Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2771 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 462

❊ ❊ ❊

Thế mà con gà rừng không biết từ đâu chui ra này cũng vọng tưởng làm chồng lẽ với Cung Dã ư? Chỉ sợ hắn xong chuyện bưng bát nước còn không nổi, không được, phải luyện!

Cảnh Tự không hiểu tại sao con gấu chó này chỉ vì một câu nói của hắn mà biểu cảm lại trở nên dữ tợn đến thế nhưng hắn biết nếu không được ăn cơm hắn nhất định sẽ chết đói.

Thế yếu hơn người, hắn cụp mắt xuống, định bụng lên làm đại hai cái rồi giả vờ ngất xỉu.

Tư thế chống đẩy vừa mới bày ra, Trung đoàn trưởng liền hô dừng, ra hiệu cho người lính bên cạnh: “Gọi một quân y đến đây trông chừng chút, con gà... à nhầm thằng nhãi này mặt mũi như sắp chết đến nơi rồi, người bị luyện chết là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ lập kỷ lục chết nhanh nhất, cái mặt già này của tôi biết giấu đi đâu?”

Nhìn theo bóng lưng người lính chạy đi sau khi đứng nghiêm chào, trước mắt Cảnh Tự lại tối sầm lần nữa. Tại sao? Rốt cuộc tại sao hắn lại phải đến cái tỉnh Hắc này chứ?

Nửa tiếng sau, nhìn Cảnh Tự lại một lần nữa rơi từ trên xà đơn xuống, người như thể kiệt sức ngất đi nhưng thực chất hai cánh tay vẫn đang run rẩy không kiểm soát, vị quân y ung dung bước tới.

Vạch mí mắt kiểm tra phản ứng đồng tử, thấy con ngươi vẫn còn động đậy, quân y liền rút ra cây kim bạc, chẳng biết châm vào huyệt đạo nào...

Cảnh Tự rú lên một tiếng “Á”, bật dậy ngay tại chỗ.

Chẳng cần ai dạy, hắn tự mình nhảy lên bám lấy xà đơn, hai cánh tay như hai cái que củi run bần bật.

Mặt đỏ còn hơn ăn hai cân ớt chỉ thiên, gân xanh nổi đầy đầu, nhe răng trợn mắt cố gắng rướn người lên, khiến đám lính Trung đoàn 3 đang chạy quanh sân tập cũng phải chậm bước chân lại.

Quân kỷ nghiêm minh nên chẳng ai chỉ trỏ nhưng ánh mắt trêu chọc như xem khỉ làm xiếc kia còn đáng sợ hơn cả họng súng, bắn xối xả vào chút lý trí ít ỏi còn sót lại của hắn.

Người có học là trọng sĩ diện nhất, một tân binh chạy ngang qua hắn, cuối cùng không nhịn được bèn hỏi Tiểu đội trưởng bên cạnh: “Anh ta bị điện giật hay mắc bệnh gì thế ạ?”

Không bệnh sao tay run dữ vậy?

Nhập ngũ có tiêu chuẩn tuyển chọn rất nghiêm ngặt, riêng khoản thanh niên trong độ tuổi trai tráng khỏe mạnh, tỷ lệ loại đã khoảng 50%. Những người ở đây dù lúc mới nhập ngũ bị hành ra bã cũng chưa từng để lộ dáng vẻ thảm hại đến thế.

Điện giật? Bệnh tật?

Lời này như cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà, dưới sự tra tấn kép cả về thể xác lẫn tinh thần, Cảnh Tự không chống đỡ nổi nữa, tay buông lỏng, cả người rơi bịch xuống đất.

Cơ thể nằm trên đất co giật dữ dội mấy cái, khóe miệng dưới sự chứng kiến của mấy trăm người, từ từ sùi bọt mép...

Trung đoàn trưởng nhìn sang quân y, quân y đút một tay vào túi: “Đừng nhìn tôi, ngất thật rồi.”

Nguồn lực y tế có hạn, bác sĩ bước tới châm vài mũi kim, hắn tỉnh lại rồi bị bốn người khiêng vào nhà ăn. Hắn tuyệt vọng nhìn bầu trời đầy sao, tôn nghiêm... mất hết rồi!

Phòng Tổng chỉ huy tầng ba...

Phong Quảng lẳng lặng đứng sau cửa kính, mắt nhìn theo bóng người bị khiêng đi dưới sân tập, một tay cầm ống nghe điện thoại, đang nói chuyện với ai đó.

“Đúng là đã nhiều năm không gặp, lão Cảnh nhà bà ra đi thanh thản chứ?”

Tiếng thở ở đầu dây bên kia nặng nề hơn ba phần, Phong Quảng cười khẩy một tiếng: “Tô Thính Dung, đừng có nói mấy lời vô nghĩa với ông đây. Con trai ông khó khăn lắm mới có đối tượng, bà dám chọc gậy bánh xe, đừng nói nể mặt mũi, ông đây dỡ nhà bà ra đấy, không tin thì cứ thử xem.”

Phong Quảng buông tay, dập máy đánh “cạch” một cái.

...

Thủ đô, trong một tòa nhà ba tầng xây bằng gạch đỏ mang đậm dấu ấn thời đại, một bà cụ tuy đã có tuổi nhưng cử chỉ vẫn vô cùng tao nhã khẽ cười rồi gác máy.

“20 năm rồi, tính khí vẫn nóng nảy như vậy.”

“Mẹ.” Bên cạnh bà ta là một người đàn ông trung niên đang đứng ngồi không yên, vẻ mặt lo lắng: “Thế nào rồi ạ? Bên tỉnh Hắc có chịu thả người không?”

“Vội cái gì?” Bà cụ nâng tách trà sứ trắng trên bàn lên nhấp một ngụm, giọng điệu chậm rãi: “Tiểu Tự được đưa vào quân đội cũng là một cách rèn luyện đấy thôi? Biết bao nhiêu người mang lễ vật xếp hàng cầu xin tên Phong điên đó dạy dỗ con cháu mà còn chẳng đến lượt kia kìa! Ông ta lẽ nào lại thật sự giết chết Tiểu Tự hay sao? Con cũng lớn tuổi rồi, đừng có đụng chút chuyện là không chịu nổi như thế.”

Nghe vậy, người đàn ông trung niên bình tĩnh lại đôi chút nhưng cũng chẳng được bao nhiêu.

Chi hệ của cha ông giờ chỉ còn lại mỗi mình ông, mà dưới gối ông cũng chỉ có mỗi Cảnh Tự là con trai độc đinh đang yên đang lành lại bị giam lỏng ở tỉnh Hắc, không lo mới lạ.

“Mẹ, vậy hôn ước với nhà họ Nguyễn vẫn tiếp tục sao ạ?”

“Cái nhà họ Nguyễn đó cũng thật là cháu gái đã có đối tượng rồi còn nói gả cho nhà ta là ý gì? nhà họ Cảnh ta có điên mới đi rước cái loại giày rách dùng rồi ấy về! Hủy hôn, nhất định phải hủy hôn, bắt nhà họ Nguyễn phải cho chúng ta một lời giải thích.”

Nếu không phải xuất thân con trai ông không được vẻ vang, nếu không phải nhà họ Nguyễn dạo gần đây leo được vào nhà họ Cố thì đời nào ông chịu để con trai đính hôn với con bé nhà quê tầm thường đó?

Đúng là chính sách quy định mỗi nhà phải có một người xuống nông thôn nhưng nhìn rộng ra mà xem, đứa trẻ nào bị đẩy đi mà chẳng phải là đứa bị gia đình bỏ rơi, ghẻ lạnh?

Đã để Tiểu Tự chịu thiệt thòi rồi, giờ lại còn lòi ra cái chuyện xấu hổ “hai nam tranh một nữ”, cha Cảnh một vạn lần không muốn, cứ nằng nặc đòi hủy hôn.

Bà cụ lạnh lùng nhìn con trai làm loạn, đợi ông ta bình tĩnh lại mới từ tốn nói:

“Ban đầu, mẹ chỉ muốn mượn cớ để bắt cầu với nhà họ Cố, chứ đâu định để hôn sự này thành thật... Con cho người liên lạc với Tiểu Tự, bảo nó dù dùng cách nào đi nữa cũng phải cưới bằng được con bé nhà họ Nguyễn đó về.”

