Nếu đã như vậy thì đừng trách cô ta dùng Điền Điềm làm dao, “ngồi trên núi xem hổ đấu”, cười nhìn hai chị em các người tự tàn sát lẫn nhau.
Nghĩ đến đây, cô ta nắm ngược lại tay Điền Điềm, sau khi chắc chắn các nữ thanh niên trí thức khác đã ra bếp phụ giúp, cô ta mới nói: “Còn giả được sao?”
“Tôi tận mắt nhìn thấy cô ta tay trái cầm một con chồn, tay phải ôm một con cáo trắng, đang ở trong phòng làm phép, chơi trò “lên đồng” (cầu tiên).”
“Từ khi phong trào “Phá Tứ Cựu” bắt đầu, cấp trên đã có văn bản rõ ràng cấm dân gian tự ý tham gia các hoạt động mê tín dị đoan. Cô nhất định phải khuyên bảo em họ mình, bảo cô ta mau chóng làm thịt mấy con súc sinh đó đi.”
Trong lòng Điền Điềm vui như mở cờ, nhân chứng vật chứng đều có đủ rồi. Nhưng khi nghĩ đến điều kiện mà Nguyễn Bảo Châu đưa ra lúc điều cô ta từ Tây Bắc về tỉnh Hắc, cô ta lại có chút do dự.
Ả muốn cô ta đối phó với Nguyễn Hiện Hiện, quan trọng nhất là đoạt lấy miếng ngọc bình an trên cổ cô.
Lúc gặp mặt, cô ta nhìn rất rõ trên cổ Nguyễn Hiện Hiện không hề đeo dây chuyền, chỉ có một sợi dây đỏ ở cổ tay. Kệ đi, mấy thứ này cô ta có thể dùng tiền chuộc về sau khi Nguyễn Hiện Hiện bị bắt.
Cái đám người ở Uỷ ban cách mạng, có tiền là có tất!
Bản thân cô ta ở cấp trên không phải là không có người đỡ đầu, Uỷ ban cách mạng có ngang ngược đến đâu cũng phải nể mặt vài phần.
Nghĩ đến cảnh Nguyễn Hiện Hiện sắp bị bắt, sắp bị đưa đến nông trường cải tạo, cô ta liền hưng phấn kích động đến run rẩy. Nhất định phải cho con tiện nhân đó nếm thử mùi vị gió cát ở Tây Bắc.
Còn về lời dặn dò của ả trước khi đi, rằng trước khi hành động phải gọi điện thoại bàn bạc với ả trước, đã bị Điền Điềm đang nắm chắc phần thắng trong tay, ném thẳng ra sau đầu.
...
Bên kia, Nguyễn Hiện Hiện nằm trên giường lò, xung quanh là ba con vật nhỏ. Cô đã lái xe cả đêm, vốn định chợp mắt một lát rồi qua xưởng ép dầu xem sao.
Nhưng nghĩ đến tình trạng say ngủ của Nhị Đại Gia bây giờ, mình lại đi mấy tháng, Bạch Nãi ở ngọn núi sau chắc chắn đang ngày đêm mong ngóng lo lắng. Để tránh phát sinh hiểu lầm gì, cô vẫn nên tự mình chạy qua đó một chuyến trước.
Đám cưới của người mới, nhà bếp bên cạnh ồn ào hỗn loạn, hoàn toàn không thể ngủ được. Nguyễn Hiện Hiện nghĩ là làm.
Cô đứng dậy thay một bộ quần áo tiện cho việc leo núi, ra cửa đi thẳng đến khu mộ ở ngọn núi sau của đại đội Bình Đầu.
Sau khi cô rời đi, Điền Điềm bám vào khung cửa sổ, ánh mắt lén lút nhìn vào phòng cô. Trước đây căn phòng này luôn kéo rèm, hôm nay rèm cửa cuối cùng cũng được kéo ra.
Chỉ một cái liếc mắt, trong lòng Điền Điềm đã dâng lên sự ghen tỵ khó tả. Căn phòng không lớn, cách bài trí cũng không thể so với nhà ở Bắc Kinh nhưng lại được cô trang hoàng vô cùng ấm cúng.
Quạt điện, máy giặt, máy ghi âm, nhìn đâu cũng thấy, “chim sẻ tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đầy đủ”. Nó còn sang trọng hơn tất cả các phòng ký túc xá thanh niên trí thức mà Điền Điềm từng thấy.
Dựa vào đâu? Rõ ràng là tài nguyên của đại đội, dựa vào đâu mà một mình cô được hưởng thụ?
Đợi khi tố cáo bắt con tiện nhân đó đi, cô ta nhất định phải dọn vào ở căn phòng này.
Lòng tham nổi lên, ý niệm phải trừ khử Nguyễn Hiện Hiện trong lòng Điền Điềm càng thêm kiên định.
Bạch Hồ đang ngủ ngon lành, đột nhiên cảm nhận được một luồng ác ý mạnh mẽ. Nó ngẩng đầu nhìn về phía phát ra luồng ác ý...
Đôi mắt cáo đối diện với một khuôn mặt vặn vẹo vì ghen tị ở ngoài cửa sổ.
Trong mắt con cáo bắn ra ánh sáng lạnh lẽo, hung tàn và khát máu. Kẻ bên ngoài bị đôi mắt vô cùng giống người này dọa cho lùi lại mấy bước “loạng choạng”.
Chân cô ta trẹo đi, mắt thấy sắp ngã sõng soài ra đất, Điền Điềm đã nhắm mắt chờ đợi cơn đau ập đến. Giây tiếp theo, eo của cô ta được một bàn tay to lớn, mạnh mẽ đỡ lấy.
“Cô không sao chứ?” Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói dịu dàng, ấm áp xen lẫn ý cười của một chàng trai trẻ.
Sắc mặt Điền Điềm tái nhợt, bị dọa cho không nhẹ. Cô ta hé mắt ra, “cú sốc visual” ở cự ly gần khiến tim cô ta đập nhanh.
Người đàn ông họ Nguyên, dung mạo không phù hợp với thẩm mỹ đương thời, tướng mạo có phần âm nhu nhưng không ai có thể phủ nhận vẻ đẹp của khuôn mặt này. Đây là nam thanh niên trí thức mới đến điểm thanh niên trí thức.
Anh ta đỡ cô ta đứng vững rồi nhanh chóng rụt tay về, nhìn về phía căn phòng của Nguyễn Hiện Hiện, cười hỏi: “Cô đang làm gì vậy? Nhìn trộm à?”
“Tôi không phải, tôi không có.” Đối diện với gương mặt này, Điền Điềm rất khó để bình tĩnh nhanh chóng, mặt cô ta nóng bừng như lửa, một lúc lâu sau mới nói:
“Em họ có chút hiểu lầm với tôi. Tôi có một lá thư của bậc cha chú gửi cho em ấy, để phòng khi gặp mặt lại xảy ra xung đột nên tôi muốn luồn qua khe cửa sổ để đưa vào cho em ấy.”
“Thế à?” Thiếu niên cười khẩy một cách lơ đãng, chìa tay ra: “Đưa thư đây, tôi giúp cô.”
Khung cửa sổ bằng gỗ, dù cho bên trong có gài then, chỉ cần dùng sức đẩy là có thể đẩy ra một khe hở. Nguyên Hạo Sơ nhận lấy phong thư, liếc nhìn một cái rồi thuận theo khe hở vừa đẩy ra, nhét lá thư vào trong.
“Được rồi, về đi, đằng trước sắp mở tiệc rồi.”
Ôn Nhu và Kim Phi kết hôn, dọn ra hai bàn tiệc, không chỉ mời toàn bộ điểm thanh niên trí thức, mà cán bộ đại đội cũng đều nhận được lời mời.
Đã đến thì không thể đi tay không, dù không muốn đến thì cũng phải nể mặt vị trung đội trưởng này. May mắn là các món ăn được chuẩn bị cũng tạm gọi là phong phú, có rau có thịt, tiền mừng cưới bỏ ra cũng có thể ăn lại được ở trên mâm cỗ.
Đũa vừa mới động, Nguyễn Hiện Hiện!với một con nhím lớn đang ngồi chễm chệ trên vai, từ ngoài sân bước vào.
Một con nhím to bằng cả cái đầu người rất hiếm thấy. Thoạt nhìn còn tưởng đồng chí Nguyễn mọc thêm hai cái đầu. Hơn nữa cô còn vừa đi vừa nói chuyện.
“Sao các ngài đều thích ngồi xổm trên vai tôi thế nhỉ? Nhị Đại Gia cũng vậy, ngài cũng thế. Vai tôi có rộng cũng không chứa nổi cái thân hình to xác của ngài, ngồi trên đó không khó chịu à?”
Vừa dứt lời, cô quay đầu lại thì thấy hai bàn khách ở sân trước đều đã đứng dậy, đang nhìn cô và con nhím lớn trên vai chằm chằm.
Nguyễn Hiện Hiện vẫy vẫy tay cười: “Mọi người cứ ăn đi, không cần quan tâm đến tôi.”
Kim Phi vừa đi tìm lại được mấy linh kiện xe đạp bị rơi vãi, vẫn chưa biết là đã mất bao nhiêu món, cười khan:
“Đồng chí Nguyễn, vừa nãy đi mời thì cô không có ở nhà. Ngồi xuống ăn cùng chút đi?”
Nguyễn Hiện Hiện đưa ánh mắt cười cười liếc nhìn con nhím trên vai: “Không tiện lắm, mọi người cứ tự nhiên ăn đi.”
“Vậy cô gắp một ít mang về phòng ăn nhé?” Kim Phi vẫn chưa từ bỏ.
Nhìn cái chậu men tráng sứ mới động đũa mà thịt đã vơi đi quá nửa, cô im lặng.
Kim Phi rất biết điều, vội vàng đi nhanh mấy bước vào nhà, xách ra một con gà trống oai phong lẫm liệt, cánh và hai chân đã bị dây thừng trói lại.
“Vậy cô xách con gà này về thêm món ăn đi.”
Ôn Nhu muốn nói “không được” nhưng bắt gặp ánh mắt mang theo uy hiếp và cảnh cáo của Kim Phi, chị ta ấm ức đến đỏ cả hốc mắt.
Con gà đó rõ ràng là một trong những món sính lễ.
Quê chị ta có tục lệ, khi đón dâu, chú rể phải tặng cô dâu một đôi ngỗng trời, ngụ ý cho lời hứa hẹn và sự chung thủy.
Sau này ngỗng trời hiếm đi, lễ vật này liền được đổi thành gà trống cũng là để lấy may.
Sao Kim Phi có thể đưa một thứ quan trọng như vậy cho Nguyễn Hiện Hiện để “thêm món ăn”?
Nhớ lại đủ mọi chuyện trong ngày cưới hôm nay, không có một việc nào thuận lợi. Chị ta siết chặt hai nắm đấm, cho đến khi lòng bàn tay bị cào rách, dùng cơn đau để ép mình bình tĩnh lại.
Chị ta cố nặn ra một nụ cười, hùa theo lời chồng: “Đúng, đúng vậy đó Hiện Hiện!”
Nói thêm được lời nào nữa, có đánh chết chị ta cũng không nói nổi. Nụ cười trên mặt chị ta còn gượng gạo hơn cả cái ngày chồng chị ta đưa tang.
Nguyễn Hiện Hiện nhìn người này, lại nhìn người kia, cười cười búng vào cái mào gà rồi nhận lấy con gà. Thật là trùng hợp, một bãi phân gà rơi trúng ngay bộ váy cưới.
Ôn Nhu không thể nhịn được nữa, bỏ mặc đám đông thân bằng cố hữu mà quay đầu bỏ chạy. Chị ta về ký túc xá, gục mặt xuống giường của mình, trùm chăn khóc nức nở.
Tiếng khóc vọng ra đến tận bàn tiệc bên ngoài, Kim Phi vừa mất mặt, mà khách khứa cũng thấy khó xử.
Mọi người bất giác phải tìm chủ đề để nói: “Con vật trên vai đồng chí Nguyễn, có phải là vị ở khu mộ sau núi của chúng ta không?”