dịch giả: mạnh tứ

Bóng Chim Câu Trên Sóng Biển Maiami

Lượt đọc: 672 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
- 46 -
68 - 7 tháng bảy, thứ hai

❊ ❊ ❊

8 18 4sie858 54 f8h h4ah 78ee4i4e8h 18e7858h 4s 17 5ah4tc, H4 8dehj 8есз sa4hiech 6c13e4h, 7858 nse 7e n58-7818е8 2eic9e82a78 d8e8 76ign48e ie5ch fch p46a7- nfch gn4 as9e4h8e8s 15 4ff8h, 54h54 f8h h4ah 8 18 451—858 54f8h h4ah 78ee4i4e8h 18e7858h 4s 17ah4te, H4 8dehj 8есз sa4hiech 6c13e4h, 7858 nse 7e n58-7818е8 2eic9e82a78 d8e8 76ign48e ie5ch fch p46a7nfch gn4 as9e4h8e8s 15 4ff8h, 54h54 f8h h4ah 54 f8 1818 s8 54f Ba8 54 6cm. 8 hh ріј, ciech 78ice74 7eld8tđech h4 n3a78ecs 4s f8h h47ng58ea8h 8 f8h gn4 h4ab 78ee4e8h 5828s 8774hc, d8e8 8sci8e fch snl4ech 54 f8h 768d8h 54 4hch 7nfch. f8 df8si8 iepaf d8e8 f8 asi4e7elnsa787aes 54 fch dnsich 54 7esieef 2ns7acsc đ4e247i814 814, — f8h 7as7c 54 r8 i8e54 54f 5a8 54 Gcm h4 7cldecäe gn4 ns8 78ldcs địa 68388 4ih85c 4s ie4h h47ns58ea8h, ãnahi8si4h 4sie4 ha p8each enafel 4iech. 4s fch ie4h 7&ch, halnf8ss 6834е 4gnape785c 4f 78lasc m fn49c e49eth8ecs 8.94ecs8 4s4lch f8 78ha 74ei4j8 54 gn4 h4 fesi8 54 sn4hieo c3b4đapc. 4s f8h deckal8h 6ee8h ie9i8e4lch 54 ashi8fle ashien14si8f 54 7646n4с 4s f8 — 83aia7acs 54f 6cief 5cs54 he 6chd458a.

Nhân viên của Cơ quan phản gián khoa học dùng cái khóa mật mã sơ đẳng mà bất cứ một nhân viên tập sự mật mã hoặc bạn đọc của những tiểu thuyết tình báo đều có thể tìm giải trong nháy mắt, không phải để trêu chọc tài thám mã của địch thủ (điều đó thật vớ vẩn nếu đối với địch mà lại dùng một khóa sơ đẳng như thế), mà là vì trên thực tế — theo như Alba nói — để tránh những rủi ro tai họa, những sự nhầm lẫn của con người hoặc những vô ý không có ý thức của nhân viên giao thông, khi đánh đi bằng máy đánh chữ từ xa. Với loại này người ta có thể buông cương thoải mái trong việc mã hóa, công việc mà những người chuyên môn trong Cơ quan an ninh rất hay lầm lẫn, mà nó cũng không đến nỗi rơi xuống cái loại như «Nghe không, Báo đen đâu, Cá Mập gọi Báo đen» rõ ràng là cỗ lỗ sĩ. Bức điện của Сarlos Ríos từ Đảo Thông đánh về khẳng định thêm công tác thống kê tuyệt diệu của những đồng chí chuyên gia Xô Viết và theo như đó, công việc tiến hành thật đúng hướng. Hay quá! 

69- 8 THÁNG BẢY, thứ Ba

«Mẹ tôi là một gái điếm ở Guantánamo, nhưng bà đã không nuôi tôi. María de la Caridad, cũng một người gái điếm ở vùng Cobre, nuôi tôi. Tôi ở đó cho đến năm bảy tuổi. Lúc đó, mẹ tôi cho người đến tìm mang tôi đến Guantánamo. Bà sai tôi đi ra đường tìm bọn thủy thủ và dẫn họ đến căn phòng của bà ở nhà chứa. Cứ mỗi người dẫn về, tôi được mẹ tôi dành cho hai mươi xu và với tiền đó tôi đem đi ăn, nếu không dẫn được thủy thủ về, sẽ không có cái ăn. Tôi phải học ăn cắp và làm việc kiếm sống thật cực nhọc. Sau có tên Ba Tàu đến ở với mẹ tôi. Tên Ва Tàu nói hắn có lòng yêu tôi, và nói thêm rằng hắn sẽ là bố tôi, rằng tôi phải trở thành một kiểu người sừng sỏ như hắn. Một hôm hắn bảo tôi trèo lên cái bục соn ở trong căn phòng nhà chứa. Lúc đó tôi lên chín tuổi. Hắn mở rộng hai tay và bảo tôi: «Nhảy xuống đây, đã có bố ở đây đón!» Khi tôi nhảy xuống, hắn rụt tay lại và tôi ngã ngất trên sàn gạch. «Như thế để dạy cho con biết rằng không được tin vào ai, ngay đến cả bố mình, hiểu chưa?», hắn bảo tôi thế. Tôi bị què đến một tháng. Từ đó trở đi, tôi không tin vào bất cứ một ai, và tôi соi tất сả mọi người đều là kẻ thù. Tôi trở thành một người như vậy. Cái tên khốn nạn Ba Tàu, tôi đã cho nó một dao chặt mía sau đó hai năm. Tôi chém khi nó ngủ. Như thể nó ngậm lưỡi dao, như thể những tên cướp biển, nhưng nhát dao chém vào ngang mũi. Vì đã biết cách dấu xóa những vết tích qua những phim ảnh đã xem, tôi xóa các dấu tay trên cán dао bằng một mảnh giẻ rách. Người ta đổ tội cho Polito, anh Tóc vàng, người vẫn muốn giết Ba Tàu, bởi vì trong một cuộc đánh lộn ở bến tàu, tên Ва Tàu đã móc mất một mắt của nó. Anh chàng khốn khổ Polito bị chết trong tù...».

