bứt rứt thêm. Thế tại sao không cho tìm về cả Bernardo nữa? Chắc vấn đề gì đó chỉ liên quan đến riêng anh.
Paco bước xuống máy bay trước mặt Alejandro. Khi hai người đến gần trạm nhập cảnh, Argüelles và Carlos Ríos nhìn Рaсo trao đổi ngầm với nhau một cách ý tứ.
93. 21 THÁNG BẢY, thứ Hai
— Bác sĩ Bohórquez, điện thoại theo đường số hai.
Mauricio gấp tập hồ sơ tư liệu đã tra cứu tại сơ quan của WAF. Hắn đi đến bàn tiếр khách và cầm lấy ống nghe mà Margarita để trên mặt bàn.
— Alô?
— Вáс sĩ Bohórquez phải không ạ?
— Có tôi nghe đây. Tôi được hân hạnh nói chuyện vớі ai đây?
— Héctor González, thuộc Khoa sinh vật trường đại học tổng hợp muốn được gặp bác sĩ.
— Thế tôi có thể phục vụ được gì đây ạ?
— Khoa của chúng tôi định tổ chức một buổi lễ kỷ niệm Carlos J. Finlay và chúng tôi rất mong muốn được một số nhà khoa học nước ngoài hiện đang công tác tại đây tham dự.
— Tôi hiểu, thưa ngài, tôi hiểu. Thế buổi lễ đó tổ chức thế nào?
— Chúng tôi định làm một cuộc hội thảo nhỏ, một loại như hội đàm, và trong cuộc đó chúng tôi cũng định công bố một vài tài liệu mới chưa xuất bản... Tóm lại, tôi sẽ xin nói chi tiết với bác sĩ trong dịp khác. Bây giờ, điều chúng tôi cần phải làm ngay là lập danh sách những nhà khoa học tham dự, và cụ thể là chúng tôi muốn được bác sĩ cùng tham dự.
— Sao lại không! Với tất cả nhiệt tình. Tôi là một người rất kính phục Finlay. Đến ngày nào thế ạ?
— Đến tháng chín, thưa bác sĩ.
— A, thế thật tốt! Tôi có thể tham dự được, các ngài tin như thế.
— Rất cảm ơn bác sĩ Bohórquez.
Và ở đầu dây bên kia, sau khi chào từ biệt một cách tһân mật, trung úy Méndez nở nang mày mặt, vẻ chiến thắng lộ rõ. Bohórquez là người Bolivia thứ ba mà anh gọi. Còn những người Perú thì do Carlos phụ trách.
— Đó, đúng cái tên dê đực! — Anh reo lên sau khi tháo dây máy ghi âm — Không còn một chút nghi ngờ gì nữa. Đúng cái giọng đó!
Hai người chiến sĩ của Cơ quan phản gián khoa học chia nhau đi gọi điện thoại cho những người Реrú và Bolivia hiện sống tại La Habana nhớ đến thuộc lòng giọng nói của Mauricio. Họ đã nghe thấy giọng nói đó cả trong giấc ngủ.