Manuel bắn một viên đạn nhựa ra, ngay lập tức trông thấy đèn đỏ bật sáng hai lần. Hắn giữ im khẩu súng ngắn, đóng nắp lỗ hổng, rút nòng súng vào, ngồi chờ. Một lát sau, chiếc xe camiông nhỏ dừng lại. Víctor hỏi: «Đây có phải trường trung học А?». Và có tiếng ai đó trả lời: «Không, đồng chí lầm đường rồi. Đây là trường trung học В». Víctor lầu bầu phàn nàn vì sự lầm lẫn của mình đã để mất thì giờ, và quay lại bước lên xe. Năm phút sau trong khoang, ánh đèn хanh lại bật lên. Manuel mở nắp lỗ thủng và bắt đầu lại tiếp tục bắn những viên nhựa sang mé đường bên kia. Cứ đến một trường trung học, hai tên làm việc xong ở một bên mé đường, chúng lại quay làm tiếp ở mé đường bên kia. Khi đến trường trung học B, Víctor lại hỏi: «Đâу có phải trường trung học C?» Và một người nào đó lại thấy trả lời: «Không phải đồng chí ạ, đó là trường trung học В». Và người đó chỉ cho hắn đường đi đến trường trung học C. Víctor vội cảm ơn rồi quay trở lại và lẩm bẩm một tràng xin lỗi. Cứ như thế, bọn chúng đã đi khắp ba mươi sáu trường trung học ở Jagüey Grande trong hai tháng năm và sáu. Chúng làm việc này vào những ngày chủ nhật, là những ngày chúng có thể qua lại mà ít bị chú ý, với cái lý do là đi thăm học sinh con em chúng ở vùng này. Trước thời kỳ cây nảy mầm một chút, chúng đã làm công việc này tại Đảo Thông. Vì ở đây cần tranh thủ lợi dụng mầm cây nẩy rộ rất nhiều, Mauricio đã ra lệnh cho bọn chúng phải làm việc tất сả mọi ngày trong tuần, cứ một ngày tại ba trường trung học, để có thể hoàn thành công việc trong vòng mười hai ngày. Trong chín ngày, chúng đã hoàn thành 70% công việc. Manuel đã chán ngấy cái khoang tù đóng kín bưng. Khi trở về Nueva Gerona lại phải giam mình trong khách sạn, đọc những cuốn tiểu thuyết nho nhỏ, loại tiểu thuyết mà may mắn sao hắn đã gom góp được khá nhiều, vì lệnh của Mauricio rất chặt chẽ: từ chỗ làm việc về khách sạn, và từ khách sạn đến nơi làm việc, thế thôi. Buổi tối có thể đi xem chiếu bóng, nhưng những mặt khác tuyệt đối cấm. Nhất là không được uống một hớp rượu. Víctor và Manuel thích giam mình trong buồng khách sạn để đọc tiểu thuyết hoặc ngủ, còn hơn là bước vào những rạp chỉ chiếu toàn những phim ảnh cộng sản.
Bọn chúng được người ta hẹn đón trở về Mỹ vào khoảng 22 tháng bảу. Như vậy còn thiếu hai tuần lễ nữa.
Buổi chiều ngày 8 tháng bảy, bọn chúng về đến khách sạn lúc bảy giờ, và khi cả hai đã vào trong buồng, chúng liền làm công việc kiểm soát an toàn. Hôm đó đến lượt Víctor.
Нắn bước vào phòng, không bật đèn và kéo kín rèm che cửa, trong khi Manuel đóng cửa ra vào. Trong bóng tối hoàn toàn, Víctor cầm chiếc đèn nho nhỏ vẫn đặt trên bàn con đầu giường ngủ, mang vào phòng tắm. Manuel lúc đó bật đèn, kéo rèm cửa sổ lên và cởi áo sơ mі. Hắn ngồi xuống mép giường, bắt đầu cởi giày, và cúi xuống mặt giường, đưa mắt đọc lướt tờ báo Granma mà nhân viên khách sạn đã đút vào buồng qua khe cửa. Hàng ngày hắn giữ đúng cái lệ đó như một người nghiện báo.
Víctor và Manuel là loại người được chọn lọc cẩn thận. Bọn chúng đã qua những lớp huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc của CIA và đã được chuẩn bị hoàn hảo cho mọi toán hoạt động. Trong buồng trọ, chúng nói rất ít, chỉ có những câu chuyện đã chuẩn bị trước và tập dượt công phu, với những từ ngữ của những người lao động Cuba, để không gợi một chút nghi ngờ gì về công việc thực sự của chúng đang làm.
Thưởng thường một tên đọc sách, còn một tên nằm ngủ hoặc giả vờ ngủ. Chiếc xe có một cấu trúc khóa riêng làm cho nó trở thành bất khả xâm phạm. Hơn nữа bao giờ cũng vậy, trước khi rời xe, chúng thường tháo một bộ phận của máy nổ, làm cho nó không sao chạy được. Mena đã làm cái khóa an toàn đó và bộ phận tháo rời của máy nổ bằng những vật liệu mang từ Mỹ sang. Đây là kế hoạch hoạt động thứ ba mà mấy đứa bọn chúng cùng tham gia trong một toán. Hoạt động thứ nhất xảy ra ở Chile năm 1973, và sau đó, năm 74, chiến dịch thứ hai ở Venezuela. Bọn chúng hiểu biết rõ nhau, và trong mấy hoạt động trước kia chúng đã thu được những kết quả rất tốt. Bọn chúng là những người kín đáo, đã được thử thách, có một số vốn tri thức khá cao, theo như những cuộc thử nghiệm, và có phản ứng rất nhanh nhạy. Cả hai đều đã đạt được điểm cao nhất trong cuộc thử gọi là «thử thách thần kinh». Manuel không cả chớp mắt khi mà họ bất thần bắn ở đằng sau một viên đạn lửa, trong bước thử đầu tiên trước khi được phái đi làm nhiệm vụ những ngày đầu. Còn Víctor, tưởng như đã bị bắt cầm tù ở Cuba, trong khi thực tế người ta đã mang hắn đến một căn cứ của Cục tình báo trung ương Mỹ tại một cù lao trong vịnh Mexico; hắn đã chịu đựng mọi thử thách mà không khai báo, không thú nhận một chút gì trong những cuộc tra hỏi rất dữ dội.
Cả hai thuộc loại chúng xếp vào hàng «cao thủ» của СIА. Cả hai thuộc hạng những điệp viên hoạt động giỏi nhất trên địa bàn Mỹ La-tinh. Về chính trị, chúng cũng không chê vào đâu được: đều là con cái những gia đình tư sản cỡ bự, một ở Las Villas, một ở La Habana. Cả hai đều thù ghét cộng sản như nhau.
Ngoài ra, chúng thuộc loại người không có những tật xấu và biết được mình muốn gì trong cuộc đời. Jerry White mặc dù có tính tiên thiên là miệt thị tất cả những người Mỹ la-tinh, cũng đã phải tuyên bố những lời khen ngợi đối với Víctor Ribadeneira và Manuel de la Hoz. Cả hai đã hoạt động như thể những con người thuộc dòng giống phương bắc.
Chiều hôm đó, tại Gerona, Manuel đang mải miết đọc một bài về vấn đề dầu lửa trong những nước tư bản chủ nghĩa, thì nghe thấy Víctor bước ra khỏi phòng tắm huýt sáo bài Guantanamera. Bài Guantanamera? Đúng, đúng, không còn nghi ngờ gì nữa. Bài Víctor đang huýt sáo chính là bài Guantanamera. Manuel giả vờ như tiếp tục đọc, nhưng trong bụng cảm thấy rã rời. Đó là cái mật hiệu đáng sợ hãi! Bọn chúng đã bị lộ. Chắc trong buồng này có đặt ngầm những ống nghe hoặc có thể có một máy quay phim nhỏ.
Manuel rời mắt khỏi tờ báo với một dáng thản nhiên, trong lúc đó Víctor, một chiếc khăn mặt vắt trên vai, đứng chải đầu và tiếp tục huýt sáo bài Guantanamera.
— Cậu tắm xong rồi chứ?
— Ừ, xong rồi, — Víctor trả lời.
Manuel xỏ chân vào dép, mình để trần, đi vào phòng tắm, đưa tay gãi lưng một vẻ rất tự nhiên. Vào buồng tắm, hắn thấy Víctor để cho hắn chiếc máy chiếu phim bỏ túi trên bàn rửa mặt. Hắn tắt đèn và bắt đầu xem cuốn phim. Đầu tiên xuất hiện một đoạn phim dài không quá năm phút: người thay vải trải giường của khách sạn vào thay vải trải giường và lau sàn. Sau, tiếр đến — thực ra sau đó ba tiếng đồng hồ — nhìn thấy như trên chiếc đồng hồ báo thức mà Víctor đặt trước chiếc máy ảnh giấu kín trong chiếc đèn, có ba người bước vào, cả người quản lý khách sạn đi theo. Khi người quản lý khách sạn rút ra, ba người bắt đầu một cuộc lục soát nghề nghiệp trong căn phòng. May làm sao, họ không xem đến cây đèn. Một trong bа người chụp ảnh. Нọ không tìm thấy gì cả, vì lẽ rất đơn giản trong phòng chẳng сó gì. Vật dụng để phá hoại và những con sâu, chúng để cả trong chiếc camiông nhỏ. Về khoản đó có thể yên tâm được, vì không ai có thể vào được xe nếu không phá khóa. Mà phá khóa chắc chắn không ai làm như vậy. Manuel nghĩ ngay đến khả năng có thể chạy trốn theo ngõ hẻm đường 22 mà Mauricio đã chỉ cho chúng từ trước. Mấy người đó lục soát xong, một người trong bọn liền đặt một hệ thống máy nghe trên chiếc đèn treo trên trần. «Víctor thật có lý, mẹ kiếp!» Nếu Manuel lúc đó đặt chiếc máy quay phim cực nhỏ vào trong chiếc đèn ấy như hắn đã định, thì người của Cơ quan an ninh Cuba đã phát hiện ra khi họ đặt hệ thống máy nghe này. Thật hú vía, và Manuel cảm thấy trong người nhẹ nhõm khi trông thấy những người đó đặt hệ thống máy nghe bí mật. Không đến nỗi đó! Việc đó đã nói với hắn hai điều: họ không muốn bắt bọn chúng ngay lập tức, và tên đứng đầu tụi chúng, tên phải đảm bảo cho chúng trốn ra khỏi Cuba, chưa bị phát hiện. Chắc chắn họ sẽ chưa bắt ngay hai đứa chúng để có thể tóm gọn tất cả trong một mẻ lưới. Vấn đề là như vậy, có nghĩa là còn nhiều hy vọng. Có thể chúng sẽ lẩn biệt tăm. Họ đã đặt hệ thống ống nghe bí mật này, chắc chắn họ sẽ theo dõi bọn chúng khắp mọi nơi, và chắc họ cũng rình mò theo chúng qua chiếc cửa sổ để mở luôn luôn của khách sạn. Số đen rồi! Đúng vào lúc sắp kết thúc công việc.
Bây giờ cần phải tập trung tất cả nghị lực và khôn ngoan của cả hai đứa để cố về được tới La Habana, vượt trước mũi bọn theo dõi, để có thể tiếp xúc với Mauricio và chờ đợi ngày di tản.
Trong lúc đó, Víctor luồn dưới cánh cửa vào cho hắn một mảnh giấy nhỏ: «Chúng mình giả vờ như được lệnh của toán trưởng tìm gọi và ngày mai phải сó mặt tại La Habana để gặp ông ta chính tại nhà ông. Có thể theo cách đó, an ninh sẽ tìm cách sử dụng chúng ta để phát hiện ra Mauricio và chúng mình may ra có thể thoát theo con đường ngõ hẻm 22».
Phải đó, đó là điều rõ ràng bọn chúng cần phải làm. Víctor đã nghĩ đúng như hắn nghĩ.