Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2840 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 446

❊ ❊ ❊

“Hơn nữa...” Anh ta ngừng lại, nhìn vào mắt Nguyễn Hiện Hiện: “Tôi đã tính toán tổng dân số của huyện so với nhu cầu về đậu nành và số cân đậu nành nộp lên hằng năm. Kết luận đưa ra là trạm lương thực không có lương thực. Ngoài nhu cầu của dân trong huyện, phần lớn lương thực của trạm đều phải nộp lên cấp trên. Bây giờ cũng đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vào giữa hè, hoa màu ngoài đồng đang phát triển mạnh cũng là lúc kho dự trữ đã cạn kiệt, nhà nhà đều cần mua lương thực. Có ép thế nào đi nữa, trạm lương thực cũng không ép ra được lương thực dư thừa. Nhu cầu của người dân là trên hết. Việc cấp bách của chúng ta hiện nay chính là giải quyết vấn đề nguyên liệu đậu nành.”

Nguyễn Hiện Hiện gãi gãi tai, người này nói nhiều như vậy làm gì, nói thẳng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ là không đủ nguyên liệu là được rồi, nói chuyện nghe hay thật đấy.

Cô gật đầu: “Giao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho tôi.”

Đã đến lúc phát huy sức mạnh của các mối quan​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hệ rồi! Cô lại hỏi tiếp: “Còn gì nữa không?”

“Có!” Cố Thừa Hiên không chút khách khí, giọng tròn vành rõ chữ, ấm áp và tinh tế: “Tôi đọc trong sách, chăn nuôi gia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cầm có lông như gà vịt, quan trọng nhất là vệ sinh. Một con bị bệnh sẽ dẫn đến thua cả bàn cờ.”

“Người ta có câu “Gia tài vạn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan, có lông không tính”.”

“Tôi đã tự ý bảo Chủ nhiệm Hướng lấy tro bếp và cỏ khô lót dưới chỗ gà vịt, mỗi ngày dọn dẹp cặn bã và phân,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đảm bảo vệ sinh chuồng trại ở mức độ lớn nhất. Sau đó là tro bếp không đủ dùng nữa rồi. Xưởng trưởng nghĩ cách đi.”

Liếc nhìn Nguyễn Hiện Hiện đang đầu to như cái đấu, mắt hạnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sắp xoay ra cả vòng nhang muỗi, Cố Thừa Hiên khẽ cười.

“Chủ nhiệm Hướng đã chạy đến mấy xưởng có lò đốt, muốn mua tro bếp của họ nhưng họ không bán. Chủ nhiệm Hướng chỉ đành mua chịu. Mua chịu nhiều rồi, gần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đây mấy xưởng đó đã tỏ thái độ hằn học. Chủ nhiệm Hướng áp lực rất lớn. Xưởng trưởng đã về rồi thì giúp chủ nhiệm gánh vác một chút đi.”

Nguyễn Hiện Hiện mông vừa mới chạm ghế, đâu có ngờ người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vừa mới về đã bị nhét cho một đống công việc.

8 giờ đúng, năm người đúng giờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sang phòng bên cạnh đi làm.

Tiếng máy ép dầu ầm ầm vang lên, mà cái con hàng này vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn ngồi nguyên tại chỗ, mắt xoay vòng vòng như nhang muỗi!

Cô đáng thương xoa xoa cái bụng nhỏ, lấy giấy bút ra, bắt đầu liệt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kê từng hạng mục khó khăn rồi nghĩ cách giải quyết khó khăn...

Việc cấp bách là giải quyết nhu cầu tro bếp. Nguyễn Hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hiện cắn đầu bút, viết viết vẽ vẽ lên giấy.

Một ý tưởng chín muồi dần hình thành trong đầu, chỉ cần​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đợi chú Hướng của cô về hỗ trợ hoàn thành.

Chờ đợi như vậy đến tận chiều muộn. Bữa trưa ăn ở nhà ăn công xã,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhìn hai cọng lá rau và bát canh trứng không thấy trứng trong bát.

Cô bưng khay cơm chen vào bàn của năm người:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Bình thường mọi người ăn thế này à?”