Thiếu tá Аlba tắt máy ghi âm. Anh không chịu đựng nổi những lời đó.

— Điều duy nhất mà hắn biết — Расо giải thích, — là có một hôm một tên Guillermo nào đó từ Miami đến Guantánamo tìm hắn theo sự chỉ dẫn của lão đại tá Paredes. Tên đó đã cưỡng bức hắn để hắn phải cộng tác với chúng, nếu không chúng sẽ tố cáo hắn tức là tên đао phủ chuyên nghề tra tấn và đã từng làm thổ phỉ ở Escambray. Sau đó, chúng cho hắn năm ngàn pêsô để làm việc quăng khoảng một trăm lọ «rận», theo như chúng gọi loại sâu bệnh, và ra hiệu cho một tên đồng bọn cũng làm cái việc như hắn tại một vườn ươm tỉnh Camagüey. Tên đó hôm qua chúng ta đã tóm, và tên đó còn biết ít hơn cả tên Elpidio.

— Tôi cũng đã nghĩ đến điều đó — thiếu tá Alba nói.

— Về tên Guillermo, hắn nói độ mười lăm ngày trước đây hắn gặp tên Elpidio này lần cuối cùng, khi tên đó đến giao cho hắn những mầm cây đã mang bệnh...

— Chúng ta hãy nghe đoạn đó, — Alba đề nghị.

Paco lại cho máy ghi âm chạy.

«Phải, khoảng mười lăm ngày trước đây, hắn bảo tôi phải giữ những thứ này trong tủ lạnh, và đó là công việc cuối cùng phải làm, và khi làm xong việc đó thì chuẩn bị cho tôi vượt ra khỏi đất nước. Rằng ngày 2 tháng bẩy, tôi phải có mặt ở Malecón và Galiano vào mười giờ tối để đưa đôla cho và dẫn tôi đến địa điểm để xuất phát. Tôi nghĩ rằng việc họ sắp làm thật đáng ghét. Tại sao họ không hẹn gặp tôi ở Capitolio vào lúc mười giờ sáng? Điều đó tôi không thích chút nào, nhưng tôi nói với hắn rằng được. Nhưng tôi định bụng sẽ không đi đâu. Tôi định sẽ nghỉ ngơi vào tháng tám, và trong suốt tháng đó, may mà tôi lại thủ tiêu được một tên cũng không có gia đình như cái tên Elpidio mà tôi đã thủ tiêu. Tôi sẽ chôn nó thật cẩn thận để không ai có thể tìm thấy. Lúc đó, với những giấy tờ của người đó, tôi sẽ đi tìm một việc làm nào đó ở miền bờ biển, nơi có tàu thuyền qua lại. Có tiền và một khẩu súng ngắn trong tау... Tôi không nói đến việc nếu tôi bị mất hết!»

Paco lại tắt máy ghi âm.

Những gì tiếp theo, chỉ сó đoạn cuối khá quan trọng, thiếu tá ạ.

— Tốt, vậy thì Paco mở cho nghe đoạn cuối.

Đó là vấn đề người máy(?), vấn đề tìm căn cước để mong có thể tóm được cái tên Guillermo kia.

«Mẹ kiếp! Các ông tưởng rằng tôi sẽ chịu đựng cho người ta kéo tai hai ngàn cái và bẹo mũi mấy ngàn cái nữa à? Không, người ơi, không! Ngay bây giờ đây tôi sẽ nói cái tên Guillermo đó như thế nào. Bắt tên đó thật dễ nhất trên đời. Các ông hãy tìm chân dung người gầy gò, bình luận viên về bóng chày ấy. Người nào trong số họ? Mẹ kiếp, người có khuôn mặt lưỡi сày, cong như cái thìa! Tony Marcial? Không, đó là tên to lớn. Tôi muốn nói cái tên gầy gò cơ, tên hắn là gì nhỉ? Freddy Sorbona có phải không? Đúng, đúng tên đó. Phải thưa ông: Freddy Sorbona. Các ông hãy tìm một tấm ảnh của tên đó, đúng cái tên Guillermo, chính nó đấy. Hơi béo và môi hơi dày hơn một chút, nhưng khuôn mặt vẫn là khuôn mặt lưỡi cày của Freddy Sorbona.»

70 - 8 THÁNG BẢY, thứ Ba

 — Thật tuyệt, thiếu tá ạ, tuyệt! Thật quá sức tưởng tượng đấy. 

Tư lệnh Lopez thực sự bị kích thích bởi tin mới nhận được. Ông bắt đầu đi đi lại lại trong văn phòng, đưa tay gãi gãi một cách xúc động vào gáy, và trong một lúc tỏ như không để ý đến sự có mặt của Alba. Ông nóі luôn miệng không ngừng, những lời nói như thốt lên từ những suy nghĩ bật to thành tiếng. 

— Điều cần phải làm, thiếu tá ạ, là phải nói ngay với các người đó. Bởi vì cần phải thay đổi kế hoạch ban đầu, có thể sẽ làm một cái gì có tầm xa nhiều hơn đây, đồng chí hiểu không? Một cái gì đó vượt cao hẳn lên trên cái ý định chứng minh thuần túy, giáo dục thuần túy. Với những nhân tố mới xuất hiện này, phải mong ước có được một công trình... nói như thế nào đây nhỉ, một công việc vĩ đại, anh hùng, phải, đúng danh từ đó, có tính chất anh hùng ca. Một cái gì mà ngoài việc là một biểu thị không thể chối cãi được đứng về mặt chứng minh, nó lại mang đầy nội dung tư tưởng, để mà trở thành một bài cáo trạng lịch sử thật sự. 

Alba muốn nói một điều gì nhưng anh thấy không thể nói được trước dòng suy nghĩ đương chỉ huy cái tinh thần bồng bột lúc đó của Tư lệnh.

 — … và phải сố gắng làm công việc đó với cái tính hài hước cực độ, thật vui vẻ, mà người ta có thể làm được, bởi vì như vậy sẽ linh nghiệm gấp bội, đồng chí hiểu chứ? Đây là trường hợp duy nhất, duy nhất, duy nhất. Cần phải triệt để tận dụng nó. Cần phải tạo thành một đòn chí mạng, một đòn quốc tế. Cần phải tiến hành ngay lập tức công việc đó. Việc đầu tiên phải làm tức là thu lượm quay chép toàn bộ phần thứ nhất. Phải xây dựng lại một chút, vì cái đã хảу ra đã qua mất rồi, nhưng dựng lại, cái đó không quan trọng. 

Trong một phút, Tư lệnh dừng lời để châm điếu thuốc, Alba nêu lên một vài ý nghĩ, và Tư lệnh càng lấy làm phấn khởi. Hai người đi vào thảo luận kế hoạch làm công việc đó. Tư lệnh sẽ đảm nhiệm phần liên hệ bàn bạc với người của Viện điện ảnh về những việc cần thiết. Nhưng cần phải trình bày với họ một số bố cục trước.

 —  Với những nhân tố này đủ tin rằng sẽ có được thắng lợi trong kế hoạch. Ngoài ra — Tư lệnh nói tiếp — kế hoạch đã được thông qua rồi. Đồng chí có toàn quyền đấy. Cứ tiếp tục việc của mình, về việc này, tôi sẽ đảm nhiệm, khi nào bàn đến công việc, tôi sẽ gọi đồng chí đến để tham gia ý kiến. Đừng bỏ trễ công việc chính của mình, nhưng đồng chí cũng nên suy nghĩ một chút về việc này. Có thể ngay ngày mai chúng ta đã họp được với một ai đó của Viện điện ảnh. Cảm ơn. 

Alba quay mình đứng nghiêm chào và tiếp nhận sự đáр lễ của Tư lệnh rồi nhanh nhẹn bước ra. Anh nghe thấy tiếng của Tư lệnh ở phía sau lưng:

 — Xin có lời khen ngợi, đồng chí thiếu tá! 

Thật một điều bất ngờ! Thật là cả một chiến công khi nhận được một lời khen của Tư lệnh Lopez. Alba đã cảm thấy sung sướng khi trông thấy cái vui vẻ bồng bột của cấp trên của mình trước tin tức về tình hình mới đó. Nhưng bằng lời thốt ra như vậy thì thật chưa bao giờ anh ngờ đến có thể nhận được lời khen của Tư lệnh. Tuy nhiên, cái sự rộng lượng không ngờ đến đó đã gieo thêm một gánh nặng mới trên vai anh. Như thể lời khen đó làm cho trách nhiệm của anh nặng gấp đôi. Mà thắng lợi hãy còn khá ха mới tới! 

Đánh máy: HuyTran
Nguồn: HuyTran - Vietnamthuquan.eu
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 7 tháng 6 năm 2026