Thập Niên 70: Bắt Chị Xuống Nông Thôn? Chị Dỡ Cả Lò Nhà Cưng

Lượt đọc: 2840 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 479

❊ ❊ ❊

Sự hiện diện của hắn quá mạnh mẽ, Nguyễn Bảo Châu và Nguyễn Kháng Nhật đồng thời quay đầu lại.

Nguyễn Bảo Châu lùi lại, vẻ mặt hoảng hốt giải thích: “Không phải em, là tự cô ta ngã lên bàn rồi cố tình vu oan giá họa. Anh Cố, anh tin em đi, em thật sự không chạm vào cô ta.”

Rồi quay ngoắt sang Điền Điềm với vẻ mặt dữ tợn: “Con tiện nhân, mày hãm hại tao!”

Có trời cao làm chứng đất dày soi xét, lúc Cố Chính Trì ra ngoài nói chuyện, ả muốn dạy dỗ con tiện nhân kia thì bị ông nội ngăn lại, lắc đầu ra hiệu có gì về nhà hẵng nói.

Là tự Điền Điềm đột nhiên ngã lên bàn rồi làm đổ đồ đạc tung tóe, nói mấy lời kỳ quặc khó hiểu.

Ả chưa hề chạm vào một ngón tay của cô ta!

Sự trở lại của Cố Chính Trì khiến ả hiểu ra, con tiện nhân lại đang gài bẫy hại ả, cố tình để anh Chính Trì hiểu lầm.

Nguyễn Bảo Châu hoảng loạn, cuống quýt giải thích, thậm chí lôi cả ông nội ra làm chứng.

Ông cụ nhắm mắt thở dài một hơi, khi mở mắt ra lại đầy vẻ mệt mỏi. Ông ta chẳng buồn tiếp lời cháu gái, mà hỏi:

“Thế nào, mặt cô cậu có chữa được không?”

Cố Chính Trì đưa một tay kéo Điền Điềm dậy, lưng quay về phía hai ông cháu. Tuy là trả lời ông cụ nhưng cũng là nói cho Điền Điềm nghe:

“Hai cách, bảo thủ hoặc dùng loại thuốc trị sẹo tốt.”

Bác sĩ đã nói không cần cấy da, hắn tự động loại bỏ lựa chọn đó.

Nguyễn Tình ôm mặt, vừa định nói bà ta điều trị bảo thủ là được thì Điền Điềm với ánh mắt kiên định đã quả quyết tiếp lời.

“Chúng tôi dùng thuốc tốt.”

Cô ta châm chọc một câu: “Chữa khỏi hẳn cái mặt này, em họ cũng không cần phải áy náy đến mức mất ngủ nữa phải không nào!”

Đáy mắt Cố Chính Trì lướt qua ý cười, đúng là một người thông minh.

Hắn không sợ phải trả giá gì cho lọ thuốc trị sẹo kia, có thể nhân cơ hội này cắt đứt ân tình cứu mạng của Nguyễn Bảo Châu với hắn cũng coi như giải quyết xong một tâm sự quan trọng trong lòng.

Nguyễn Bảo Châu hận đến mức tim rỉ máu.

Hai nắm tay siết chặt, phải cắn răng thật chặt mới kiềm chế được bản thân không biến thành quả ngư lôi, nổ tung banh xác cả cái bệnh viện này.

Con tiện nhân, đêm nay về nhà, ả nhất định phải giết chết con tiện nhân này!

Mắt Điền Điềm sáng rực, liếc nhìn Nguyễn Bảo Châu đang hận không thể biến thành Tôn Ngộ Không gõ toét đầu tất cả mọi người ở đằng kia, giọng điệu như đùa lại như nũng nịu:

“Vậy em không cảm ơn anh Cố nữa nhé, tránh để em họ lại hiểu lầm, mọi lời cảm ơn sau này cứ để em họ làm thay.”

Ý là cô ta không nhận cái tình này của hắn, là ân tình hay trả nợ ân tình gì đó, về sau đều là chuyện giữa hắn và nhà họ Nguyễn.

Không nhân cơ hội này mà bám riết lấy, biết tiến biết lui, chỉ riêng cái sự tinh tế này thôi đã hơn hẳn hai ông cháu nhà họ Nguyễn lúc nào cũng chỉ chăm chăm muốn vắt kiệt hắn rồi.

Nụ cười của Cố Chính Trì càng thêm sâu: “Nên làm mà.”

Mọi chuyện giải quyết xong, Nguyễn Tình được giữ lại bệnh viện, phải xử lý nguy cơ nhiễm trùng xong mới được dùng thuốc.

...

“Tôi đưa mọi người về nhà.” Đứng bên cạnh xe, Cố Chính Trì nói.

Nguyễn Kháng Nhật gật đầu, nhìn sang Điền Điềm: “Mẹ cháu ở bệnh viện không có thời gian chăm sóc cháu, về nhà với ông ngoại chứ?”

Tim Điền Điềm thót lên một cái, biết là sắp bị xử lý rồi, cô ta nén lại xúc động muốn nhìn Cố Chính Trì, ưỡn ngực thậm chí còn khiêu khích:

“Được thôi! Tiếp theo phải làm phiền ông ngoại và em họ rồi, tiện thể về hỏi lính gác đại viện xem, cháu có từng đến đó không, có từng bị ai nhốt trong nhà vệ sinh không!”

Hỏi thì chắc chắn chẳng hỏi ra được gì, cả đời này cũng không hỏi ra được gì đâu. Trước khi về, đồ biến thái họ Nguyễn đã chỉ cho cô ta một cái lỗ chó chui vào đại viện.

Lúc tính kế Nguyễn Bảo Châu, cô toàn chui lỗ chó.

Nguyễn Kháng Nhật cười gằn: “Quả nhiên lớn rồi!”

Điền Điềm cảm thấy lời này của ông ta như đang nhai cả bọt máu trong miệng mà nói ra. Cô ta cũng biết, chỉ mới gặp một lần, chút đồng bệnh tương liên, Cố Chính Trì giúp đến đây đã là giới hạn rồi.

Tiếp theo Nguyễn Kháng Nhật có đánh chết cô ta, Cố Chính Trì cũng sẽ không can thiệp nữa. Tất nhiên, với điều kiện là Nguyễn Kháng Nhật có cái gan đánh chết cô ta.

Cô ta nói tự tin như vậy, Nguyễn Kháng Nhật biết khả năng cao là có hỏi lính gác cũng chẳng ra được manh mối gì.

Xe dừng trước cửa nhà họ Nguyễn, Cố Chính Trì từ chối lời mời vào nhà uống chén trà của Nguyễn Kháng Nhật, đạp ga phóng đi không thèm ngoảnh đầu lại.

Nguyễn Bảo Châu đau đớn tột cùng: “Ông nội, anh Chính Trì trước đây chưa bao giờ như vậy.”

“Vào nhà trước đã.”

Cánh cửa lớn đóng lại, Điền Điềm định chạy bừa vào một căn phòng nào đó, chốt cửa cố thủ qua đêm nay nhưng chân mới nhấc được một cái thì bím tóc đã bị Nguyễn Bảo Châu giật mạnh lại.

Ả vớ ngay cái mắc áo trên tủ giày, mắt đỏ ngầu quất túi bụi lên người Điền Điềm.

“Cái loại nghiệt chủng do tiện nhân đẻ ra, cho mày hại tao trước mặt anh Chính Trì này, sao hả? Tưởng anh ấy là đại thiện nhân chắc? Sẽ giúp mày mãi sao?”

Mắc áo gỗ quất xuống từng cái một, chẳng màng trúng vào đâu, nỗi đau đớn như trời giáng phủ xuống người có thể tưởng tượng được.

Cú cuối cùng, mắc áo đập mạnh vào trán Điền Điềm, cái móc sắt chỉ còn cách một centimet nữa là chọc mù mắt cô ta, máu tươi ròng ròng chảy xuống, nhuộm đỏ tầm nhìn.

Ư!!!

Điền Điềm ôm đầu, ngẩng cao cổ.

Dáng vẻ đau đớn khó chịu của cô ta khiến Nguyễn Bảo Châu sướng rên: “Ngã đi! Mày giỏi giả vờ làm trò hèn hạ trước mặt đàn ông lắm mà, sao không ngã nữa đi?”

Nguyễn Kháng Nhật cúi người thay giày, coi như không nhìn thấy gì.