Đổng Đại Lực đã mất ngón tay, ôm cái thìa bằng hai cánh tay, điệu nghệ lùa cơm vào miệng,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tranh thủ nói: “Cơm nước thế này là tốt lắm rồi, ở nông thôn muốn ăn còn không có.”

Nhìn hai cọng lá rau lèo tèo trong khay cơm, cô dám chắc là ở nông thôn, nơi có đất tự lưu không thể​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào không có cái ăn? Đổng Đại Lực chẳng qua là đang an ủi cô cũng là tự an ủi mình mà thôi.

Nhìn quanh một vòng, giờ ăn cơm, trong nhà ăn ngoài mấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người họ ra, gần như không có ai khác. Cô hỏi:

“Người của công xã đâu? Nổi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lửa riêng rồi à?”

Lời này vừa thốt ra, Đổng Đại Lực bỗng cảm thấy cơm trong miệng không còn thơm nữa. Anh ta vốn định nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ qua loa cho xong nhưng Cố Thừa Hiên đang ngồi trên xe lăn, hai chân đắp một cái chăn đã lên tiếng.

“Họ chê chúng tôi thân thể tàn tật, ngồi ăn chung khó tránh khỏi ảnh hưởng đến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khẩu vị. Những người khác đều lấy cơm xong là mang về văn phòng ăn.”

Vệ Quốc, Đổng Đại Lực, Đỗ Hồng Phúc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ba người đều cúi gằm mặt xuống.

Vết thương của họ đều là do thuốc nổ gây ra. Ngoài tứ chi, khuôn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mặt cũng bị nhiệt độ cao hủy hoại quá nửa, trông rất khó coi.

Lúc mới bị người khác ghê tởm, họ vốn định lấy cơm rồi về xưởng chăn nuôi ăn cho khuất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt nhưng Cố Thừa Hiên không cho, nói rằng người đáng phải né tránh chưa bao giờ là họ.

Nguyễn Hiện Hiện tức quá hóa cười, tay cô đè lên mặt bàn gỗ đã lên nước bóng, mấy lần định hất bàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhưng đến giây phút cuối cùng đều bị kìm nén lại, nhịn đến mức mu bàn tay nổi cả gân xanh.

“Tất cả buông đũa xuống! Các anh là công nhân của xưởng ép​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ dầu chăn nuôi, ăn ở công xã làm gì? Về xưởng!”

Mọi người chỉ nghe một tiếng “cạch”. Nguyễn Hiện Hiện mặt không biểu cảm, ném thẳng đôi đũa về phía gã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu bếp đang thò đầu ra từ cửa sổ bếp. Cục u trên trán gã lập tức sưng lên.

Là cô, là cô trước khi đi đã không sắp xếp ổn thỏa, để các chiến sĩ phải chịu ấm ức.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nguyễn Hiện Hiện đứng dậy: “Kể từ hôm nay, xưởng ép dầu chăn nuôi thành lập nhà ăn riêng!”

Đi đến cửa nhà ăn thông thoáng bốn phía, Nguyễn Hiện Hiện dừng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bước, quay đầu lại nhìn người đầu bếp đang xoa trán.

“Nói với gã họ Trịnh kia, không phải ông ta thích ăn lá rau lắm sao? Sau này, chỉ cần để tôi phát hiện trong cơm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của công xã các người có một chút đồ mặn thì đừng trách tôi làm cho cả cái công xã này không được yên.”

Gã đầu bếp sợ chết khiếp, vô duyên vô cớ gánh chịu lửa giận thay cho bí thư.​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Gã xoa xoa cục u đang sưng lên trên trán, muốn khóc mà không ra nước mắt.

Chủ ý này đâu phải của gã, gã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ căng lắm cũng chỉ là... tòng phạm?

Quay về sân xưởng, lửa giận trên mặt Nguyễn Hiện Hiện đã tan đi quá nửa. Ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô không mấy thiện cảm nhìn chằm chằm vào Cố Thừa Hiên đang ngồi trên xe lăn.

“Anh thành thật cho tôi. Muốn nổi lửa riêng thì cứ nói thẳng, còn dám để họ đi theo anh chơi cái​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trò “tổn thương địch một ngàn, tự hại tám trăm” nữa, tôi sẽ vặn cái đầu anh xuống làm bóng đá.”

Cố Thừa Hiên ngạc nhiên trước sự nhạy bén của cô. Tự hại tám trăm sao? Anh ta sờ sờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đôi chân không còn cảm giác của mình, đáy mắt u ám. Không liều mạng làm sao mà thắng?

Anh ta mỉm cười, nhếch môi: “Không để xưởng trưởng tận mắt nhìn thấy, xưởng trưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ đồng ý xây nhà ăn sao? Sẽ không chê tôi lắm chuyện à?”

Nguyễn Hiện Hiện nhìn vào đôi mắt như biết cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ của anh ta, nói từng chữ: “Sẽ, không!”

Cố Thừa Hiên sững sờ một lúc: “Sẽ” có nghĩa là cho dù không nhìn thấy sự hà khắc của công​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xã, cô cũng sẽ xây nhà ăn cho họ. “Không” là nói cô sẽ không chê anh ta lắm chuyện.

Qua hai lần tiếp xúc, anh ta cũng xem như đã nắm bắt được một chút tính tình và sở thích của vị xưởng trưởng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhỏ này. Bởi vì bản thân cô cũng có quá nhiều tâm tư nên rất ghét người khác giở trò trước mặt mình.

Kể từ sau tai nạn đó và bị gia tộc vứt bỏ, anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta mới thật sự nếm trải được thói đời ấm lạnh.

Anh ta từng không cam tâm, từng tuyệt vọng rồi cũng gượng dậy hy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vọng vào cuộc sống, từng mở xưởng giấy cũng từng thất bại...

Những người dân từng được họ che chở, miệng thì luôn nói kính ngưỡng, kể yêu mến nhưng mỗi khi nhìn thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cơ thể tàn tật của họ, cái vẻ né tránh và ghê tởm trong tiềm thức đó không lừa được ai.

Phản ứng thường chân thực​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơn khẩu hiệu.

Kẻ thù, đạn pháo không thể hủy diệt ý chí của người lính tàn tật, thứ thật​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự hủy hoại họ chính là ánh mắt khác thường từ những người xung quanh.

Trước khi bị đưa đến tỉnh Hắc, ông nội nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nơi này có “ánh sáng” của anh ta.

Ngẩng đầu nhìn vị xưởng trưởng nhỏ đang nhe nanh múa vuốt dọa nạt mình, cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ là tia sáng chiếu rọi lên thân thể những người tàn tật... sao?

Nguyễn Hiện Hiện vốn định gọi Vệ Quốc về thôn bảo Hồ Hòa Thạc chọn hai thím nấu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ăn giỏi lên. Nhưng liếc thấy Ngô Học Lương đang vội vã đi tới: “Chính là anh.”

“Hai người là đủ. Một người tìm thím Chung ở nhà bên cạnh điểm thanh niên trí thức chúng ta. Một người bảo Hồ Hòa Thạc chọn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người nào tay nghề tốt, thật thà an phận là được. Lương bổng thì cứ so với đầu bếp của công xã bên cạnh mà tính.”

Nói xong cô mới nhìn thấy Ngô Học Lương không chỉ gầy đi rất nhiều, râu ria mọc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lởm chởm ở cằm cũng không cạo. Cô giật mình: “Anh sao thế? Hút thuốc phiện à?”

Ngô Học Lương mấy lần mở miệng nhưng ngại bên cạnh cô có nhiều người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên đành thôi: “Tôi đi làm nhiệm vụ của cô trước, về rồi nói.”

Từng người một, ai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng kỳ lạ.

Chạng vạng, Hồ Hòa Thạc lái máy kéo, chở hai thím​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đang bưng hai cái nồi sắt lớn đến công xã.

Một người là thím Chung ở bên cạnh, người còn lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trông khá quen mặt nhưng không nhớ được tên.

Cùng xuống xe với hai người còn có Hướng Hồng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Quân và Chử Lê bị gọi về giữa đường.

Chuyện hàn huyên tạm gác lại, thím Chung mặt mày kích động, bưng cái nồi lớn nhà mình tiến lên: “Cô gái, nghe nói xưởng chúng ta tuyển​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu bếp à? Tôi không phải đầu bếp gì nhưng nấu ăn rất ngon. Ở nhà tôi vừa xào món tủ, mấy cậu mau đến nếm thử.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »