Nhà nghiên cứu từng mạnh miệng tuyên bố giờ co rúm đầu lại, mặt mày mếu máo. Ai mà ngờ được thứ này trông thì đơn giản, mà bên trong toàn là cạm bẫy!
Xấu! Bụng dạ quá xấu xa!
Ông cụ ngồi phịch xuống ghế, nhìn về hướng tỉnh Hắc, im lặng không nói. Một lát sau, ông tức quá mà bật cười: “Phong Thổ Phỉ ơi là Phong Thổ Phỉ, tính toán ngàn lần vẫn không bằng một lần ông tính.”
Nhà nghiên cứu rụt rè giơ tay: “Thủ trưởng, hay là chúng ta mời người đã tạo ra thứ này về, chỉ điểm, dạy dỗ chúng ta một phen. Chúng tôi tự tin nhất định sẽ học được trong thời gian ngắn.”
Vừa dứt lời, “bốp” một tiếng. Một bàn tay to như cái quạt hương bồ giáng xuống trán người này, khiến nhà nghiên cứu ngã chổng vó.
“Dạy cậu? Dạy cậu là cậu biết à? Phụ nữ biết đẻ con, cậu có học được không? Kể cả có học được thì dựa vào đâu mà người ta phải dạy cậu?”
Sau Cách mạng văn hóa, những đơn vị quân đội nào “có não” đều sẽ lén lút giấu đi một nhóm nhà nghiên cứu có lý lịch trong sạch, vừa là để bảo vệ lực lượng nòng cốt cũng là để sản xuất, cải tiến công nghiệp quốc phòng. Nhà nghiên cứu này cũng nằm trong số đó.
Nghe lời ông cụ nói, anh ta bĩu môi lẩm bẩm: “Dựa vào đâu mà không dạy? Phải trao đổi với nhau nhiều thì mới nâng cao được kỹ thuật chứ. Con người không thể quá ích kỷ bảo thủ như vậy.”
Ông cụ bị chọc tức đến bật cười: “Hay lắm! Ngày mai ta tìm mấy đứa lanh lợi đến học cậu, nếu không dạy hết nghề thì chính là cậu ích kỷ.”
Nhà nghiên cứu há hốc mồm, không biết đối đáp thế nào. Bảo anh ta dốc hết kiến thức của mình truyền cho người khác? Sao có thể được. Chưa nói đến việc anh ta đi du học cũng tốn một đống tiền học phí, chỉ riêng cái đạo lý “dạy hết nghề cho đệ tử, sư phụ chết đói”, thủ trưởng không thể không hiểu.
Nhìn dáng vẻ cứng họng của anh ta, Lão thủ trưởng bỗng thấy phiền. Ông ghét nhất là đám trí thức trong bụng toàn “lòng dạ cong queo”.
Bà vợ ở nhà của ông thường nói: “Anh hùng thường xuất thân từ tầng lớp hạ lưu, kẻ phụ bạc lại đa số là người đọc sách.”
Ông gọi cảnh vệ đến, đưa cả phòng nghiên cứu đi rồi ôm hy vọng cuối cùng, gọi đến trạm kiểm soát cuối cùng của tỉnh Liêu.
Nửa tiếng sau, bên kia báo lại, xe của đồng chí Nguyễn đã rời khỏi tỉnh Liêu từ hai ngày trước, nếu không có gì bất ngờ thì đã sớm đến tỉnh Hắc rồi.
Đặt điện thoại xuống, ông cụ cười khổ, quay sang hỏi người phó quan bên cạnh cũng là con trai cả của ông: “Tiếp theo con nói xem phải làm sao? Đồ đã đến tay rồi, bảo ta từ bỏ, hoặc là mang đi biếu cho cái lão họ Phong kia, ta thật sự không cam tâm!”
“Hay là...” Vị phó quan nói: “Chúng ta liên hợp với các nhà nghiên cứu của mấy sư đoàn lân cận, cùng ngồi lại tìm cách phá giải?”
“Muộn rồi!” Ông cụ đã hoàn toàn bình tĩnh lại: “Chúng ta trúng bẫy của cả nhà lão Phong rồi. Từ cái lúc bộ thu tín hiệu xuất hiện, nó đã là một ván cờ. Thu hút chúng ta cắn câu, lão Phong thừa cơ đục nước béo cò. Quan trọng nhất là “bom khói” mà hai con nhóc kia tung ra, khiến chúng ta tưởng rằng thứ này rất dễ sao chép, để bọn họ thuận lợi rời khỏi tỉnh Liêu, hội quân với tên Phong Thổ Phỉ.”
“Con tin không, cho dù có tìm thêm nhiều nhà nghiên cứu nữa, thứ này cũng không thể phá giải dễ dàng. Làm như vậy, chúng ta cũng sẽ đắc tội hoàn toàn với lão Phong.”
“Con người ơi là con người!” Ông cụ cảm thán: “Không thể quá tham lam.”
Nhìn ông bố đang thở vắn than dài, vị phó quan suýt nữa thì bật cười, anh ta khẽ cúi đầu: “Vậy tiếp theo chúng ta...”
Ông cụ đứng dậy: “Chuẩn bị đi, chuẩn bị đến tỉnh Hắc, tự đưa mình lên thớt cho người ta “chém”.”
Tình hình bây giờ là ông đi tìm người khác phá giải, thành công hay không thì chưa chắc nhưng nhất định sẽ đắc tội với tên Phong Thổ Phỉ hẹp hòi kia.
Cứ thế từ bỏ, coi như chưa từng xảy ra? Ông dám lấy cái đầu ngu ngốc của tên nghiên cứu viên ra mà thề, món đồ kia mà nộp lên trên, Phong Quảng nhất định sẽ đạp lên đầu ông để đi lên.
“Đấy, thấy chưa. Thứ này đưa cho Lão Dư trước, đến giờ vẫn chưa tạo ra được tiếng vang nào. Hết cách rồi, chỉ đành đích thân ra trận thôi.”
Chỉ nghĩ đến thôi, Dư Chí Quang đã nghiến răng.
Lúc đến thì tốt đẹp, giờ thì không về được nữa rồi!
Phó quan “chậc” một tiếng: “Con sẽ thay bố đến tỉnh Hắc, gặp mặt chú Phong nói chuyện. Ông ấy dù gì cũng không nỡ ức hiếp một vãn bối như con đâu.”
Dư Chí Quang vớ lấy cái mũ đội lên đầu: “Con biết cái gì! Tên thổ phỉ đó lúc trẻ đánh người còn chẳng phân biệt nam nữ, lẽ nào lại vì con là vãn bối mà nương tay? Lão ta sẽ chỉ lột da lóc xương, hút cạn tủy của con mà thôi.”
“Bố vẫn nên đích thân mang cái ti vi trong túi này đi giao hàng tận nơi thì hơn!”
…
“Chúng ta chia tay ở đây đi, năm chai nước ngọt nhỏ đừng uống một hơi hết sạch nhé. Đi đi, tao nhìn mày xuống nước rồi tao hẵng đi.”
Tại bờ sông cách tỉnh thành không xa, Nguyễn Hiện Hiện bảo xe tải chở Mộc Hạ và Phạm Thái Thái về trước, một mình cô đưa Vi Vi về nhà.
Nhìn bóng dáng khổng lồ của nó dần dần biến mất trên mặt sông, trong lòng cô có một cảm giác hụt hẫng. Chính vì có Vi Vi giúp đỡ, chuyến đi tỉnh Liêu mới thuận lợi đến vậy.
Phải chia xa, ít nhiều cũng không nỡ.
Bạch Hồ nhảy vào lòng cô cũng nhìn về nơi Vi Vi vừa biến mất: “Đừng lo, tôi có thể cảm nhận được vùng nước này không có sinh vật nào là đối thủ của nó.”
Nguyễn Hiện Hiện thu hồi tầm mắt, xoa mạnh bộ lông hồ ly. Xe jeep tiến vào tỉnh thành, dừng trong sân lớn của khách sạn Hồ Tân. Các cô gái trực ca tối nay đã sớm mong ngóng.
Nhìn thấy Nguyễn Hiện Hiện bước vào với dáng đi coi trời bằng vung và nụ cười rạng rỡ, từng người một chạy lon ton ra đón, có người còn dứt khoát đu cả lên người cô.
“Biết tin khách mà lão Phong muốn chiêu đãi là mấy cô, ban ngày đợi không được, tôi đã cố tình đổi ca tối với người khác đấy. Cái đồ không có lương tâm, có nhớ bọn tôi không hả!”
Thường xuyên tiếp xúc với khách nước ngoài, các cô gái ở khách sạn Hồ Tân tỏ ra nhiệt tình hơn hẳn những nữ đồng chí khác cùng thời đại.
“Nhớ chứ, nhớ chứ. Quà tôi mang từ tỉnh Liêu về riêng cho các cô đây, xem có thích không. tôi là vì muốn gặp các cô nên mới xin lão Phong đặc biệt dời địa điểm gặp mặt đến khách sạn đấy, nếu không đã sớm đến quân khu rồi.”
Mở gói bọc ra, bên trong không chỉ có những hộp khăn tay lụa tơ tằm, mà còn có cả kẹp tóc và dây tết tóc đang thịnh hành gần đây.
Mấy cô gái sáng mắt lên, không nói hai lời, lập tức bỏ rơi Nguyễn Hiện Hiện, xông thẳng đến món đồ mình thích.
Nguyễn Hiện Hiện bị cho ra rìa, bĩu môi: “Còn nói là nhớ người ta, hóa ra là nhớ quà của người ta. Đúng là một lũ “móng heo”.”
“Còn không phải do cô chiều hư bọn họ à.” Lâm Mạn tựa vào quầy tiếp tân, mỉm cười. Thấy cô ấy, Nguyễn Hiện Hiện lập tức vọt qua, học theo mấy cô gái kia đu lên người Lâm Mạn.
“Chị Lâm vẫn khỏe chứ? Thư em viết cho chị, chị nhận được chưa? Còn nữa, đàn vịt em nuôi chắc là nở cả rồi, lần này chị xin nghỉ phép về công xã chơi với em mấy ngày đi.”
“Đều tốt cả.” Nhìn cô nhóc dính người đang đu trên mình, khóe miệng Lâm Mạn bất giác cong lên nụ cười. Đột nhiên lòng bàn tay cô ấy siết chặt lại.
Cô ấy cúi đầu thì thấy Nguyễn Hiện Hiện nhét vào lòng bàn tay mình một vật gì đó đen đen. Nhìn kỹ lại, cô ấy lập tức nắm chặt lòng bàn tay, giấu ra sau lưng.
Rõ ràng là một cuộn băng cassette của Đặng Lệ Quân.
“Khụ! Em lấy thứ này ở đâu ra vậy?”
Lâm Mạn từng nói với cô rằng cô ấy rất thích Đặng Lệ Quân.
Giọng hát ngọt ngào đặc trưng và ca từ táo bạo, phóng khoáng của bà đặc biệt được các cô gái đang tuổi xuân thì yêu thích.
Do hạn chế về giao lưu đối ngoại và thời đại, các ca khúc của bà vẫn chưa được lưu truyền rộng rãi ở nội địa nhưng hễ ai đã nghe qua thì không ai là không thích. Trên chợ đen, một cuộn băng sao chép lậu, tạp âm rất nặng cũng có thể bị đẩy giá lên tận trời.
Nguyễn Hiện Hiện nhìn trái ngó phải, ghé sát lại gần Lâm Mạn, hạ giọng: “Em có quan hệ tốt với mấy ông tài xế xe tải lớn. Cuộn băng này là do một trong số họ mang từ miền Nam về đấy. Có rất nhiều. Em chỉ nói cho một mình chị biết thôi, chị tuyệt đối không được nói cho người khác. Em nghe thử rồi, chất lượng âm thanh tốt lắm. Đặc biệt là cuộn trong tay chị Mạn đây, tuyệt đối đừng tặng người khác.”
Người tài xế mua đồng hồ của cô lần trước, mấy hôm trước đã quay về. Ông ta thông qua Hướng Hồng Quân, hỏi thăm lòng vòng mới liên lạc được với cô lúc đang nằm viện. Ông ta nói rất ẩn ý là vừa kéo về một lô băng cassette, hỏi cô có muốn không.