“Tại sao?” Loại phụ nữ chưa được trưởng bối trong nhà cho phép đã dây dưa không rõ ràng với đàn ông, ông một vạn lần không muốn rước về cho con trai mình.

Tại sao ư? Ánh mắt bà cụ sắc bén và tinh quái: “Người con nhờ vả đã đưa được con bé Tuyền ra khỏi đồn chưa?”

“Chưa ạ.” Cha Cảnh vẻ mặt ngượng ngùng: “Bố thằng Vũ đi họp ở ngoại tỉnh rồi, nhất thời chưa về được. Hơn nữa chẳng phải mẹ đã gửi tiền bồi thường hòa giải cho con bé bị thương kia rồi sao?”

“Đi họp?” Bà cụ cười khẩy: “Cái cớ thoái thác rõ ràng thế mà không nhìn ra à?”

“Đầu tiên là bên cục ở đó bác bỏ lệnh từ thủ đô, ngay sau đó lão Vũ lại trùng hợp đi công tác, vẫn chưa đủ để con hiểu ra điều gì sao?”

“Phong Quảng đã ra tay rồi, đó chẳng phải chuyện bình thường sao?” Cha Cảnh vẫn chưa thấy thuyết phục.

Bà cụ chậm rãi nhìn ông: “Con tưởng rằng nếu Phong Quảng đã nhúng tay vào chuyện của con bé Tuyền thì tiền có thể giải quyết được chắc?”

Cha Cảnh hiểu nhưng làm sao ông tin được, một con ranh vắt mũi chưa sạch lại có năng lực khiến lão Vũ không tiếc giao tình bao năm, mượn cớ trốn đi nơi khác mặc kệ nhà họ Cảnh gặp chuyện?

“Đi đi, dùng quyền lực của nhà họ Cảnh điều tra kỹ càng hồ sơ của con bé nhà họ Nguyễn đó. Điều tra ra rồi thì con đi từ hôn với nhà họ Nguyễn. Còn nếu không tra ra được gì thì cô cháu dâu này, nhà họ Cảnh ta bằng mọi giá cũng phải cưới về cho bằng được.”

...

Thư bảo đảm gửi đến công xã, Chiêu Đệ tót đi bưu điện lĩnh tiền rồi gửi vào ngân hàng.

Lúc quay về, Nguyễn Hiện Hiện đang kéo Hồ Hòa Thạc đào hố nghịch bóng đèn, thấy cô ấy về, con hàng này giơ bàn tay lấm lem bùn đất lên vẫy vẫy.

“Lấy được tiền rồi à? nhà họ Cảnh không thất hứa chứ?”

Trần Chiêu Đệ biểu cảm kỳ quặc: “Lấy được rồi, hai ngàn. Một khoản từ nhà họ Cảnh ở thủ đô, một khoản từ Ngô Học Lương.”

“Anh ta đưa thì cứ cầm thôi, chẳng lẽ cô còn định tỏ ra có chí khí mà trả lại tiền chắc?”

“Chí khí? Đó là cái gì?” Trần Chiêu Đệ ngồi xổm xuống cạnh Nguyễn Hiện Hiện: “Tôi chỉ ngạc nhiên thôi, nhà họ Cảnh chẳng phải bảo đưa tám trăm sao? Sao lại gửi hẳn một ngàn?”

Nguyễn Hiện Hiện ra hiệu cho Hồ Hòa Thạc đặt bóng đèn ở khoảng cách này là được rồi, miệng lơ đãng trả lời Chiêu Đệ: “Thị uy đấy, thủ đoạn quen thuộc của đám thế gia vọng tộc mà. Cô cũng có thể hiểu là bố thí cho sự biết điều của cô.”

“Trời đất ơi, bố thí một cái được hẳn 200? Tôi còn có thể biết điều hơn nữa cơ.”

Nếu là trước kia gặp chuyện này, khoan nói đến việc cô ấy có đồng ý chia tay Ngô Học Lương hay không thì số tiền này chắc chắn cô ấy sẽ không nhận.

Với những người nội tâm nhạy cảm, đó là một sự sỉ nhục, bản thân sẽ tự khinh bỉ mình là đồ không có liêm sỉ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »