— Phải, thưa thiếu tá, những đội NCL phối hợp thật tuyệt với con Chuồn Chuồn trực thăng. Công việc đã được thực hiện không một chút khó khăn nào. Sự thực là hầu như cũng không cần thiết phải dùng đến con Chuồn Chuồn. Đồng chí nói sao? Đúng, đúng như thế đấy. Thêm nữa, cách xa năm ngàn mét trông cũng dễ lầm lắm. Tôi nghe, xin cứ nói. À, cứ theo như nhịp độ hiện nay, tôi cho rằng có thể làm được thêm ba hoặc bốn ngày nữa. Sao lại không? Đúng in như đồng chí thiếu tá đã trông thấy trong những ngày tập dượt. Đêm hôm nay, chúng tôi sẽ gửi đến thiếu tá những gì chúng tôi đã điều tra thấy trong ngày. Thưa đồng chí, vâng. Méndez sẽ đi đến đó lúc bảy giờ. Tùy đồng chí. Không, không, không; tôi nói thế với đồng chí, xem thử ta có thể tổ chức chuyển những «khẩu đại bác nước» đó đến Đảo Thông? Rõ, rất cảm ơn. Thế bao giờ đồng chí tới? À hà. Đi trên Chuồn Chuồn hở? Rất tốt, tôi sẽ chuẩn bị những điều kiện cho đồng chí. Như vậy đồng chí có thể trông thấy tất cả một cách rõ hơn. Rất tốt, tôi sẽ ở lại mặt trận cho tới khi Carlos trở lại. Công việc bây giờ rất dễ dàng thưa thiếu tá, mọi người cảm thấy lạc quan. Phải, không có vấn đề gì ở hai đầu những hàng cây đâu.
Paco đặt ống nói, lim dim mắt với một nụ cười trên môi, và đưa mắt ngước nhìn trời. Việc phối hợp con Chuồn Chuồn với những đội NCL là ý kiến của anh. Và trên thực tế, kết quả thực đáng kinh ngạc.
76. 10 THÁNG BẢY, thứ Năm
— Chú ý, chú ý! Trạm gác lưu động số 5, 6 và 7 chú ý! Mục tiêu vừa đi qua đường phố số 100.
Trong thùng chiếc xe camiông nhỏ, Manuel dùng một ống nhòm nhỏ cực mạnh quan sát chiếc xe đi theo sau ở khoảng cách độ ba mươi mét. Đó là chiếc xe thứ ba trong vạch đường xe đang chạy. Người ngồi cạnh tài xế chiếc xe đó vừa nói gì trong một chiếc micrô. Không còn nghi ngờ gì nữa, họ đang chuẩn bị một xe tiếp sức thay thế. Manuel nhìn đồng hồ: năm giờ mười phút. Tốt lắm!
Manuel đã phá hủy tất cả những gì cần phải hủy bỏ trong thùng xe. Тау hắn đau rát bởi bao nhát đập dũa trong hàng tiếng đồng hồ. Hắn chỉ còn giữ lại có những chiếc ống nghe, chiếc máy quay phim cực nhỏ, những viên nhựa chứa thuốc độc và những vật phẩm nhỏ cần dùng đựng đầy trong chiếc cặp to của hắn. Giờ hắn đã bắt đầu sửa soạn chiếc va li và lắp kíp nổ. Không đầy nửa tiếng đồng hồ nữa, chúng sẽ biến dạng theo con đường cụt số 22. Chắc chắn, chắc chắn chúng sẽ đạt được điều đó! Bọn người theo đuổi chúng đang chờ một cách rất thận trọng. Họ đã cắn câu rồi. Hầu như chắc chắn họ không định bắt chúng ngày hôm nay. Chắc họ muốn để chúng gặp gỡ tên toán trưởng theo như điều mà bọn chúng đã để lộ ra cho họ biết.
Víctor lái xe với vẻ bình tĩnh của tay cao thủ nhà nghề. Qua chiếc ống nghe nhỏ xíu đặt trong lỗ tai phải, hắn nghe Manuel báo cho biết chi tiết những gì mà tên đó quan sát thấy. Mọi sự đều yên ổn đâu vào đấy. Hắn cũng vậy, đầy tự tin. Nếu bọn chúng may mắn thoát qua ba dãy nhà nguy hiểm đó, chỉ nửa tiếng đồng hồ nữa, chúng sẽ ra khỏi vòng nguy hiểm, và chỉ mấy ngày nữa sẽ trở về đất Mỹ.
— Chú ý, chú ý! Trạm 11 và 12 chuẩn bị. Mục tiêu vừa đi qua Cung thể thao.
Người tài xế chiếc xe số 12, một chiếc Chevrolet xanh, đậu tại chỗ con đường vòng rа vào cửa gа đậu xe ôtô buýt, mở máy. Chỉ khoảng nửa phút nữa, chiếc camiông nhỏ sẽ chạy qua đấy. Anh ta bắt đầu nhìn lại tấm ảnh màu của chiếc xe camiông nhỏ mà anh có trong tay. Không, không thể lầm lẫn được. Anh đã nhận chỉ thị phải theo dối nó một phần trong đoạn đường đi đến đường phố G hoặc theo đại lộ trường đại học lên hướng bệnh viện Calixto García. Nếu nó rẽ quặt sang phải đi theo đại lộ Allende, thì anh phải báo cho trạm gác 17 để tiếp sức đuổi theo từ phố Infanta.
— Chú ý, trạm 12 chú ý! Mục tiêu đang dừng trước đèn đỏ ở đường Boyeros, trướс mặt сơ quan Bộ Lực lượng vũ trang cách mạng. Chiếc xe đi đầu hàng ở đường bên phải. Nó bắt đầu chuyển bánh. Xong.
«Nếu nó đi theo con đường bên trái, chắc nó sẽ tiếp tục đi vào đường phố G» — người tài xế lái chiếc Chevrolet xanh nghĩ vậy, và từ từ chạy len vào vạсһ đường chính giữa.
— Đã rõ. Xong.
Chiếc Chevrolet chạy chậm chậm trên mặt đường. Trong xe, ngoài tài xế có thêm hai hành khách: một ngồi ghế trên, một ngồi ghế sau. Khoảng năm mươi mét trước khi tới ngã tư phố Salvador Allende, chiếc camiông nhỏ từ mé vạch đường bên trái vượt lên trước. Chiếc xe Chevrolet liền bám sát ngay đằng sau chiếc xe thứ hai vừa vượt qua ở bên vạch đường mé trái.
Chiếc xe camiông nhỏ đi qua trường Đại học tổng hợp Văn, theo đại lộ Đại Học và trước khi đi tới tượng đài, nó chạy đằng sau chiếc xe buýt số 20 từ phố G vừa hồng hộc chạy lên.
Người hành khách ngồi ghế trước cầm lấy chiếc micrô.
— Chú ý, chú ý! Các trạm ở ngã năm đường 19, 15, 11 và 7 và 3 chú ý! Mục tiêu đang đi men theo tượng đài ở рhố G và 27, và đi trên vạch đường bên trái. Tất cả sẵn sàng chứ?
Những tiếng đáp nổi lên:
— Ngã ba đường G và 19 sẵn sàng. Xong.
— Ngã ba đường G và 15 sẵn sàng. Xong.
— Ngã ba đường G và 11 sẵn sàng. Xong...
Hoạt động của những đội theo dõi đặc biệt bao giờ cũng phối hợp nhịp nhàng không chê được. Chưa bao giờ họ để sổng một con mồi... Đúng... hầu như chưa bao giờ.
Khi chiếc xe camiông nhỏ đi ngang qua đường 21, người tài xế đưa tay ra ngoài:
— Chú ý, trạm đường G và 19 chú ý! Mục tiêu sẽ rẽ vào đường 19. Hãy chiếm lĩnh vị trí.
Chiếc xe camiông nhỏ rẽ vào đường 19, nhưng trước đó để một chiếc camiông khác từ mé đường G bên cạnh theo vạch trên đường vượt lên. Khi chiếc хе camiông đã vượt qua, Víctor cho xe rẽ sang đường 19. Đến giữa một khối phố, chiếc xe vượt qua một người đi xe đạp cùng đi trên vạch đường. Người xe đạp vẫn đạp miết theo sau. Víctor ngạc nhiên nhìn người đó qua chiếc gương phản chiếu. «Mẹ kiếp, trông kìa, bọn này cũng lắm sáng tạo gớm!», hắn lẩm bẩm. Chiếc хе camiông nhỏ dần dần bỏ xa người đi xe đạp, nhưng cũng không bao giờ vượt quá được năm, sáu mươi mét. Chiếc xe camiông nhỏ đi qua ngã tư đường Paseo, và người đi xe đạp cũng đi qua ngã tư đường đó, luôn theo sau. Người đi xe đạp đưa một tay lên miệng và môi thấy mấp máy, trong khí hai chân vẫn mải miết đạp không ngừng.
— Nhìn xem kìa, mẹ! — từ trên ban công một căn nhà, có em nhỏ kêu lên. — Một chiếc xe đạp có têlêphôn!
— Đừng ngớ ngẩn con ạ, — người mẹ trả lời.
— Làm gì có cái đó hở con? — người cha nói.
Đứa trẻ đó là người duy nhất trong gia đình biết rằng cái huyễn ảo và cái kỳ quái là những nhân tố hợp thành của hiện thực hàng ngày. Chính người cha và người mẹ chú bé mới thật là ngớ ngẩn.
Chiếc xe camiông nhỏ vượt qua đường 16, đường 18, đường 20 và khi tới đường 22, giảm tốc độ như thể muốn dừng lại. Người đi xe đạp đi theo sau đã rẽ quặt sang đường 16. Bây giờ ở đằng sau chiếc xe camiông nhỏ vào khoảng ba mươi mét có một chiếc xe con màu sơn đã loang lổ hầu hết. Chiếc xe camiông nhỏ dừng hẳn, và chiếc xe con cũng làm như muốn đỗ ở khoảng giữa khối phố. Nhưng chiếc xe camiông nhỏ từ từ rẽ sang đường 22, mé bên tay phải. Người trên xe con cũng sẵn sàng để bám theo sau, nhưng lại trông thấy chiếc camiông nhỏ rú máy lùi lại sau. Chiếc хе соn đỗ hẳn trên đường 19, khoảng giữa dãy nhà từ đường 20 đến đường 22, trước khi đến góc rẽ. Sau đó, chiếc xe cũng lùi lại mấy mét vì thấy chỗ đó là chỗ đỗ của xe buýt số 57. Trong khi đó, chiếc xe camiông nhỏ vượt qua đường bằng cách chạy giật lùi và đỗ trên đường 22, cách đường 19 khoảng tám mét.
Chiếc xe camiông nhỏ có chỗ thông từ cabin của tài xế xuống thùng xe phía sau. Manuel mở chiếc cửa từ cabin đưa xuống cho Víctor một chiếc vali. Víctor xuống xe, rất tự nhiên chào một ông đang dắt chó đi tiểu, trong khi Manuel trên xe để đồng hồ cho kíp nổ. Víctor bước vào một lối đi như hành lang thật dài, dáng điệu làm vẻ chiếc vali của mình thật nặng, để cho không ai có thể ngờ rằng hắn đang tìm lối để biến mất tăm. Manuel sau đó cũng xuống xe, tay xách chiếc cặp, bước vào lối hành lang dài một cách rất bình thản.
Tòa nhà сó dãy hành lang dài mà hai tên phá hoại đi vào là kiểu nhà của khá nhiều ngôi nhà trong khu Vedado. Nó có một khoang nhà ở tại mé trước, đi vào bởi một cửa chính, nhưng đằng sau khoang nhà ở đó, có một cụm nhà nữa, với nhiều căn nhà, đi vào theo một lối hành lang dọc như một cái cổng hun hút.
Điều mà nhiều người không ở trong khu phố không thể biết là cái hành lang đó lại dẫn đến một hành lang ngang, һẹр hơn ở ngoài đường không trông thấy, và ở đằng cùng là một khu đất hoang. Chỗ bỏ hoang đó là bờ trên của một khoảng trũng rất rộng cắt đứt bởi соn đường 22, và phần đất thấp nhất của vũng có trường tập bắn «2 tháng Mười hai», đi xuống theo một lối đi câu khúc khuỷu quanh co mà nhiều người sinh sống suốt đời ở La Habana cũng không hề biết.
Vượt qua cả khoảng trống để hoang, Víctor và Manuel đã tới góc của hai đường 21 và 24 đúng một phút rưỡi sau khi bước vào con đường hành lang ở đường số 22.
Víctor theo đường 24 đi đến đường 23 và ở góc đường 23 vừa may có một chiếc xe taxi chạy qua. Trên xe, hắn tự kiểm tra mạch đập. Тám mươi tám nhịp đập trong một phút. Chấp nhận được; hầu như không bị mất bình tĩnh một chút nào.
Manuel theo đường 21 đi đến tận đường 26 và ở góc đường 26 và 23, lên chiếc xe buýt số 30 đi về khu Vedado. Thoát!