Thấy cái mắc áo lại sắp giáng xuống, lại còn nhắm thẳng vào đầu mình, đồng tử Điền Điềm co rút lại, quát lớn: “Đánh thêm cái nữa xem, ngày mai tôi treo cổ chết ngay trước cổng quân khu.”

Bàn tay đang giơ lên khựng lại, đánh xuống cũng không được, mà thu tay về cũng không xong, Nguyễn Bảo Châu cười khẩy:

“Mày dám không? Muốn chết thật thì lặn lội đường xa về đây làm gì? Sao không chết quách ở dưới quê đi?”

Điền Điềm không thèm để ý đến ả, chỉ dùng đôi mắt nhuốm máu nhìn chằm chằm vào ánh mắt sắc lẹm của Nguyễn Kháng Nhật.

“Ông ngoại không muốn biết, tại sao Cố Chính Trì đột nhiên thay đổi thái độ sao?”

“Hay là muốn để em họ đánh chết tôi, gánh thêm một tội danh giết người?”

Nguyễn Kháng Nhật cười nhạt: “Ai giết mày? Chẳng qua chỉ là một đứa con hoang quyến rũ em rể tương lai không thành, không còn mặt mũi sống tiếp nên tự tử mà thôi.”

Khoảnh khắc này, tim Điền Điềm lạnh toát!

Cô ta không dám đánh cược lời này có bao nhiêu phần là dọa nạt. Giết người rồi ngụy tạo thành tự tử? Là chuyện mà cái lão già khốn kiếp tàn độc này hoàn toàn có thể làm ra.

Ông ngoại là Lữ đoàn trưởng, danh tiếng của cô ta và mẹ trong đại viện lại thối không ngửi nổi.

Ai sẽ đứng ra vì một đứa con hoang chứ?

Cô ta ép buộc bản thân phải bình tĩnh, một tia sáng lóe lên trong đầu, nhớ lại lời Nguyễn Hiện Hiện dạy: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.

Cô ta ngẩng mặt lên, máu theo cằm nhỏ giọt xuống tí tách, vẻ mặt đầy ngỗ ngược bất tuân: “Đến đây! Ông đánh chết tôi đi!”

“Nghe nói bà cả ngoại trải qua bao kiếp nạn giờ đã đạt đến đỉnh cao tiến thêm một bước, đang không biết làm thế nào để trả thù cái gã kẻ bội bạc lòng lang dạ sói nhà ông đây.

Giết tôi đi! Giết tôi để dâng tận tay bà cả ngoại cái cớ xử lý ông, bà ấy sẽ không đứng ra vì tôi nhưng chắc chắn sẽ rất hứng thú với việc làm thịt ông đấy.

Đồ vô dụng, đồ ngu xuẩn, bỏ dưa hấu nhặt hạt vừng, sớm biết thế này thì giữ chặt cái thân dưới lại, còn được ăn bát cơm mềm, bây giờ thì sao? Chỉ có thể ăn cái thứ đó của cháu rể ông thôi... Ặc!”

Đỉnh đầu lĩnh trọn một cú đánh toàn lực của Nguyễn Bảo Châu, Điền Điềm đang chửi hăng say liền trợn trắng mắt, ngất lịm đi.

“Đánh, đánh hay lắm, đánh chết cái thứ súc sinh này đi.” Nguyễn Kháng Nhật ôm ngực, cả người run bần bật.

Phản bội vợ ông ta không hối hận, tìm niềm vui mới ông ta không hối hận, tố cáo vợ cả đi cải tạo ông ta càng không hối hận...

Điều duy nhất ông ta hối hận là đã không ra tay tàn độc hơn, để cái bà già họ Nghiêm kia chết rũ xương ở dưới quê!

Ai mà biết được khi nhìn thấy Nghiêm Phượng Hoa không những sống sót trở về, mà bên cạnh còn có thêm một ông già khác, tâm trạng muốn giết người của ông ta lúc đó thế nào?

Điều khiến ông ta hộc máu nhất chính là thái độ của Sư trưởng đối với Nghiêm Phượng Hoa, ngoài sự thân thiết, còn có thêm một tầng cung kính khách sáo. Ông ta biết điều đó có nghĩa là gì...

Chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến ông ta không thể chấp nhận nổi, cái thứ súc sinh này còn dám vạch trần ngay trước mặt?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »